Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược; Trò Chơi Tìm Kiếm Tình Yêu (Con Đường Đến Bên Em) Hoàng Kim Đài; Conan Trong Thế Giới Pháp Ngoại Cuồng Đồ Tokisaki Kurumi ; Xuyên Nhanh Nữ Xứng Bình Tĩnh Một Chút ; Phàm Nhân Tu Tiên; Tân An Quỷ Sự; Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia Bọn họ tại nơi lược lộ vẻ tiểu đích khỏe đẹp phục bên trong bị chen lấn đích tình cảnh thật sự là khó có thể hình dung. tỷ tỷ rất trừng mắt nhìn vài lần, khe khẽ mắng câu "Tiểu lưu manh." Tiện cắn môi, thở hổn hển, quay đầu hướng bậc thang đi đến Công Lược Mỹ Thiếu Nữ: Công Nghiệp Chi Máy Móc Đế Quốc: Công Nghiệp Chi Vương: Công Nghiệp Hóa Cốt Khí Thế Giới: Công Nghiệp Trung Hoa: Công Phu Thánh Y: Công Phu Thần Y: Công Phu Tướng Sư: Công Pháp Truyền Thừa Hệ Thống: Công Ty Cho Thuê Quỷ: Công Ty Gen Tiến Hóa: Công Tử Dịch : Đang cập nhật. Nguồn : Truyện YY. (bản dịch - 1090) Đ ỗ Long, tốt nghiệp Trung cấp cảnh sát, ngày đầu tiên đi làm, vì cứu một cô gái mà bị côn đồ đánh một gậy suýt nữa trở thành người thực vật. Sau khi tỉnh dậy, một mắt bị dị tật nên Đỗ Long phải đeo mãnh 141019 truyện liên quan dammy, hiendai, hiệnđại, langman, ngontinh, sung, xuyênkhông, đammỹ, kho truyện tổng hợp hay nhất 12. Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược ‍ Tổng cộng: 61 chương và 11 phiên ngoại truyện. Nhân vật chính: Mộ dung cương và Đường mộ cương. Nội dung xoay quanh về một tiểu lưu manh cực kỳ nghịch ngợm và không thể kiềm chế được. Truyện tình cảm giữa nam và nam. Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược . 5. Đường Quế Hoa Đam Mỹ, Hài Hước. Full. Tiểu Trạch Ngư Đích Sa Ngư Hòa Vương Tử . 5. Bạch Vân Tiểu Lưu Manh Đích Ái Tình Công Lược. Truyện Dịch Hài Hước. Mọi cuốn tiểu thuyết ngôn tình thì nữ chính luôn là người quan tâm chăm sóc tỉ mỉ, còn nữ phụ là người không được yêu thương, là cái nền cho nữ chính phát triển và nhận kết cục không may mắn Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. “Tiểu Cương, chú là chú Hà đây. Cháu không sao chứ? Sao nửa ngày không tiếp điện thoại?” Là lão bà của chú ba Hà Gia Duyệt.“Ách…… Không có việc gì không có việc gì, là cháu ngủ quên mất.” Mộ Dung Cương không có nói sai, nhưng mặt lại đỏ bừng.“Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, ngày mai cháu có thời gian không?” Điện thoại truyền đến giọng nói bất an.“Xảy ra chuyện gì?” Mộ Dung Cương trong lòng căng thẳng, Hà Hải Trừng đã xảy ra chuyện gì sao? Chẳng lẽ là vì Hứa Gia Bảo mang thai nên bị kích thích? Nhưng mà lần trước chú năm kết hôn, anh ấy cũng đi, thoạt nhìn dường như đã không còn quá để ý mà?Tính tò mò do ba ba di truyền nhất thời hừng hực bốc lên, vô số ý niệm nảy ra trong đầu.