- Năm 1497, V. Ga-ma cùng 4 chiếc tàu rời Bồ Đào Nha đã vòng qua điểm cực Nam châu Phi và đến được bến Ca-li-cút ở phía Tây Nam Ấn Độ. - Năm 1519, Ph. Ma-gien-lăng cùng đoàn thám hiểm Tây Ban Nha hoàn thành chuyến thám hiểm vòng quanh thế giới (1522). Người đầu tiên thực hiện chuyến đi vòng quanh thế giới bằng đường biển là. A. B. Đi-a-xơ. B. C. Cô-lôm-bô. C.V. Ga-ma. D. Ph. Ma-gien-lăng. Hướng dẫn giải. Đáp án đúng là: D. 5. Các cuộc phát kiến địa lí thế kỉ XV - XVI đưa đến nhiều hệ quả, ngoại trừ Ma-gien-lăng sinh vào năm 1480 tại vùng quê Sabrosa thuộc miền bắc tình nhân Đào Nha. Sau lúc ba má mệnh chung, Ma-gien-lăng phát triển thành người giúp việc cho Hoàng hậu Leonor của hoàng tộc tình nhân Đào Nha theo truyền thống của gia đình. các chuyến đi của Ma-gien-lăng Ma-gien-lăng Ma-gien-lăng là quan trọng nhất, vì đoàn thám hiểm của Ph. Ma-gien-lăng đã thực hiện chuyến đi vòng quanh thế giới. Thông qua cuộc phát kiến này, Ph.Ma-gien-lăng đã phát hiện ra Thái Bình Dương đồng thời đã chứng minh được trên thực tế rằng: trái đất hình tròn. Đáp án đúng là: A. Ma-gien-lăng là người dẫn đầu đoàn thám hiểm hoàn thành chuyến đi đường biển vòng quanh thế giới từ năm 1519 - 1522 (SGK Lịch sử 7 – trang 15). Cuộc phát kiến của Va-xcô đơ Ga-ma. 1497 - 1498. Vòng qua cực Nam châu Phi, đến được Ca-li-cút (phía Tây Nam Ấn Độ) Cuộc phát kiến của Ph. Ma-gien-lăng. 1519 - 1522. Tiến hành chuyến đi vòng quanh Trái Đất bằng đường biển Giải SGK Lịch Sử 7 Bài 2: Các cuôc phát kiến địa lí từ thế kỉ XV đến thế kỉ XVI | Cánh diều - Trọn bộ lời giải bài tập Lịch Sử lớp 7 Cánh diều hay, chi tiết giúp bạn học tốt Lịch Sử 7. Nhà thám hiểm người Bồ Đào Nha Ferdinand Magellan (Ma-gien-lăng) thường được cho là người đầu tiên đi vòng quanh thế giới qua đường biển, nhưng trên thực tế thì hành trình của ông hơi phức tạp một chút. Magellan khởi hành vào tháng 9 năm 1519 với nỗ lực lớn nhằm tìm ra Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Mik sắp thi rồi mn giúp mik với ạCâu 1. Ai là người đầu tiên trên thế giới thực hiện chuyến đi vòng quanh Trái Đất?A. Ph. Ma-gien-lan. B. Va-xco đơ C. Cô-lôm-bô. D. B. 2. Tại sao Lý Công Uẩn dời độ về Đại La Thăng Long?A. Đây là nơi tụ hội quan yếu của bốn phươngB. Đây là vùng mặt đất rộng mà bằng phẳngC. Muôn vật hết sức tươi tốt và phồn thịnhD. Đây là nơi hội tụ quan yếu bốn phương, vùng mặt đất bằng phẳng, muôn vật hết sức tươi tốt và phồn 3. Các cuộc phát kiến địa lý chủ yếu hướng về đâu?A. Ấn Độ và các nước phương Trung Quốc và các nước phương Các nước phương Nhật Bản và các nước phương 4. “Cờ lau tập trận” là nói về nhân vật nào trong lịch sử Việt NamA. Lê Hoàn. B. Trần Quốc Đinh Bộ Lĩnh. D. Trần Thủ 5. Kết quả các cuộc phát kiến địa lí từ thế kỉ XV mang lại sự giàu có cho tầng lớp nào ở Châu Âu?A. Tăng lữ, nông dânB. Công nhân, nông dânC. Tướng lĩnh quân sựD. Thương nhân, Quý tộcCâu 6. Lê Hoàn lên ngôi vua trong hoàn cảnh lịch sử như thế nào?A. Nội bộ triều đình mâu thuẫn sau khi Đinh Tiên Hoàng Đinh Tiên Hoàng mất, vua kế vị còn nhỏ, nhà Tống chuẩn bị xâm lược nước Thế lực Lê Hoàn mạnh, ép vua Đinh Nhường Đinh Tiên Hoàng mất, quan lại trong triều đình ủng hộ Lê Hoàn lên 7. Quân đội thời Tiền Lê có những bộ phận nào?A. Bộ binh, tượng binh và kị Cấm quân và quân địa phươngC. Quân địa phương và quân các Cấm quân và quân các lộCâu 8. Xã hội phong kiến châu Âu được hình thành với hai tầng lớp nào?A. Địa chủ và nông dân. B. Tư sản và vô Chủ nô và nô Lãnh chúa phong kiến và nông 9. Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi xưng là “Hoàng đế” có ý nghĩa gì?A. Đinh Bộ Lĩnh muốn ngang hàng với Hoàng đế Trung QuốcB. Đinh Bộ Lĩnh khẳng định nước ta độc lập và ngang hàng với Trung QuốcC. Đinh Bộ lĩnh muốn khẳng định năng lực của mìnhD. Đinh Bộ Lĩnh không muốn bắt chước Ngô QuyềnCâu 10. Bộ luật thành văn đầu tiên của nước ta làA. Hình thư B. Gia Long C. Hồng Đức D. Quốc triều hình luậtCâu 11. Ý nào sau đây phản ánh đúng đặc điểm kinh tế của lãnh địa phong kiến?A. Thường xuyên trao đổi, buôn bán với bên ngoài lãnh Nông nô được tự do sản xuất và buôn Phát triển các ngành thủ công nghiệp và thương Là nền kinh tế đóng kín, tự cung tự 12. Tác dụng của chính sách “ngụ binh ư nông”?A. Tạo điều kiện để phát triển nông Tạo điều kiện có thêm lực lượng vũ trang khi có chiến Giảm bớt ngân qũy chi cho quốc Thời bình thì tăng thêm người sản xuất, khi có chiến tranh tất cả đều sung vào lính, nên lực lượng vẫn 13. Đánh giá công lao của Ngô Quyền?A. Xây dựng chính quyền mớidB. Đánh thắng quân Nam HánC. Thống nhất đất nướcD. Giành lại độc lậpCâu 14. Vì sao nói của Lý Thường Kiệt trong cuộc tấn công sang đất Tống cuối năm 1075 là cuộc tấn công tự vệ?A. Đánh vào cơ quan đầu não của quân TốngB. Đánh vào nơi tập trung lương thực và khí giới của địch và sau đó rút Đánh vào khu vực đông dân để tiêu diệt một bộ phận sinh lực địchD. Đòi lại phần đất đã mất do bị nhà Tống 15. Trận đánh lớn nhất trong cuộc kháng chiếng chống Tống của nhà Lê làA. Trận Chi Lăng. B. Trận Đồ LỗC. Trận Bạch Đằng D. Trận Lục 16. Đánh giá công lao của Đinh Bộ Lĩnh?A. Thống nhất đất nước B. Bảo vệ đọc lậpC. Giành lại độc lập D. Dẹp loạn các xứ quânCâu 17. Em hãy chỉ ra nét đánh độc dáo của Lý Thường Tấn công để tự vê, giảng hòa, dụ quân giặc hàngB. Xây dựng phòng tuyến sông Như Nguyệt, Giảng hòa với giặcC. Tấn công để tự vệ, kết thúc chiến trang bằng giảng hòa, xây dựng phòng tuyếnD. Xây dựng phòng tuyến, đọc thơ thần, đánh du kích Câu 18. Tại sao pháp luật thời Lý nghiêm cấm việc giết mổ trâu, bò?A. Đạo Phật được đề cao, nên cấm sát Trâu, bò là động vật quý Trâu, bò là động vật linh Để bảo vệ sản xuất nông 19. Đinh Bộ Lĩnh gây dựng kinh đô ở đâu?A. Hoa Lư Ninh Bình. B. Lam Sơn Thanh Hóa.C. Triệu Sơn Thanh Hóa. D. Cẩm Khê Phú Thọ.Câu 20. Ai là người chỉ huy, tổ chức cuộc kháng chiến chống xâm lược Tống ở thời Lý?A. Lý Kế Nguyên B. Vua Lý Thánh TôngC. Lý Thường Kiệt D. Tông ĐảnCâu 21. Nguyên nhân chính dẫn tới các cuộc phát kiến địa lí từ giữa thế kỉ XV là gì?A. Do nhu cầu phát triển của sản xuất cần phải tìm vàng bạc, nguyên liệu, thị trường Do sự phát triển mạnh của các công trường thủ công và công ti thương Do dân số tăng lên quá nhanh, đặt ra nhu cầu phải tìm những vùng đất Do nhu cầu khám phá, du lịch của tầng lớp quý tộc phong kiến châu 22. Vì sao Ngô Quyền không duy trì chính quyền của họ Khúc?A. Chính quyền họ Khúc về danh nghĩa vẫn thuộc nhà Ngô Quyền muốn phát triển đất nước thành một Quốc gia