Tồn Tại Với Tư Cách Là Vợ Của Nam Chính. [Cập nhật lúc: 07:54 04/12/2021] Chapter mới nhất: Chương 206. Tên khác: Sống lại thành vợ anh hùng; Trọng Sinh Trở Thành Hoàng Phi; Ác nữ muốn ly hôn. Tác giả: Đang Cập Nhật. Tình trạng: Đang Cập Nhật. Số chương: 206. Đối với Việt Nam, ông Nguyễn Phú Cường đặt vấn đề, vợ chồng có tài khoản chung, thậm chí vợ lấy luôn ATM của chồng, có phải là bạo lực gia đình hay không? Cũng tại phiên họp, Chủ nhiệm Uỷ ban Xã hội Nguyễn Thuý Anh cho rằng quá trình xây dựng dự án Luật và Top 10 Em Là Niềm Kiêu Hãnh Của Anh Tập 1 Mới Nhất 2022 - EDUBOSTON Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ(Trọn Bộ). Audio Dã Quỳ. 12 videos3,177 views. 1:56:14. Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ Chương 1 - 10 !! Audio Truyện Dã Quỳ. Read Chương 2: Cái gọi là tình nhân from the story [EDIT Thay vì chỉ trích người đàn ông trong câu chuyện, chúng ta hãy phân tích để thấy rõ điều mà anh muốn nhắn nhủ tới đối phương. Người đàn ông 40 tuổi tìm vợ với quan điểm biết chi tiêu: Có thể cầm 20.000 đồng vẫn nấu được bữa cơm gia đình ý nghĩa. Anh chồng ngày Vợ ông Quang, bà Nguyễn Hoàng Yến (SN 1963), người được mệnh danh là "nữ hoàng nước chấm" - hiện là thành viên HĐQT tại MSN, MCH, Bột giặt NET, và Vinacafe Biên Hòa. Bà Yến cũng là Chủ tịch HĐQT của một loạt công ty con của MSN gồm: Masan Long An, Nam Ngư Phú Quốc, Masan PQ, Cát Trắng, đồng thời là Phó TGĐ MCH. Một cú twist bất ngờ đảo lộn tình hình, người may mắn đó là Ông Trùm kim cương trong danh sách những người giàu có nhất thế giới được Forbes bình chọn!!! Anh ta còn nằm ở Top đầu người đàn ông Độc Thân Hoàng Kim nói không với Chủ Nghĩa Kết Hôn - Dạ Quân Kình!! Chương 31: Họ nói, em là vợ của tôi: Chương 32: Châm thuốc, anh tắm rửa cô canh chừng: Chương 33: Từ biệt, đang đứng ở cửa nhà em rồi: Chương 34: Bất ngờ, tôi sẽ rất thích: Chương 35: Đút đồ, chờ không kịp muốn được gặp em: Chương 36: Năm mới, tim đập nhanh không Năm 2013, Chương Quốc Vinh qua đời ở tuổi 86. Mẹ của Chương Dục Thần cũng đã qua đời sau đó không lâu. Chương Dục Thần bỗng chốc trở thành mồ côi. Một hôm ngồi nhớ đến cha, Chương Dục Thần sắp xếp lại đồ đạc của ông. Bất ngờ, anh tìm thấy rất nhiều lá thư. Địa chỉ trên những bức thư là một nơi gọi là làng Thương Bắc ở huyện Tần. Vay Tiền Nhanh Ggads. Ba choáng, gặng hỏi tụi nhỏ mà chúng cứ một mực lắc đầu. Hến bảo hứa với mẹ Hà rồi, nói ra sợ mẹ không yêu nữa. Nhiều lúc bực ba mẹ con nhà này ghê gớm, bí bí mật mật thì thà thì thụt phát già đành giở chiêu cũ, lôi ra em gấu bông ở gầm ghế, bảo đó, chị Hiến chị Sò kể cho em gấu bông nghe đi, em tò mò quá à, kể cho em thì chẳng sao xong ba Hậu cũng nghe thấy ý.”Chị Hiến thắc mắc, ba bảo ba không nghe, ba giả bộ bịt tai. Em Sò tưởng thật liền ngây thơ mắc Mây cô Thắm cầm dao dí vào bọn chị nha, eo ui sợ lắm ý.”Hến kiểu cảm xúc dâng trào nên cũng làm một bảo mẹ Hà nha, bà bảo mày muốn sống thì mày đứng yên đấy. Mày giết cháu trai tao, giờ tao có nên giết con mày đền mạng không? Ui ui bà giữ chị nha, móng tay bà cào da chị ý, đau đau xót xót kinh khủng khiếp á. Xong bà bảo mẹ Hà phải đập đầu xuống đất tạ tội thì bà mới tha cho tụi chị, mắt bà Mây long sòng sọc nha, bà đích thị là một con yêu quái đó, hôm nào gặp Tôn Ngộ Không chị sẽ bảo chú ấy đến hàng phục bà.”-“Cả bác Thơm nữa, bác Thơm cũng là hồ ly thành tinh chị Hến ạ, phải hàng phục cả bác ấy luôn.”-“Xong chị xin mẹ Hà, xin mẹ đừng bao giờ bắt chị về bà nữa. Mẹ chị đồng ý rồi, nhưng mẹ bảo đừng nói cho ai biết, bởi vì bà là mẹ của ba Hậu, người ta biết bà xấu tính thì người ta chê cười ba Hậu, thương ba Hậu thì không được kể chuyện lung tung.”-“Đúng rồi, bép xép là mẹ Hà chẳng yêu nữa đâu, chẳng cho rúc nữa ý, sợ lém.”Hai đứa bi ba bi bô, sống mũi ba cay xè, ba vòng tay qua kéo các em vào lòng, tụi nhỏ thấy ba không bịt tai nữa thì ngay lập tức sụyt sụyt nhau, ra đều im lặng không lộ mất bí mật ý. Ba bồng các em ngồi ra ghế sau, ba ở giữa, Hến Sò hai đứa mỗi đứa nằm một bên đùi ba, ríu rít hỏi Hà đâu rồi ba Hậu?”-“Mę Hà bận công việc, mấy hôm nữa mẹ về.”-“Mấy hôm là những mấy hôm cơ ạ? Sò nhớ mẹ Hà lắm.”