“Ừm…… Là chú, có chút không ổn lắm.” Hà Gia Duyệt đè thấp giọng nói, tựa hồ như đang sợ ai nghe thấy,“Ngày mai chú muốn kiểm tra sớm một chút.”Mộ Dung Cương nhẹ nhàng thở ra, nhưng trái tim mẫn cảm của một bác sĩ lại nhảy lên,“Chú xảy ra vấn đề gì? Chú mô tả sơ qua cho cháu một chút, để cháu xem thử nên kiểm tra về phương diện nào trước.”Hà Gia Duyệt càng ấp a ấp úng, tựa hồ rất gian nan mới mở miệng,“Gần đây…… ừm, có một đoạn thời gian …… chú luôn cảm thấy ghê tởm hay nôn khan…… mới đầu chú nghi là ăn nhầm thứ gì đó hoặc là do bao tử xảy ra vấn đề, nhưng mà quan sát một thời gian thì hình như không phải……”Mộ Dung Cương sửng sốt, chẳng phải “bệnh” này giống hệt như chuột trắng nhỏ sao?Tựa hồ như Hà Gia Duyệt cũng đã lờ mờ đoán được nên trong giọng nói có chút khẩn trương,“Chú cũng không dám khẳng định, bởi vì trước kia khi chú Ngưu xem cho chú có nói, ngô……trên cơ bản không nên hy vọng. Nhưng mà gần đây…… chú thật sự phát hiện bệnh trạng càng ngày càng giống, so với hồi có Hải Trừng cơ hồ giống nhau như đúc. Ừm…… nếu không phải do tâm lý của chú tạo thành thì nhất định là trong cơ thể đã xảy ra vấn đề gì đó.”Nói ra những lời này, Hà Gia Duyệt tựa hồ như thở nhẹ ra,“Cho nên chú nghĩ, vẫn là làm kiểm tra đi.”Mộ Dung Cương nuốt nuốt nước miếng, kiềm chế tâm tình kích động, cuối cùng tìm về giọng nói của mình, “Có phải hay không chúng ta trước xem đã rồi nói sau. Sáng mai mấy giờ thì chú đến đây? Cháu sẽ làm xét nghiệm máu cho chú trước, rất nhanh có thể ra kết quả!”“Vậy chú sẽ đến sớm một chút, bảy giờ rưỡi đến được chứ? Chín giờ còn phải đi làm.” Hà Gia Duyệt là một nhân viên vô cùng cần mẫn, nếu như không xảy ra chuyện gì thì vẫn muốn trở về làm việc. Nếu như mà là chuột trắng nhỏ thì sẽ lập tức chạy về nhà nằm ngay.“Có thể.” Mộ Dung Cương đột nhiên nhớ tới một chuyện,“Chú Hà à, trong khoảng thời gian này chú có uống loại thuốc gì không?”“Không có, không có! Thường chú bị ốm vặt cũng chả bao giờ uống thuốc, nhất là lúc này…… chú vẫn rất chú ý.”“Vậy là tốt rồi, ngày mai buổi sáng chú trực tiếp đến văn phòng tìm cháu nhé.”“Đúng rồi Tiểu Cương, việc này cháu đừng nói cho ai được không? Ừm…… ngay cả chú ba của cháu cũng không biết, chú không muốn làm anh ấy thất vọng.”“Cháu hiểu mà.” Ngắt điện thoại, Mộ Dung Cương vẫn còn chưa khôi phục tinh thần Hà cư nhiên lại có? Có khả năng sao?Năm đó khi Hà Gia Duyệt làm mất đứa nhỏ thứ hai, Mộ Dung Cương vẫn là một đứa bé, là Ngưu Kiến Minh phụ trách. Y thuật của ông Kì gia vô cùng tin tưởng, nếu như ông nói không còn hy vọng thì tức là không còn hy vọng quá y học, nhất là trung y có một loại cách nói, thân thể của con người có cơ chế tự phục một cách đơn giản, khi con người bị bệnh, trong cơ thể sẽ tự nhiên sinh ra khả năng miễn dịch, có một số người khả năng miễn dịch cực kì mạnh, đủ để đối kháng với virus, bệnh tật căn bản sẽ không biểu hiện ra ngoài, sẽ tự lành. Nhưng có một số người thân thể yếu nhược hơn thì sẽ xuất hiện bệnh trạng, khi đó mới cần y học trị cho dù là kéo dài không chữa trị, thậm chí mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo, cũng có khả năng theo thời gian trôi qua, hoặc là do một số nhân tố bên ngoài tác động mà khang phục. Y học hiện đại vẫn còn chưa hiểu hết về những điều huyền bí bên trong cơ thể người, vẫn còn tồn tại rất nhiều hiện tượng không thể giải thích được, thường xuyên có thể nghe thấy ở đâu đó lại xảy ra kì Hà Gia Duyệt cũng không phải mắc bệnh nan y gì, năm đó chỉ là bởi vì hoả hoạn cứu người ngoài ý muốn sanh non, thương tổn đến tử cung, dựa vào phim chụp x quang mà Ngưu Kiến Minh mới đưa ra chẩn đoán là rất khó thụ thai lần khó cũng không đồng nghĩa với không thể sinh con được nữa, biết đâu vận khí của Hà Gia Duyệt lại tốt, nắm bắt được 1% cơ hội, có con lần nữa cũng không phải là không có khả sao chú Hà và chú ba chỉ mới vừa hơn bốn mươi tuổi, thân thể trẻ trung khoẻ mạnh. Phu phu quan hệ hài hòa, có con cũng không phải là chuyện khó khăn Dung Cương lén lút YY, cười ha hả, nhưng nghĩ tiếp, không khỏi tự hỏi, còn mình thì sao?Ôm ngực, Mộ Dung Cương kiềm chế trái tim đập thình thịch như muốn vọt ra khỏi ***g ngực, cảm thấy một mảnh hoảng sợ không biết làm sao. Năm đó, lời nói của ông Ngưu vẫn còn văng vẳng bên tai“Tiểu Cương, ông phải nói cho cháu một tin rất xấu. Tương lai, cháu…… chỉ sợ cơ hội có con rất là thấp. Bất quá cháu vẫn còn rất trẻ, cố gắng bảo dưỡng thân thể, không phải là không có hy vọng ……”Không phải là không có hy vọng… câu nói đó không ngừng quanh quẩn ở trong đầu Mộ Dung thật sự có khả năng, ông trời thật sự sẽ cho mình một cơ hội sữa chữa sao? Y từng phạm sai lầm, y từng tự tay bóp chết một sinh mệnh nhỏ bé, liệu nó còn một lần nữa quay trở lại với y nữa sao?Mộ Dung Cương không dám nghĩ tiếp, giờ phút này, y thật sự thấu hiểu cảm giác Hà Gia Duyệt muốn giấu diếm không nói cho bất kì ai, cái loại cảm giác lo được lo mất ấy, bất quá, y rất chân thành mong ước, đó là sự thật!Sợ mình ngủ quên mất, Mộ Dung Cương cố ý cài đặt chuông báo thức trong điện thoại tự động lặp lại báo thức đến năm lần, sau khi cài đặt xong mới an tâm đi buổi sáng vẫn là dậy muộn, thẳng đến hồi chuông báo thức cuối cùng vang lên y mới giật mình tỉnh dậy. Vội vội vàng vàng rửa mặt, ăn sáng cũng không ăn liền ba chân bốn cẳng chạy vọt tới bệnh viện. Hà Gia Duyệt vẫn là tới sớm hơn y, nhưng không đợi trong phòng viện trưởng mà đợi ở khu vườn bên dưới lầu.“Thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Mộ Dung Cương thật sự là cảm thấy rất vô thố, để cho trưởng bối chờ y, vừa thấy mặt liền giải thích không Gia Duyệt khoan dung cười,“Là chú quá khẩn trương nên tới sớm. Nếu cháu đã đến rồi thì chúng ta đi làm kiểm tra đi.”