độc Ngô Quyền muốn xây dựng một chính quyền cao hơn thời họ Ngô Quyền không muốn tự nhận mình là tiết độ sứ của chính quyền phương 23. Để khích lệ tinh thần chiến đấu của quân sĩ, làm suy yếu ý chí của quân Tống, Lý Thường Kiệt đã làm gì? chung tiêu diệt nhanh quân Ban thưởng cho quân Đêm đêm cho người ngâm vang bài thơ thần “Nam quốc sơn hà”.D. Lý Thường Kiệt cho quân nghỉ ngơi, ca 24. Tại sao Đinh Bộ Lĩnh thống nhất được đất nước?A. Xã hội nhà Ngô rối loạnB. Nhân dân chán ghét nhà NgôC. Nhân dân ủng hộ, người có tài, có đứcD. Đinh Bộ Lĩnh người có chính sách hợp lýCâu 25. Năm 968, Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi đặt tên nước là gì?A. Đại Việt. B. Đại Cồ Đại Nam. D. Đại NguCâu 26. Tại sao Lý Thường Kiệt chủ động giảng hòa với quân Tống?A. Lực lượng quân Tống còn mạnhB. Giữ quan hệ hòa hiếu với nhà TốngC. Quân ta bị tổn thất mạnhD. Tránh thương vong cho cả hai bênCâu 27. Triều đình trung ương thời Tiền Lê được tổ chức như thế nào?A. Vua đứng đầu, giúp vua có quan văn, Vua nắm chính quyền và chỉ huy quân Vua đứng đầu, nắm toàn quyền, giúp việc vua có các con Vua đứng đầu, nắm toàn quyền, giúp việc vua có Thái sư và Đại 28. Một trong những nguyên nhân xuyên suốt đưa đến thắng lợi của cuộc kháng chiến chống quân xâm lược trong thế kỉ X – XI làA. Nhà Tống đang trong thời kì khủng hoảng. B. Tinh thần yêu nước của quan lại triều Truyền thống yêu nước, bất khuất của dân tộc. D. Chiến thuật công tâm độc 29. Khi Lê Hoàn lên ngôi vua nước ta phải đối phó với quân xâm lược nào?A. Nhà Minh ở Trung Nhà Tống ở Trung QuốcC. Nhà Đường ở Trung Nhà Hán ở Trung QuốcCâu 30. Để tiến hành xâm lược Đại Việt nhà Tống đã thực hiện biện pháp gì?A. Tiến đánh các nước Liêu – Hạ trước để tập trung lực lượng đánh Đại Tiến hành cải cách để tăng tiềm lực đất Xúi giục vua Cham-pa tiến đánh phía Nam Đại Gây hấn ở biên giới Việt Trung. Leson0307 4 năm trước Giới thiệu cho bạn về hành trình vòng quanh thế giới bằng đường biển của hãy giới thiệu cho bạn về hành trình vòng quanh thế giới bằng đường biển của qua hình 14 Loga Lịch Sử lớp 7 0 lượt thích 819 xem 1 trả lời Thích Trả lời Các câu hỏi liên quan Pháp luật dưới thời nhà Trần có gì mới so với pháp luật thời Lý?Phá luật dưới thời nhà trần có gì mới so với pháp luật thời lý Đánh giá công lao của Đinh Bộ Lĩnh và Ngô Quyền trong lịch sử dân tộc?Hãy đánh giá công lao của đinh bộ lĩnh và ngô quyền trong lịch sử dân tộc Trình bày hiểu biết của mình về đình Phúc Xá, đình Thanh An?Hãy trình bày hiểu biết của mình về đình phúc xá, đình thanh an Nêu những nét chính về pháp luật, quân đội thời Trần?-Nêu những nét chính về pháp luật ,quân đội thời Trần?-Pháp luật thời Trần có điểm gì so với pháp luật thời Lý?-Trình bày nét nổi bật của quân độ thời Trần Tàu Ca-ra-ven liên quan tới nội dung nào của lịch sử nhân loại? tàu Ca-ra-ven liên quan tới nội dung nào của lịch sử nhân loại hình ảnh la bàn liên quan tới nội dung nào của lịch sử nhân loạ hình ảnh liên quan tới nội dung nội dung nào của lịch sử nhân loại Trình bày công lao của Ngô Quyền đối với nước ta?Trình bày công lao của Ngô Quyền đối với nước ta? Các bạn giúp mình nhanh nha. Cảm Ơn các bạn nhìu Để thực hiện âm mưu xâm lược Đại Việt nhà Tống đã làm gì?