-“Hến cũng thế, hay ba đèo tụi con đến trường chơi với mẹ Hà đi, chơi một chút chút xíu xíu thôi á.”Chị Hến mè nheo, ba bảo không được, mẹ nhiều việc lắm, Hến Sò tới mẹ đâu có tập trung được đâu. Hến bĩu môi xị mặt, Sò thì hơi rơm rớm, cái cô này cô ấy quấn mẹ xót xa thơm lên trán em Sò với vết xước ở tay chị Hến, vừa nịnh ngọt vừa xoa xoa lưng cho các nàng, hai cục bÔng nhỏ nũng nịu chán thì lăn quay ra ngủ, ba sau đó lại quay đầu xe đưa con về gửi cho dì, đoạn tức tốc phóng tới nhà mẹ Mây cũng vừa ở viện về xong, chẳng hiểu thằng Hậu ăn phải cái bả gì mà nó điên tới như vậy. Cổng gỗ ông Hải mới đóng bị nó đâm nát cả luôn, vừa xuống xe đã giận dữ tra khảo khóc, mồm năm miệng mười giải thích rằng mẹ trêu chút mà, mẹ chỉ doạ thôi, ai ngờ con vợ mày ngu tới vậy. Mẹ thề độc có trời cao chứng giám, mẹ chưa bao giờ nghĩ đến việc làm tổn hại đến Hiến nói thế mà nghe được à? Chỉ là những đứa trẻ nhỏ xíu, sao…sao mẹ có thể cầm dao dí vào mặt chúng như vậy? Tụi nó là con gái con, là máu mủ ruột rà của con, vụ bé Cún mẹ vẫn chưa chừa hay sao? Rốt cuộc máu mẹ lạnh tới mức nào hả me?”-“Thế thằng cháu của mẹ thì sao? Còn chưa kịp ra đời, mẹ thương anh, con của anh nên mẹ mới đau, anh hiểu không? Mẹ là bất đắc dĩ thôi mà, chứ anh cứ thử đi cả thế gian này xem có người đàn bà nào hiền lương thục đức như mẹ không?”Bà Mây bù lu bù loa, anh Hậu sực nhớ tới lời chị Hà nói lúc cãi nhau, liền xông thẳng vào phòng tìm chị Thơm. Đập vào mắt anh là cảnh chị đang nghịch phone 7 của có hai điện thoại, một cái công nghệ cao bác Đăng tặng nhưng ba ghét dùng, ba chỉ thích con cục gạch lâu năm thôi. Chị Thơm rảnh chó quá nên toàn lén lấy chụp ảnh tự sướng khoe hàng. Lần này ba đi chơi, chẳng biết quên hay cố ý để lại cho con gái sài từng bảo, là chị Thơm lấy máy ba nhắn cho vợ. Anh Hậu ngay lập tức giật điện thoại, trong mục tin gửi đi thì không có, nhưng ở mục thư rác thì vẫn còn. Đến xoá mẩu tin cũng không xong còn bày đặt hại người, phát tởm với cái bà này anh mất con, hại mẹ bé khốn đốn nguy kịch, sau đó thì đổ ngay sang cho vợ anh. Người đó, không ai khác, chính là chị gái trai lửa giận phừng phừng, cậu doạ chị không khai cậu sẽ gọi công an tới giải quUết, chị chuẩn bị áo quần vào tù đi. Chị gái sợ tái xanh tái ngắt, khóc lóc nức nở, khụy xuống ôm chân cậu mong được tha mà… chị sợ ăn cơm tù lắm…chị khai…chị khai là được chứ gì…là chị trót dại…chị hèn, chị không dám nhận, chị sợ bị ba đuổi ra khỏi nhà…thực ra chị chỉ định cho nó té tổng thôi, ai ngờ cơ sự lại ra nông nỗi đó.”-“Ai ngờ? Chị nói dễ nghe nhỉ? Chỉ đơn giản hai từ “ai ngờ” của chị mà một đứa nhỏ phải bỏ mạng, hai người lớn nằm viện, một người ngộ độc mửa lên mửa xuống, một người thì không biết sống chết như nào? Chị già đau già đớn rồi mà sao chị dại thế hả? Chị bảo tôi phải làm sao với chị đây?” Bà Mây quát con gái im miệng, anh Hậu cũng bực mình không kém, anh bảo chị ngụy biện, Liên thì có tội tình gì cơ chứ? Ngày xưa ghét Hà nhà em chị cũng suốt ngày nói xấu mẹ Hến Sò còn gì?-“Không phải đâu, cái Hà khác, cái Hà chị biết nó giỏi nhịn nên bắt nạt thôi, cái Liên này là cáo thành tinh đấy cậu ạ. Cậu nhớ vụ con cờ hó nó nhảy cầu tự tử không? Thực ra nó sợ chết bỏ mịa đi được ấy, doạ cậu thôi.”Chị ra sức giải thích, mà cậu không nghe chị. Cũng phải, mối tình đầu của cậu, kí ức ngày đó đẹp đẽ biết bao, nếu không tận mắt chứng kiến, cậu sao có thể tin?Cậu bị nó làm cho mờ mắt rồi, đến ngày biết chân tướng, có khi cậu chết đứng vì sốc mất. Giống như cái cách cậu đối xử với mẹ bây giờ đây ít ra mẹ còn là mẹ ruột của con Liên đó, nó chẳng có quan hệ máu mủ gì sất, để rồi xem, mày nhởn nhơ được đến bao giờ hả con?Lưới trời lồng lộng, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Đến như chị tưởng đầu xuôi đuôi lọt rồi mà cuối cùng vẫn ăn quả đắng nữa là nó. Mẹ đánh mỏi tay thì dừng, chị Thơm ngã ngửa ra người chị, chỗ bầm tím chỗ ửng đỏ rớm máu. Những vết thương hằn lại thành hình thù đáng sợ, nó đau, nó xót đến tái nhớ lúc trước thím Hà cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự, rồi Hiến Sò oà vào lòng thím ấy, đứa thổi trán đứa xoa tay, tụi nó