Được! Mộ Dung Cương liền thay áo blouse trắng vào, lập tức trở thành viện trưởng nghiêm túc như mọi đó, vì để tiện cho Diêu Nhật Hiên kiểm tra thân thể, để chuẩn bị cho những lần sinh nở, Kì Dân Hạo đã bỏ vốn, trong bệnh viện này cố ý xây dựng cho Diêu Nhật Hiên một khu phòng bệnh riêng. Trải qua vài chục năm hoàn thiện, tuy chỗ này không lớn nhưng được trang bị rất đầy đủ thiết bị trị liệu cho song tính bác sĩ có thể đến khu vực này làm việc đều là những người có thâm niên ít nhất là mười năm, phẩm hạnh rất tốt, biết giữ bí mật. Còn buộc phải kí hợp đồng giữ kín bí mật, lương cao hơn y bác sĩ bình thường rất nhiều, cũng là để cho bọn họ tuyệt đối không dám để lộ bí quá giờ này còn quá sớm, vẫn chưa có ai đến đây, mà Mộ Dung Cương cũng không cần ai giúp, chính mình liền phi thường thuần thục lấy máu cho Hà Gia Duyệt, thay đồ đi vào trong phòng hóa nghiệm.“Chú Hà, chú đi ăn sáng đi, cháu phải làm xét nghiệm mất một khoàng thời gian.”Hà Gia Duyệt ngoài miệng đáp ứng, nhưng mà làm sao nuốt cho nổi? Mà ngồi một mình đợi ở ngoài này thì cũng rất là khó chịu. Ngẫm lại Mộ Dung Cương rất có khả năng cũng chưa ăn sáng, liền lái xe ra ngoài bệnh viện, cố ý tìm một cửa hiệu nổi tiếng, mua một ít đồ điểm Hà Gia Duyệt cầm bánh bao sữa nóng hầm hập trở về, vừa vặn Mộ Dung Cương đã có kết quả kiểm nhìn thấy gương mặt nửa kinh ngạc nửa mừng vui của đứa cháu, Hà Gia Duyệt kích động đến run rẩy tay chân,“Là…… là như thế nào?”Mộ Dung Cương tiến lên nắm lấy tay Hà Gia Duyệt, chỉ nói hai chữ,“Chúc mừng!”Nháy mắt, nước mắt của Hà Gia Duyệt liền ứa ra, dùng sức lau lau vài cái ép bọn nó trở về, run run nói,“Chú…… để chú gọi điện thoại cho chú ba cháu!”Nhưng mà đôi tay run rẩy đến nỗi không lấy được điện thoại Dung Cương lấy di động ấn số hộ Hà Gia Duyệt, đem điện thoại đưa tới bên tai. Đầu kia Kì Nhạc Chi vẫn còn cảm thấy kì quái, sao đứa cháu này lại gọi điện thoại cho mình sớm thế?“Tiểu Cương, Tiểu Cương?”“Nhạc…… Nhạc Chi……” Điện thoại truyền đến là tiếng khóc nấc của lão bà thân Nhạc Chi hoảng sợ,“Gia Duyệt? Sao em lại dùng điện thoại của Tiểu Cương? Em đang ở bệnh viện sao? Không phải công ty em có việc à? Em bệnh à? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”Hà Gia Duyệt không khống chế nổi tâm tình kích động, nước mắt cuối cùng vẫn là túa ra không ngừng,“Em…… Chúng ta có……”Mộ Dung Cương nhìn xem lo lắng, đơn giản cầm lấy điện thoại nói hộ,“Chú ba, chúc mừng hai người. Chú Hà có em bé rồi, đã gần ba tháng, chú mau tới bệnh viện đi!”Mười lăm phút sau, Kì Nhạc Chi dùng chỉ mười lăm phút lái xe chạy hết quãng đường mà ít nhất cũng phải chạy nửa giờ, vội vàng lao đến. Làm cho Mộ Dung Cương phi thường hoài nghi, chú ba nhà mình luôn luôn tuân thủ pháp luật rốt cuộc chạy đến bao nhiêu cây số một mặt Kì Nhạc Chi xen lẫn không dám tin lẫn kích động, vặn vẹo giống như người lần đầu tiên được làm cha, quả thực rất ngốc nhưng cũng rất khả ái.“Tiểu Cương…… đây là sự thật sao?”Mộ Dung Cương dùng sức gật đầu, tươi cười,“Chú Hà nói phải đợi chú đến mới làm siêu âm lần đầu tiên cho em bé, chú ba nếu không tin thì chúng ta sẽ xem tiểu gia khỏa này ngay bây giờ!”Được được! Kì Nhạc Chi thật sự muốn xem, nếu như không chính mắt nhìn thấy thì hắn thật sự không thể tin được. Này quả thực so với trúng xổ số còn làm cho người ta hưng phấn hơn!Trên màn hình, một bào thai nhỏ xíu hiện ra rõ ràng, sinh mệnh nhỏ bé này đã có nhịp tim rồi, tiếng tim đập mạnh mẽ truyền vào tai của đôi chồng chồng bọn họ, làm cho bọn họ kích động vô cùng, khóe mắt không nhịn được mà ươn ướt.cái này chắc tác giả chém quá đà, tim thai muốn nghe thấy phải đến tuần thứ 18 hoặc 20 mới nghe thấy được, Hà Gia Duyệt mới có chưa đầy 3 tháng mừ =.=Lão cha sau khi xác nhận sự tồn tại của bảo bảo xong lập tức ra quyết định,“Gia Duyệt, em tạm rời cương vị công tác đi. Bảo bảo quá nhỏ, cần em phải chăm sóc kỹ lưỡng.”A ách? Mộ Dung Cương sửng sốt, lời này không giống như chú ba sẽ nói nha? Nhưng càng không nghĩ tới là, lão ba ba cuồng công việc thế nhưng không chút do dự đáp ứng ngay,“Được! Em đã tính sẵn rồi, nếu như là thật em liền xin nghỉ việc.”Hà Gia Duyệt thẹn đỏ mặt nhìn đứa cháu đang làm vẻ mặt không thể tin được cười cười,“Tiểu Cương, nếu cháu đến tuổi này của chúng ta thì sẽ hiểu, công việc có quan trong đến thế nào cũng không thể mang đến niềm hạnh phúc cho chúng ta bằng đứa bé này được. Chú Hà từng mất đi một đứa con, chú không muốn mất thêm đứa nào nữa, dù chỉ là một chút thôi chú cũng không dám mạo hiểm.”Kỳ thật cháu… cũng từng mất đi… Mộ Dung Cương nhịn xuống cơn chua xót, dùng sức gật gật đầu. Còn không quên cười khẽ nhắc nhở một câu,“Nếu ông nội bọn họ mà biết, nhất định sẽ hạnh phúc đến phát điên. Chú ba, chú mau đi báo tin vui đi!”Đúng đúng!Hai phu phu thương lượng một chút, Kì Nhạc Chi trước vẫn là muốn đưa lão bà về công ty làm thủ tục xin thôi việc. Nếu phải nghỉ thì cần phải sớm bàn giao tốt công tác. Còn về xe của Hà Gia Duyệt thì để chìa khóa lại, sau đó gọi người đến lấy về hộ. Còn trên đường đi, thời gian cũng đủ để cho bọn họ gọi điện thoại.“Đúng rồi, Tiểu Cương, cái này chú mua cho cháu! Còn nóng đấy, mau ăn đi, cám ơn cháu nhiều lắm!” Hà Gia Duyệt đem điểm tâm lưu lại, cùng Kì Nhạc Chi vui vẻ ra về. Về bữa ăn sáng của Hà Gia Duyệt và bảo bảo thì đương nhiên là phải do lão cha của đứa nhỏ mua mà Mộ Dung Cương ngửi thấy mùi bánh bao cùng sữa nóng thơm ngào ngạt không hiểu sao lại chẳng muốn ăn. Bất quá điều này cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt vô cùng của lại văn phòng liền lên mạng đặt vé máy bay, cũng thông tri phòng nhân sự,“Tôi có chút việc riêng, nghỉ vài ngày. Mọi người sắp xếp công việc hộ tôi, có việc gì thì tận lực trì hoãn chờ tôi trở về.”Mộ Dung Cương ra một quyết định trọng đại, xa xa ở dị quốc tha hương tiểu lưu manh đột nhiên hắt xì một cái, ai đang nhắc hắn vậy? Tác giả Thể loại Hài Hước, Đam MỹNguồn thái FullSố chương 72Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Bộ 3 Trư Trảo Hệ LiệtThể loại hiện đại, hài hước, lưu manh công x đạm mạc thụ, song tính, sinh tử, 1×1, HE có thịtEdit RubyCP Đường Mộ Dương x Mộ Dung CươngCâu chuyện kể về tình yêu của một tiểu lưu manh và một đại viện trưởng đạm mạc vô quen từ nhỏ nhưng lại không phải thanh mai trúc biệt gặp lại, giống như trước vung tay, chính là đánh tới đánh lui như lúc trước, nhưng sao lại đánh đến trên giường rồi?Vì xúc động nhất thời mà không thể chạy thoát số phận định bao nhỏ ở trong bụng người nào đó nghiêm túc phê bìnhHai người không được phép náo loạn nữa! Nếu còn nháo nữa thì người ta sẽ đi ra trừng trị cả hai nga! “Chỗ này ở cũng được ha!”