ríu rít hỏi han, tụi nó thương mẹ phát nhớ lắm cái khoảnh khắc ấy. Giá như, chị có một đứa con. Chị Thơm chợt cười vang, cười đến chảy cả nước mắt. Ác giả ác báo, chị chấp nhận, nhưng chị mong lắm đến cái ngày con hồ ly nào đó hiện nguyên ngày ấy, không biết cậu Phó Tổng Giám Đốc sẽ ê chề đến mức nào? Code giỏi lắm hả? Nghe bảo sáng tạo bao nhiêu game hot cơ mà, ký được cả tá hợp đồng, rốt cuộc vẫn bị một con nhãi nó qua thế đó, nực cười nhỉ?Cậu tất nhiên chẳng thèm đếm xỉa đến lời chị rồi, cũng mặc mẹ níu kéo khóc lóc, cậu lạnh lùng đi Hậu ra tới ngõ thì gặp ba Hải, hai ba con chào dì Minh rồi cùng tới bệnh viện thăm chị có chút hồi hộp, vừa gặp bác Vân đã vội hỏi nhà em sao rồi ạ, mẹ Cún cố giữ vẻ mặt thản nhiên, bảo ông Hào cũng vừa ở đây về, tình hình tốt chú Hến phấn khởi lắm, anh và ông Hải vào rồi bác Vân mới buồn buồn bỏ ra ngoài hành lang. Bác Đăng lẽo đẽo theo sau, vỗ vai vợ lặng lẽ thở dài. Vừa xong nhà anh nói dối cho ba với Hậu an lòng thôi, thực tế mới nửa tiếng trước thím bị co giật, mấy bác sĩ phải chạy xuống cùng lúc, doạ anh, chị Vân, ba Hào một phen khiếp vía, cứ tưởng đêm nay không qua được thật. May mà phúc Hải thăm con dâu một lát thì ra ngoài hỏi sao không để Hà nằm phòng VIP như ngày xưa ba ở cho gần gũi với người nhà? Bác Đăng gãi đầu gãi tai đáp cái này vấn đề chuyên môn con cũng không rõ nữa, hình như môi trường trong đấy tốt hơn, trong lành – tiệt trùng, ở ngoài thì nhiều bụi bẩn khí Vân đang nẫu ruột nghe chồng nói mà ngứa cả tai, tiệt trùng, nghe khác gì sữa tươi?Cái lão này suốt ngày chỉ biết gái gú, người ta chuyên gia từ nước ngoài về, nói dài như thế, phân tích hay là vậy mà qua tai trâu của ông ấy rơi rớt hết cả sĩ diện cho lão trước mặt ba nên bác không bẻ mà chỉ tâm sự cứ yên tâm, cái phòng đó sử dụng toàn thiết bị công nghệ cao, vận hành rất tốn kém, số lượng cũng có hạn, không phải bệnh nhân nào cũng đủ điều kiện để đăng ký. Thím yếu quá nên tụi con với ba Hào quyết định cứ đưa vào cho an tâm, mấy hôm nữa sức khoẻ ổn định hơn thì sẽ chuyển ra.”Ông Hải dặn dò Vân Đăng, bảo các con cố gắng giúp em nó, tiền nong không quan trọng, thiếu quá thì cứ bán nhà ba đi. Mẹ Cún cười khổ, vấn đề là tiền thì đã dễ giải ông chưa ăn gì nên hai vợ chồng bác chở ba ra ngoài làm bát phở. Ông hôm nay tình cảm khác thường, tự tay vắt chanh cắt ớt cho con trai hại bác Đăng sởn cả gai ốc, bác run run hỏi ba con lại làm gì có lỗi à?Ba rơm rớm nước mắt, ba bảo anh ăn đi, ba thương anh lắm, ba xin lỗi anh. Bác Đăng sốc, quay sang cấu tay bác Vân thì ba đang tính dằn mặt Đăng phải không? Nhưng dạo này Đăng có xì căng đồ gì đâu Vân nhỉ? Mình ở Mỹ suốt với Chó Cún mà?”-“Có, tối qua nhân tình của Đăng check in ở Mü, nàng còn post sờ ta tút ngọt ngào tình cảm lắm, thời điểm Đăng về tới sân bay hình như cũng bị chụp trộm, báo lá cải giật tít ầm ầm ấy, kiểu bắt gặp Đăng đưa người mẫu ra nước ngoài hẹn hò.”Bác Đăng lẩm bẩm thôi chết bỏ mịa rồi, ông Hải tai kém nên hỏi Đăng gọi gì ba hả con? Sao ba ngọt ngào lạ lùng thế? Đáng nhẽ ba phải hắt cả bát phở vào mặt bác mới đúng chứ?Ba bảo từ giờ ba sang nhà anh ở, bác Vân thủ thỉ chắc ba định giám sát Đăng đấy, bác Đăng bĩu môi xỉa lại, giám thì giám chứ Đăng sợ chó gì, phiền mỗi Vân phải chia giường thôi. Bác Vân lườm chồng rõ dài, bác Đăng nhìn vợ cười hề bệnh viện còn mỗi ba Hến trông là trông cho oai chứ vợ cũng đâu có cần anh trông đâu. Môi vợ nhợt nhạt hơn cả lúc nãy, chẳng biết có thật là tình hình tốt lên không?Anh muốn vào trong phòng đó quá, vào ngồi gần với vợ một chút, đứng chỗ này xa lắm, xin lỗi chỉ sợ vợ không nghe sai rồi. Vừa ngu vừa dại, tại anh. Vợ dặn con không được bếp xếp linh tinh, vợ nghĩ cho anh. Còn anh? Anh chỉ biết trách móc hờn dỗi vợ, chưa một lần, anh đặt mình trong hoàn cảnh của vợ để suy tại anh hết, nếu anh nghe vợ thì tốt biết mấy? Vợ sẽ chẳng phải chịu đau vợ nhỉ? Có khi bây giờ anh đang chở vợ với Hiến Sò đi ăn kem ấy chứ, đêm về ru con ngủ xong anh lại được ôm vợ, rúc vợ. Một giây mù quáng, một phút điên cuồng, là anh hại vợ ra nông nỗi anh mắng vợ, quát vợ, cũng chính anh đuổi theo anh giữ thang máy của anh…để vợ tuột khỏi tay anh. Đến giờ phút này đầy, anh cũng chẳng có tư cách gì mà phản đối khi ai đó yêu cầu anh ra ngoài một chút để hắn và vợ tâm sự tỵ. Nghẹn. biết làm sao? Là thanh mai trúc mã của vợ, là người cho vợ máu, anh chỉ đành lủi thủi ra thững xuống đến tầng hai thì tình cờ gặp mẹ Bi, mấy hôm đầu óc nặng trĩu quên chưa hỏi thăm chị, trông người gầy cũng tội nghiệp lắm. Chị Liên mò sang khu này để tìm người mà, gặp được rồi bụng khấp khởi mừng thầm nhưng mặt vẫn phải giả đò diễn thật run lẩy bẩy, đứng cũng không vững, ba Hến bất đắc dĩ phải dìu chị về phòng. Trên đường đi anh tâm sự rằng mọi chuyện do bác Thơm chứ không phải vợ anh, anh thay mặt bác xin lỗi Liên tức tím mặt, cố nén xuống rồi tươi cười ngọt ngào, chị bảo chị biết ngay mà, cái Hà không cố ý hại em Hến thở dài, đưa mẹ Bi về tới phòng anh mới ngập ngừng à…khi xưa chia tay em…anh lấy sự nghiệp, công việc để an ủi, để quên đi…nhưng ngày hôm nay đây…nếu không có cô ấy…anh cảm thấy…mọi phấn đấu…mọi cố gắng…và ngay cả sự tồn tại của anh cũng trở nên vô nghĩa.”Anh nói, anh của ngày hôm nay, đã chẳng còn là anh của năm hai mươi tuổi. Anh bảo, là anh thay lòng, tội lỗi anh gây ra cho chị, hẹn kiếp sau anh rồi, anh cứ thế quay lưng bước đi, để lại chị trong căn phòng lạnh lẽo sực mùi cuộc đã xảy ra chuyện gì? Những nhung nhớ da diết mãnh liệt, những cái ôm siết chặt đầy tình cảm, tiếng gọi mình ơi nghe sao thân thương, tình yêu của anh dành cho chị, bao la như trời cao biển rộng, sao có thể nói thay đổi một cách dễ dàng như vậy?Anh thương chị cũng khó khăn lắm mới tán đổ nhớ ngày ấy mới nhập học, anh quá nổi bật nên được khá nhiều bạn nữ để mắt thì chị tự nhận thấy mình cũng đẹp, không những da đẹp dáng đẹp mặt xinh mà còn rất cá có điều anh ngốc nghếch chưa nhận ra ánh hào quang tiềm ẩn của chị thôi. Hồi đó anh suốt ngày cắm đầu cắm cổ vào máy tính, lúc đầu chị còn tưởng chăm học, mãi sau mới biết ngoài học ra ba Hến còn có tật xấu là hay lê la lên diễn đàn giao lưu kết bạn bốn rình mò mãi mới ngó trộm được nick của anh. Chị lén lút lập một cái tài khoản mới âm thầm theo dõi anh. Xem lịch sử hoạt động mới biết anh follow đúng một người, chị cũng không biết tên con bé đó nữa, chỉ biết nó kém tựi chị ba tuổi, vậy nghĩa là vẫn còn đang học cấp có vẻ khác những con nhãi ranh cùng độ tuổi, tường nhà nó chủ yếu viết về những vấn đề như tiết kiệm năng lượng, giữ gìn môi trường xanh sạch đẹp và đặc biệt là kêu gọi mọi người bảo vệ động vật quý hay nhảy vào bình luận các bài viết của nó, nó cũng tích cực trả lời lắm. Anh khen nó lương thiện, anh bảo anh ước mai sau có người yêu ngọt ngào như nó. Mấy lần chị thấy anh xin tên xin ảnh mà con bé hình như thẹn nên nhất định không chịu đó chị thương thầm anh, ngày ngày lén lút xem bọn họ comment lên bài viết của nhau mà ức nghẹn cả họng. Chẳng hiểu sao chị rỗi hơi đến mức lưu từng bài, từng câu từng chữ của họ lại ghen quá hoá điên ấy. Rồi cũng chẳng ngờ sau này có sự cố, diễn đàn bị đánh không khôi phục được dữ liệu nên tầm hai chục ngày sau người ta thiết lập lại một diễn đàn mới nội dung giống hệt, chỉ khác tên miền thôi. Anh ngày viết mấy bài, ở cuối lúc nào cũng tái bút kysibongdem2705 đợi Oaihuongtim0472, kiên trì đăng online nửa tháng liền mà không hề nhận được tin tức của em ấy. Đánh giá từ 215 lượt Bạn đang đọc truyện Vì Vợ Là Vợ Anh của tác giả Lan Rùa. Những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi quẩn lại có ông chồng bà vợ, mấy bóng hồng xung quanh, vài việc lặt vặt, vài người xung kể về hai vợ chồng nhà anh chị này, anh chồng không phải rau sạch nhé, cũng có lúc trái tim rung động trước cám dỗ như bao người đàn ông khác. Chị vợ thì cổ hủ lạc hậu khỏi nói luôn. Mỗi lần nhím kể sẽ là một chuyện nhỏ nhặt thôi, nên các nàng đừng thắc mắc vì sao chap ngắn nhé. Cái này thuộc thể loại tâm sự, tình yêu giấu kín, tản mạn gia đình xã hội, không thích hợp với những người yêu phong cách sôi động, cuồng nhiệt nồng cháy hoặc trẻ trung chưa lập gia đình. Tối muộn hôm đó chị Liên kiểm tra hàng hoá xong xuôi, vừa hay ngẩng đầu lên thì thấy anh Hậu đứng sừng sững trước mặt mình, mùi rượu xung quanh nồng nặc lắm, người anh cũng chuếnh choáng khác thường, anh kéo lấy chị, thì thầm kêu ngực chị đập rộn ràng, mấy ngày qua chị còn tưởng mình sắp không chịu nổi rồi, phải xuống nước làm hoà với anh trước ấy chứ. Quả thật, ai yêu nhiều hơn người đó mình nhớ anh không?”Chẳng hiểu sao anh lại đổi cách xưng hô thân mật như thế nữa, chị nững nịu chui vào lòng anh, kêu em cũng nhớ mình rất nhiều. Bao giờ thì mình cho em một câu trả lời rõ ràng? Để em danh chính ngôn thuận làm vợ mình? Anh xoa đầu chị, đáp rằng mình lúc nào chả là vợ chị ngọt ngào lắm, hoá ra là vậy, hoá ra lâu nay, người phụ nữ anh xác định gắn bó suốt cuộc đời này, vẫn luôn là em thích được cầu hôn cơ, làm cho lãng mạn một chút nhé.”Ba Hến gật đầu, rồi tự dưng anh bảo khát quá, chị lật đật đứng dậy mở tủ bếp tìm kiếm. Đợt vừa rồi bà Mây có dúi cho chai rượu thuốc quý lắm, bà bảo cứ lần nào cho ông Hải uống là y như rằng lần đó bà được nếm mùi rồi, cái chai đó đây, chị vẫn luôn để dành cho anh, còn nguyên vẹn chưa hao hụt một giọt nào cả. Chị cẩn thận bê ra, lâu lắm mới có cơ hội, chị cũng muốn cùng anh lưu lại những khoảnh khắc ngọt ngào Hậu sau mèm rồi, chị Liên rót cho ly nào là nốc sạch ly ấy. Người sau nhiều khi tâm trạng cũng lên xuống thất thường lắm, ban nãy vừa mới tình cảm tới vậy mà bây giờ anh đã siết tay chị đau điếng, trừng mắt trách lại sinh con cho người khác? Anh đã nói nếu sinh con trai phải sinh cho anh trước cơ mà? Như vậy mới công bằng chứ.”Nhìn anh, bất chợt chị thấy xót nghĩ chuyện bé Bi lại làm tổn thương anh đến thế, chị ra sức nói lời xin lỗi, anh buồn buồn bảo, xin lỗi thì thay đổi được gì đâu? Mình biết anh đau đến mức nào không? Bây giờ mình tính sao? Mình định dọn tới sống với ba đứa trẻ sao?Anh hỏi chị, sống mũi anh đỏ hoe. Người đàn ông này, tháng năm trôi qua, vẫn mãi yêu chị, bằng một tình yêu thủy chung như vậy. Chị nghẹn ngào đáp, đâu thể như thế, sai lầm lớn của cuộc đời, em hối hận biết bao, mình không hiểu được giờ tới cuối đời, em là của mình. Anh cười, trìu mến thơm lên trán chị, ngập ngừng tâm anh sợ…anh sợ lắm mình ạ…anh sợ anh không đủ bao dung để coi đứa trẻ ấy như con ruột của mình…anh sợ cứ nhìn thấy nó anh lòng anh lại khó chịu…”Đàn ông mà, ích kỷ là chuyện thường phụ nữ mình yêu da diết lại đẻ con cho một thằng khác, khó ai có thể chấp nhận được. Lòng anh rối bời đến thế, vậy mà vẫn đối xử tốt với Bi, cái thứ tình cảm bao la vô bờ bến của anh nó khiến chị thấy mình nhỏ bé biết lần này thôi nhé mình, lần sau đừng qua lại với hắn nữa.”-“Đừng lo, chắc chắn không bao giờ có chuyện đó”Chị vỗ về an ủi, anh cầm tay chị, nhẹ nhàng đặt lên chỗ trái tim mình, buồn buồn thủ lắm mình ạ…mình không tưởng tượng được đâu…”Mẹ Bi ứa nước mắt, chị rót rượu đầy ly rồi uống ừng ực một hơi dài. Hết ly này đến ly khác, căn phòng ấm cúng, có hai người còn nóng hơn. Chị ngượng ngùng tháo từng chiếc khuy áo, nũng nịu cọ cọ vào người trong mơ màng thắc mắc, sao lại nhỏ đi nhiều thế này? Chị cười cười véo mũi ai đó, mắng yêu đồ hư hỏng, già rồi thì phải khác thời con gái đôi mươi chứ, với lại lâu lắm có được ai quan tâm đâu?-“Sao? Giờ chúng bé thì mình không yêu em nữa à?”Chị giả bộ dỗi hờn, anh vội vã lắc đầu, anh bảo không, không phải thế. Như nào anh cũng yêu, được một lúc anh lại hỏi, mới đổi nước hoa à, sao nồng nặc khó chịu thế?-“Nỡm ạ, mùi rượu đó.”Rõ ràng không phải mùi rượu mà, mọi khi hương nhẹ nhàng khoan khoái lắm, hôm nay cái mùi sực hết cả lên khiến ba Hến nhức đầu ghê gớm. Anh nhăn mặt nằm ngả xuống giường, men rượu khiến người chị đỏ nhiệt tình giúp anh tháo bỏ từ thắt lưng da, áo sơ mi tới quần âu, đoạn run rẩy vén chiếc váy mỏng manh của mình, e ấp áp sát vào người anh. Cái khoảnh khắc ấy, xao xuyến lạ lùng dài qua đi, sáng hôm sau có hai người bị đánh thức bởi tiếng chuông réo rắt inh ỏi, ba Hến lờ mờ mở mắt nhấn nút đã nghe giọng ông Hải chửi bới xối xả. Anh vội vã bật dậy nói dối con đi tiếp biện một thôi một hồi ông cũng xuôi xuôi, ông bảo lát nữa chuyển chứng cứ ngoại phạm cho ông. Anh Hậu vâng vâng dạ dạ, tắt máy xong ngó ngang ngó dọc sốc muốn nổ tung, anh và mẹ Bi, đang ở trong cái tư thế quái