Đường Mộ Dương bưng một tô hồn đồn vừa ăn vừa nhìn quanh chỗ ở của Mộ Dung vì từ nhà đến bệnh viện có hơi xa cho nên Kì Hạnh Chi đã mua cho con trai một căn hộ nhỏ trong chung cư gần đấy. Tuy rằng hơi nhỏ nhưng để cho một người sinh hoạt thì thoải mái. Bày trí cũng rất đơn giản thanh nhã, chỉ có những đồ gia dụng cần thiết, sàn nhà lát bằng gỗ, là phong cách mà người trẻ thường ưa thích. Đứng ở ban công tầng ba mươi hai là tầng cao nhất, nhìn phía dưới ngựa xe như nước, vẫn là rất có vài phần hương vị, chỉ là trong phòng lại để vô số thú nhồi bông nên có hơi kì quặc.“Đưa đây!” Mộ Dung Cương giật gấu papa từ tay tên tiểu lưu manh, đặt nó lại bên cạnh vợ nó và đám gấu con. Căm hận trừng người nào đó,“Tay bẩn không được chạm vào! Ăn thì cứ ăn đi, nhìn coi làm văng nước sốt ra khắp nơi rồi!”“Keo kiệt!” Đường Mộ Dương lườm y một cái, nhưng bây giờ đang trong hoàn cảnh ăn nhờ ở đậu nhà người ta, vì vậy đành thành thành thật thật ngồi yên trên ghế, đem cái hồn đồn cuối cùng nuốt vô bụng, húp nước canh sồn sột, thoải mái xoa bụng ợ một hơi,“Tay nghề của ông cậu đúng là không sai! Đã nhiều năm không được ăn ngon thế này rồi.”Quả nhiên là heo! Ăn sạch hết bữa sáng trong ba ngày của y, không chừa lại chút xíu nào! Mộ Dung Cương trong lòng căm giận mắng một câu, nhưng bởi vì câu nói vu vơ lại ẩn ẩn đau thương của hắn mà không nói gì. Bỏ nhà đi nhiều năm như vậy, quả thật hắn có chút đáng thương.“Ăn xong thì vô bếp thu dọn, rửa chén bát sạch sẽ, lau hết cái chỗ bị chú làm cho bắn nước ra tùm lum này luôn! Tôi đi ra mà còn chưa thu dọn xong thì cút ngay!”Nói xong thì lấy quần áo đi vào phòng tắm. Tiểu lưu manh nghĩ đến chỗ ngủ tối nay, đành ngoan ngoãn đi thu dọn, nhưng bụng đầy ấm ức, nói nhỏ,“Cái bệnh ưa sạch sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, nhìn cái phòng này coi, chậc chậc, nói cậu ta là đàn ông ai tin a? Ai! Mình là đại lão gia, sẽ không so đo với một cô bé.”Hắc hắc, cô bé…… Tiểu lưu manh tự chọc mình cười, nhìn chén hồn đồn vẫn còn sót chút nước canh,“Bất quá tay nghề nấu nướng tiến bộ không ít, vậy mà mình không biết. Sẽ không nói cho cưng, miễn cho cưng lại kiêu ngạo! Ừm…… Ngày mai ăn cái gì đây ta? Thịt nướng? Sườn xào chua ngọt?”Tiểu lưu manh càng nghĩ thì nước miếng không nhịn được mà ứa vì trời hơi lạnh nên Mộ Dung Cương chỉ tắm khoảng hơn mười phút liền mặc quần áo đi ra. Áo thun quần cụt rộng thùng thình, chỉ khi nào ở nhà thì y mới ăn mặc thoải mái như thế không chút thay đổi đem một bộ đồ ném cho hắn,“Tới phiên chú.”Tiểu lưu manh vừa thu dọn xong làm vẻ mặt *** đãng,“Bảo bối nhi, nguyên lai cưng muốn chúng ta mặc đồ tình lữ nha, tôi thật chờ mong!”Rồi sau đó, dưới ánh mắt lạnh thấu xương của bảo bối mà cụp đuôi chạy vào manh! Mộ Dung Cương từ khóe miệng oán hận phun ra hai chữ, sau khi nghe thấy tiếng nước vang ra từ phòng tắm, liền đi vào phòng ngủ, khóa cửa, gọi điện thoại.