quỷ gì thế này?Chị nhéo má anh trêu chọc, mà ba Hến lạ lắm, già rồi còn xấu hổ, vào nhà tắm thay áo quần rồi vội vã đến công ty. Chị Liên cứ nghĩ tới điệu bộ bối rối của ai đó cả buổi cười không ngậm được miệng, trong khi đó anh Hậu hoa mắt chóng mặt, đầu óc đau buốt phát nhờ đồng chí Đạt viết hộ cái giấy chứng nhận đi tiếp khách gửi về cho ông Hải, đoạn vào phòng đóng chặt cửa, cố ngẫm lại xem rốt cuộc vì sao cơ sự lại ra nông nỗi Hến nghĩ hoài nghĩ chán mà vô dụng, chẳng những không nhớ chút xíu gì về đêm qua, ngược lại một vài hình ảnh chập chờn của đêm nào đó lại thi nhau ập như là vợ thì phải. Vợ hỏi anh vợ tên gì? Anh bảo vợ tên Hà, bé Hà lấy anh từ năm hai mươi ba tuổi, đến nay có hai mụn con, Hến lớn Sò anh hôn bà xã, cuồng nhiệt mơn trớn làn da mịn màng trắng hồng. Chị không hề phản kháng hay ngượng ngùng đẩy anh ra như trước kia, ngay cả khi cánh môi anh bao phủ đoá hoa rực rỡ đó, vợ cũng chỉ nhìn anh trìu mến, năm ngón tay chị đan vào năm ngón tay anh vô cùng tình hôn chị, rất lâu, lưu luyến bịn rịn, chẳng muốn rời. Cái hương vị ấy, ngọt lịm như trái đào cuối xuân, đã lâu lắm rồi tim anh không thổn thức đến thế. Khoé mắt chị ươn ướt, anh bần thần áp mặt lên bụng chị, bắt chước Sò nhỏ khẽ khàng hít giác chênh vênh bồng bềnh nhưng lại đê mê say đắm, gây nghiện đến bực bội. Vòng tay anh siết chặt bà xã hơn, thủ thỉ tra khảo, mình là của ai? Của mình. Lời chị khi đó, nhỏ nhẹ ngọt ngào được đà, lại tiếp tục làm nũng, nhưng nghe đồn mình với thầy Thanh đó, Liên vừa nói còn gì, áo quần xộc xệch. Chị cười trừ, khẽ trở mình ngồi dậy. Tay chị xoa Xoa đầu ông xã, rồi chị cúi xuống, dịu dàng ép môi mình vào môi lưỡi nhỏ nhắn không ngừng làm loạn, những động tác vuốt ve kết hợp thành thục khiến toàn thân anh tê dại. Cánh môi chị chạm tới đâu, cơ thể anh dường như tan chảy đến đó. Anh kéo chị vào lòng, để vợ nằm thoải mái trên người mình. Chị ngước lên ngắm chồng, ngón trỏ âu yếm mân mê cơ ngực săn mắt ấy, nụ cười ấy, mùi hương ấy, tất cả, đều khiến anh mê loạn, tim anh đập thình thịch từng hồi, ngẩn ngơ thẫn thờ như bị mất mọi trị bất chợt, anh ngập ngừng hỏi, mình yêu anh, phải không? Chị gật đầu, chị bảo có thể mình không tin. Nhưng nhất định phải tin, giữa em và thầy Thanh chẳng có gì cả, chuyện lả lơi không đứng đắn vớ vẩn nào đó hoàn toàn là bịa nói rất quả quyết, chẳng hiểu sao anh lại cứ có linh cảm chị nói thật. Vậy thì chiếc que thử thai đó, đứa nhỏ ấy, có thể là của anh sao?Còn có thể gì nữa, chắc chắn là của anh rồi. Hến Sò vậy mà sắp có em ý cũng lại một lần nữa được làm ba rồi, thêm một cô công chúa nhỏ nữa thì tuyệt, cả nhà có bốn công chúa, nhưng con trai cũng tốt, mai sau chị Hến chị Sò bị ai bắt nạt sẽ có em bảo đây nhỉ? Em Ốc hay em Nghêu đây?Ba Hến bất chợt cười tủm tỉm, vội vã lao như bay về nhà. Khoảnh khắc nhìn thấy bà xã nằm dưới chân giường, mặt anh tái mét. Anh vội vã lao vào kéo vợ, run rẩy gọi tên chị. Mẹ Sò nghe tiếng chồng liền ngóc đầu ra trình chuyện gì mình để lát sau nói, em đang nhặt mấy cái đồ chơi Hến Sò làm rơi dưới này”Ba Hến bị một phen hú vía, quăng vợ qua một góc rồi bực bội chỉ cần bê cái giường ra rồi nhặt thôi mà, chui lủi làm gì không biết? Nhìn anh làm đây này, lần sau mà học tập”Mẹ Sò méo cả mặt, anh khoẻ anh bê được chứ chị bê làm sao?Nhưng sống lâu với nhau, hiểu tính anh, biết chắc ông xã đang giận cái gì rồi nên chị không cãi, nhường anh một chút cho qua đi đâu đấy?”-“Em xem phim, Vợ Anh, tập 85.”-“Phim hay không mà suốt ngày xem thế? Xem tối qua rồi lại xem lại à? Chồng về còn không quý bằng phim, mình thành con nghiện rồi đó, trẻ trâu quá đi mất”-“Hay lắm mình ạ, đang đến đoạn ông chồng nhận ra bộ mặt thật của cô bồ nhí, tiếc rằng hơi muộn, bọn họ lỡ nhịp nhau rồi, tội quá”Anh Hậu càu nhàu đôi ba câu nhưng vẫn ra ngồi xem cùng bà xã, nhìn vợ khóc mà chồng sốt hết cả ruột, không do dự cầm điều khiển tắt phụt màn hình tivi. Đoạn, anh ngồi xuống sàn, đối diện với vợ, tay nắm tay chị thủ nhớ rồi, đêm đó, anh xin lỗi.”Hai má chị ứng hồng, bối rối chẳng biết nói gì cả. Anh gục đầu vào lòng chị, họ cứ ngồi như vậy mãi tới khi đồng hồ điểm mười giờ, chị