“Bác, là con, Tiểu Cương.”“Mộ Dương ở chỗ của con, vừa rồi chú ấy không làm gì cả, chỉ đánh với con một trận, mọi người yên tâm, bọn con chỉ đùa thôi, không sao cả……”“Chú Thần, chú đừng giận chú ấy. Đêm nay chú ấy vừa mới trở về, sân bay có rất nhiều người, chú ấy phải tới một thành phố khác, sau đó lái xe về, hành lý còn chưa về tới…… Hẳn là chú ấy đi viếng mộ ông nội và mẹ của chú ấy, vừa rồi con giúp chú cất xe, trên xe còn dính một ít hoa cúc và tro…… Chú ấy chưa có ăn cơm chiều, sợ về trễ sẽ quấy giấc nghỉ ngơi của ông Đường nên mới tới tìm con, ngày mai sẽ trở về …… Vâng, được, được, con nhớ rồi, mọi người sớm nghỉ ngơi đừng quá lo lắng a.”Treo điện thoại, Mộ Dung Cương lại nhắn tin cho ba ba mình, báo bình đến ba ba giờ này chắc là đã ngủ, nhưng rất nhanh đã có tin nhắn trở về. Tuy rằng chỉ có một chữ “Được”, lại bao hàm vô số quan tâm của người Dung Cương ấm áp cười, buông điện thoại khi Đường Mộ Dương tắm rửa sạch sẽ, thay áo ngủ đi ra, cả người cảm giác thuận mắt chỉa chăn và gối trên sô pha, ý tứ không cần nói cũng Dung Cương đọc thuộc lòng mấy điểm hạng mục công việc vừa mới được dặn dò,“Ngày mai khi chú về nhớ mua quà cho ông Đường, tiền không đủ thì tôi cho mượn. Hai năm nay lượng đường huyết của ông Đường có hơi cao nên đừng mua mấy thứ đồ ngọt. Rượu cũng đừng mua, răng cũng không còn tốt, đồ cứng ăn không được. Nếu muốn mua đồ thì size áo là XL, quần thì lớn hơn, là XXL. Giày thì mấy năm nay không dùng giày da, trừ bỏ tập thể dục, bình thường ông chỉ đi giày vải dệt thủ công. Giày thể thao thì mua loại dùng để người lớn tuổi tập thể dục rất tốt, mua loại dùng để mang vào luôn chứ đừng mua loại cột dây, rất bất tiện. Cỡ giày là 42, giày vải thì nhỏ hơn một số. Đúng rồi, khi đi mua giày nhớ nói với nhân viên bán hàng là mua cho người lớn tuổi là ổn.”Đường Mộ Dương tựa vào khung cửa, ngửa đầu nhìn trần nhà, đén trong phòng tắm đã tắt, khiến cho nửa mặt của hắn bị che khuất bởi bóng tối, nhìn không rõ biểu tình của Dung Cương đột nhiên cảm thấy có chút chua xót, y cũng đã bao lâu chưa chú ý đến cha và ba ba? Còn có hai ông của y nữa? Năm tháng luôn vô tình như thế, trong khi bọn họ nhanh chóng lớn lên thì đồng thời lại tàn khốc lấy đi sức khỏe của những người thân yêu nhất của đến chuyện ông bảo y đi xem mặt, y đột nhiên không cảm thấy phiền nữa, đây là sự quan tâm của ông, y hẳn là nên đi, cũng phải đi!