giật mình lay lay phải đi dạy, sáng nay em có tiết năm”-“Nhưng anh nghỉ làm rồi mà. Anh không thích ở nhà một mình đâu”Ông xã năn nỉ ỉ ôi, bà xã bất đắc dĩ đành gọi điện nhờ cậu Hợp xuống dạy thay. Một mình chị thì trưa ăn bát cơm nguội với ruốc thôi cũng được, nhưng có anh ở nhà chị lại tất bật chải đầu chuẩn bị đi nào mà chồng lẽo đẽo theo sau mới lạ chứ. Ngày đẹp trời, gặp ngay em Nguyệt đang mua cá. Không biết giận gì người yêu mà lườm nguýt quát tháo rõ hổ xa ra nhé, tránh xa ba mét cho tôi, cẩn thận không tôi băm tôi vằm thành trăm mảnh đó.”Anh giáo sư nửa chữ đôi co cũng không có, ngoan ngoãn nghe lời răm rắp. Mọi người xung quanh nhìn khinh bỉ lắm, ngay cả ba Hến cũng lắc đầu thương cảm, bị một con đàn bà bắt thóp thế kia thì làm nên cái trò trống gì Hà tất nhiên suy nghĩ khác, chú này nhìn qua là biết mẫu người kín kẽ nguy hiểm ngầm, chẳng qua kiểu không chấp cô Nguyệt bốc đồng thôi. Ngẫm thấy con gái, điều quan trọng nhất không phải là xinh đẹp hoàn hảo hay tài hoa xuất sắc. Điều quan trọng nhất chính là tìm được một người đàn Ông có thể bao dung những thói hư tật xấu của mà không có khuyết điểm, phải không? Mẹ Sò hạnh phúc thay cho cô Nguyệt, ba Hậu liếc qua tưởng chị mê đắm trai đẹp, tức tối lôi vợ đi chỗ qua lượn lại mua đủ thứ rau thịt anh lại kéo chị qua quầy đồ trẻ con ngắm nghía. Anh cười hạnh phúc lắm, chị băn khoăn thắc bị đi đầy tháng nhà ai hả mình?”-“Thôi đi, mình đừng giấu nữa, anh biết thừa rồi.”-“Biết cái gì cơ ạ?”Chị ngạc nhiên hỏi lại, mà anh chỉ búng mũi vợ rồi tửm tỉm cười. Hôm đó anh mua bao nhiêu áo quần trẻ con, của cả trai lẫn gái luôn. Đêm đến anh còn xuống dưới xoa bóp chân tay cho chị, ân cần hỏi đã bị nghén chưa, trong người có chỗ nào khó chịu không?”-“Sao em lại bị nghén ạ?”Mẹ Sò ngây ngô thắc mắc, ba Hến giả giọng trẻ con hối ơi đêm đó ba không nhớ là ba sai, nhưng ba nhìn thấy que thử thai hai vạch rồi mà, mong mẹ đừng giấu ba nữa, có gì nói cho ba biết nha. Giờ nhà mình có của ăn của để rồi, mẹ không phải vất vả như đợt sinh chị Hiến chị Sò nữa rồi.”Chị Hà nghe chồng nững nịu xong tự dưng cười lăn cười bò, mãi sau mới bình tĩnh được, nhẹ nhàng giải thảo nào, giờ em mới hiểu ra vấn đề. Cái Loan trường em ý, con bé còn trẻ quá, mang thai mà có biết đâu. Nó kêu nhức đầu chóng mặt nên em bảo qua nhà mình nằm nghỉ một lát, em trông lớp cho. Lúc về thấy nó nhắn em mua giúp thuốc chống nôn vì dạo này bị ói nhiều quá, em sinh nghi nên mua luôn que thử”-“Gì cơ…que thử thai…của cÔ Loan…”-“Vâng đúng rồi ạ, ai mà ngờ được hai vạch thật, mừng quýnh chạy ngay về với chồng, còn quên chào chị Hà ấy chứ. Xong lúc em vào nhà tắm định mang que đi vứt thì thấy mình về…mà nhắc giớ mới nhớ, hôm qua mình làm sao mà đá cửa ầm ầm thế?”Anh Hậu nghe mà như có sét đánh ngang tai, anh hỏi đi hỏi lại chị thật không? Nhỡ may hôm đó ấy ấy có rồi thì sao, hay đi mua thêm que thử nữa. Chị cười bảo chị mới có kinh nguyệt, tâm trạng anh hụt hẫng kinh khủng khiếp, giọng điệu dỗi dỗi hờn bảo không có gì với ai đó mà mua đồ lót tặng nhau thế ?”-“Đâu có, mình nghĩ đi đầu thế? Là dì Hợi đặt mua của bạn thầy, thầy cầm hộ thôi mà”Ba Hến ức đen cả mặt, lại bị thằng ất ơ đó chơi một vố rồi. Đến là hầm hầm bỏ lên giường, đêm ấy anh không mơ thấy bà xã từ từ tan biến nữa, nhưng thay vào đó vẫn là một giấc mộng kinh khủng khiếp không nằm gọn trong lòng anh, anh không rõ tim chị ngừng đập từ lúc nào, chỉ biết anh đã ôm chị rất rất lâu tay chị lạnh cóng, anh liên tục hà hơi, anh hi vọng cơ thể vợ sẽ ấm dần lên, rồi chị sẽ tỉnh lại mỉm cười với anh. Ba Hải từ từ mở cửa phòng, ba bảo anh yêu thương chị thì hãy để chị ra đi trong yên bình, để cho chị sớm siêu giờ anh đều rất nghe lời ba, nhưng lần này anh một mực từ chối, anh bảo không đâu, vợ con mà ba, vợ là vợ con, vợ sao có thể bỏ con, vợ bỏ con vợ cũng không siêu thoát được đầu ba. Vợ sẽ không yên tâm về con ba cứ khư khư ôm chặt lấy chị, nhất định không cho ai động vào, anh ghé tai hỏi chị, vợ lo cho anh mà, phải không vợ?Đột nhiên anh thấy có cánh tay vòng qua ôm mình, rồi giọng nói quen thuộc ấm áp gọi tên anh. Ba Hến chợt bừng tỉnh, dường như dư chấn của cơn ác mộng vẫn còn, anh bật dậy thở gấp gáp, có lúc còn tưởng như mình bị Sò xót ruột, vội vàng chạy vào bếp pha ly sữa ấm. Anh uống từng hớp một, nhưng cứ nhấm nháp chút chút dạ dày lại quặn thắt rồi nôn thốc nôn Hà thương chồng phát khóc, chị xấp nước khăn, ân cần lau mồ hôi mồ kê nhễ nhại cho ông xã. Anh đưa tay lên mũi chị kiểm tra, đoạn mệt mỏi gục đầu vào lòng vợ thở quá…quả thật mình không bỏ anh…đừng…đừng bỏ anh nhé…dù bất kể chuyện gì…hứa đi…thề đi…thề độc cho anh yên tâm.”Gương mặt anh trắng bệch nhợt nhạt, mấy tuần liên tiếp tinh thần bất ổn khiến người anh rệu rã không còn chút sức sống nào. Bà xã kéo chăn đắp cho anh rồi cũng nằm xuống cùng, chị xoa xoa lưng người ta, thủ thỉ vô cùng kiên thề độc. Dù bất kể chuyện gì xảy ra, dù bất cứ hoàn cảnh nào, em cũng không bao giờ là người rời bỏ mình trước. Mình tới với chị ấy, em nguyện chúc phúc cho mình, khi mình cần em, chỉ quay đầu lại, em vẫn ở nơi đây. Nếu một mai có chuyện chẳng lành, linh hồn em cũng sẽ đi theo bảo vệ mình và các con, cho tới cuối cuộc đời.”Chị vừa dứt lời thì mắt anh đỏ hoe. Anh bảo sợ lời nói gió bay, mình viết ra cho anh được không? Vợ chiều chồng, lật đật dậy bật đèn nắn nắn nói nót, chữ chị tròn trịa như trẻ con ấy, nhìn đáng yêu không tả nổi. Ba Hến gấp mảnh giấy mẹ Sò đưa rồi cẩn thận bỏ vào ví, đoạn anh bế phốc chị trở lại giường, nhá nhẹ lên bờ vai mảnh khảnh của vợ rồi buồn buồn tâm sự anh cũng nghĩ thấu rồi. Sinh lão bệnh tử là điều chẳng thể tránh khỏi, nếu phải đối mặt thì đợi gả chồng cho Hến Sò xong, bất kì mình ở nơi đâu, anh cũng sẽ đi theo mình.”Chỉ vài lời rất đơn giản, không hiểu sao chị lại chấn động mạnh đến vậy. Anh cù nhẹ eo chị, mắng mỏ trông mình kìa, ba mươi tuổi chứ có phải ba tuổi đâu mà sụt sà sụt sịt xấu quá đi mất. Chị cười, kêu kệ em. Anh xin chị đợi anh, chỉ còn một chút nữa thôi, đến cuối tháng, anh sẽ thu xếp mọi chuyện đầu vào nói rất nghiêm túc, chị dịu dàng gật đầu. Anh nhờ chị đêm lên nằm với anh đến khi nào anh hết gặp ác mộng, mà thường lúc anh hết gặp ác mộng, thì cũng là bình minh biết cái chuyện cuối tháng là chuyện gì, nhưng chị chẳng muốn nghĩ nhiều. Ly thân, chị mặc kệ. Quan hệ lằng nhằng của anh với chị Liên, khả năng mẹ Bi sẽ tổn thương khi biết anh chị thân mật quá mức, chị cũng mặc kệ của ngày hôm nay, sống hạnh phúc vì con, làm đẹp làm điệu cho mình, và chị, cũng vẫn giống chị của những năm tháng trước, vẫn luôn hết lòng chăm chồng. Cuối tháng rồi cũng đến, chỉ có điều, kết quả chẳng như mong lỗi đồng chí Hậu, ban lãnh đạo đã họp, chúng tôi…quyết định chức vụ Giám Đốc nên để đồng chí Đạt làm là hợp lý nhất”Ba Hến sốc không nói lên lời, cũng may sếp tổng nhanh chóng diễn thuyết một bài phân tích dài lê thê rồi chốt câu cuối-“Vâng, vậy đó. Đề nghị mọi người vỗ tay chúc mừng Phó Tổng Giám Đốc mới của công ty, anh Nguyễn Hoàng Minh Hậu.”Có người hoang mang tưởng mình mơ, sếp Huy nói chi nhánh trong Nam gặp sự cố, anh phải vào đấy gấp, sếp sai trợ lý đặt vé rồi, ba tiếng nữa bay. Đúng, kết quả không như mong đợi, mà nó còn hơn cả mong đợi. Phải cố gắng lắm anh Hậu mới trấn tĩnh được, anh nhận lệnh sếp rồi hối hả phóng tới cửa hàng hoa oải hương quen thuộc. Đã nhiều lần anh đi qua đây rồi, lần nào cũng ấp ủ cái dự định ấy, rốt cuộc cũng có ngày mong ước thành sự Hến mua bó to nhất, kết hình trái tim có bện hoa hồng xung quanh. Về tới hầm chung cư, anh cẩn thận lấy ra một chiếc hộp nho nhỏ màu tím giấu kỹ trong đống đồ đạc dưới gầm xe, mỉm cười đút vào túi áo. Đã tập, đã tưởng tượng cả trăm lần rồi ấy chứ. Không hiểu sao giây phút đứng trước mặt mẹ Sò, nó lại run rẩy lạ bên trong, anh ngoài cổng, hai người cứ đứng trân trân nhìn nhau, ngượng ngượng ngại ngại chẳng biết nói à, anh tặng mình vọng mình thích. Có vài câu đơn giản vậy thôi mà ba Hến toát cả mồ hôi hột, ngắc ngứ mãi không sao thốt lên được. Rồi tự nhiên máy báo có tin nhắn, anh định xem chút cho bớt hồi hộp. Chỉ là không ngờ, xem xong dòng chữ ấy, cả người ba Hến bỗng chốc cứng đờ, bó hoa trên tay cũng bất giác rơi nhắn đó của mẹ Bi, nội dung vỏn vẹn sáu từ.“Em có bầu rồi, mừng không?”

vì vợ là vợ anh chương 86