“Thôi được rồi, ngủ đi.” Mộ Dung Cương xoay người vào phòng ngủ, đóng cửa lại, nhưng cảm giác chua xót vẫn như cũ bao vây lấy y, khiến cho y không thể bình tĩnh trong bóng tối mở mắt nhìn trần nhà cả buổi, đột nhiên nghĩ đến cái phong thư vẫn chưa được mở ra, theo thói quen vói tay lên đầu giường lấy, nhưng lại không Khi tắm rửa đặt ở trong phòng tắm, đang muốn ra ngoài lấy, trước cửa lại có một con quỷ đang chờ thương hề hề ôm gối đầu, quấn chăn,“Sô pha không thoải mái, cho tôi lên trên giường cậu ngủ chung được không? Dù sao giường dài tới 1m5 lận, 2 người ngủ được mà~~~.”“Chú đang tính làm gì vậy hả? Dọa chết người đó!” Mộ Dung Cương tức giận đẩy hắn ra. Ngay cả đèn cũng không chịu mở một cái, tạo hình như thế này hắn có biết mình có bao nhiêu khủng bố không? Còn muốn cùng giường?“Nằm mơ!”Quỷ cực lực tranh thủ,“Tôi cũng không phải cố ý, tôi còn chưa kể chuyện cho cậu nghe mà, lên gường rồi tôi từ từ kể cho cậu nghe nha?”“Không nghe!” Mộ Dung Cương lập tức đi vào phòng tắm, may mắn thư vẫn còn chưa có ướt nhẹp, được đặt cẩn thận ở trên khi y quay về, phòng ngủ đã sáng đèn, quỷ hóa thân thành người, đang chiếm lấy giường của y.“Cậu xem, tôi chỉ chiếm có một phần tư chỗ thôi nè, tôi cam đoan không ngáy, không nghiến răng.”Thôi đi, chỉ có một đêm, nhịn đi! Mộ Dung Cương cắn chặt răng,“Nếu chú ở trên giường dám lộn xộn, tôi liền đá chú xuống!”Đường Mộ Dương lập tức lấy chăn đem mình bao lại thành cái chả, dùng hành động chứng tỏ quyết tâm của thì không thể đọc được rồi, chỉ có thể đặt tạm vào ngăn kéo. Mộ Dung Cương leo lên giường, Đường Mộ Dương liền bắt đầu kể chuyện linh tinh cho y nghe.“Ai, cái cô Rihanna kia kỳ thật không phải là bạn gái của tôi mà là em gái! Cô bé đó cậu đừng coi cô nàng đóng phim thì thấy ngoan hiền, kì thật tính cách của cổ nóng như lửa, hung dữ lên thì đàn ông đều sợ cổ. Mà cổ cũng đáng thương lắm, từ bé đã bị người nhà coi như là cây hái ra tiền mà ném vào giới showbiz, chưa hề trải qua hạnh phúc tuổi thơ. Nếu cô ấy không hung dữ một chút, sớm bị người ta ăn đến xương cốt cũng không còn.”“Vậy sao hai người quen nhau?” Tính cách ưa bát quái cuối cùng cũng bị khơi gợi, có lẽ buổi tối nay sẽ không nhàm chán.[ Có người nói, nhân vật nhiều quá, có hơi phức tạp, phải làm cái phả hệ, đề nghị này hay lắm, chỉ là Quế Hoa không biết vẽ biểu đồ, đành làm một cái danh sách, đã đăng trong [ Ttiểu Quế Hoa toái toái niệm ], mọi người có thể nhìn có người nói Tiểu Hiên Hiên làm ông thực đáng thương, còn có người không thích táo nhỏ. Ách…… trái tim thủy tinh của Quế Hoa nha, nát mất._.Kỳ thật táo nhỏ trở thành như bây giờ là có nguyên nhân, cụ thể sẽ được đề cập đến ở phần sau, xin mọi người cho cậu ấy một chút thời gian đi. Cậu ấy thật sự không có bất hiếu hay vô tâm vậy đâu!Còn về chuyện ông nội Hiên Hiên, cái này thật sự không có cách nào, mọi người muốn coi truyện của táo nhỏ thì Hiên Hiên sao có thể không già đi được a. Kì thật dù cho có già đi thì Hiên Hiên vẫn là một người ông nội rất đẹp Quế Hoa bây giờ có hơi hoang mang rồi, rốt cuộc có nên tiếp tục viết truyện này nữa không đây.[┘-└]/Cầu duy trì, cầu ủng hộ! ]

tiểu lưu manh đích ái tình công lược