để thực hiện âm mưu xâm lược Đại Việt nhà Tống đã làm gì Nhận xét âm mưa xâm lược Đại Việt của nhà Tống?Nhận xét âm mưa xâm lược Đại Việt của nhà Tống Em có nhận xét gì về tổ chức nhà nước thời Ngô Quyền?Em có nhận xét gì về tổ chức nhà nước thời Ngô Quyền ? Tại sao em lại ấn tượng với nhân vật Đinh Tiên Hoàng?Tại sao em lại ấn tượng với nhân vật Đinh Tiên Hoàng? viết thành một đoạn văn Ngày 20/09/1519, một hạm đội gồm 5 chiếc thuyền nhỏ đã rời cảng Xê- vi thuộc Tây Ban là những thuyền Xan-an-tô-ni-ô, Tri-ni-đát, Vích-to-ni-a, Côn-xep-xi-ôn và Xan-ti-a-gô. Trong số 239 người sĩ quan và thủy thủ đã tham gia vào cuộc du hành đó chỉ có ít người về đội Tây Ban Nha ấy do đô đốc Ma-gien-lan chỉ huy. Ma-gien-lan vốn không phải là người Tây Ban Nha mà là người Bồ Đào Nha, làm cuộc du hành Ma-gien-lan đã đặt ra một nhiệm vụ rất khó tìm ra con đường nối liền Đại Tây Dương nối liền với Thái Bình hãy nhìn vào bản đồ, bạn sẽ thấy châu Mỹ, một lục địa rộng lớn, kéo dài từ những tảng băng hiểm hốc cùa Bắc Băng Dương cho đến những vùng nước lạnh giá của Nam Cực. Đó là một trở ngại lớn ngăn cách Đại Tây Dương và Thái Bình Dương. Ở thời Ma-gien-lan người ta đã khám phá ra những vùng biển phia tây của châu Mỹ gọi là biển lớn phương Ma-gien-lan đã có nhiều nhà du hành tìm cách đi vào vùng biển chưa biết này, nhưng họ đều vấp phải bờ biển châu Mỹ hoặc miền gần xích đạo, hoặc ở phía Bắc hoặc ở phía Nam. Do những thất bại đó mà đã có ý kiến cho rằng không thể đi từ Đại Tây Dương đến biển lớn phương Nam không đồng ý với điều đó và tin chắc chắn rằng ở phía Nam của Nam Mỹ sẽ có một eo biển nối liền hai đại dương. Nếu người ta cung cấp cho ông người và thuyền thì ông xin đảm nhiệm việc tìm ra eo biển Bồ Đào Nha, ông đã vận động cho việc đó được mấy năm trời, nhưng không thành công. Ông đã rời đất nước để sang Tây Ban Nha. Ở đây ông đã được người ta nghe theo và phong ông làm đô đốc chỉ huy một hạm là những lý do mà Ma-gien-lan, người Bồ Đào Nha, đã trở thành chỉ huy một hạm đội Tây Ban Nha trong cuộc thám hiểm xa xôi thế kia mà từ trước đến bấy giờ chưa có ai thực đã trả giá rất đắt đối với những lời hứa hẹn phong chức tước và ban thưởng của nhà vua khi chuyến đi thành công. Theo những điều ký kết với vua Tây Ban Nha ông sẽ được phong làm toàn quyền ở tất cả các đất đai sẽ tìm thấy và được hưởng một phần hai mươi những lợi tức sẽ thu được trên những đất đai người lái buôn mang hàng từ phương Đông về lúc nào cũng bị những cơn bão tố đe doạ, những bọn cướp biển và cướp đường giết hại; họ còn phải nộp cống rất nặng cho chính quyền của các nước mà họ đi qua. Mặt khác, cuộc hành trình từ châu Âu sang phương Đông thường kéo dài 20 hay 30 năm. Bạn hãy nhớ lại các chuyến đi của Mác- cô Pô- lô hay A-pha-na-xi Ni-ki- khi người Thổ chiếm đóng Côn – stan- ti- nốp năm 1453, thì những cuộc hành trình sang phương Đông trở nên khó khăn, hầu như không thể thực hiện là lí do làm cho một nắm hồ tiêu ở châu Âu đắt hơn một thùng hồ tiêu ở Mã- nhà giàu có Tây Ban Nha giúp cho Ma – gien- lan tổ chức cuộc thám hiểm chỉ vì họ mong muốn Ma – gien- lan tìm được một con đường ít nguy hiểm và ngắn hơn để đến Mô –luy –cơ “quần đảo hương liệu”. Hơn nữa họ còn hy vọng sẽ chiếm được những đảo đội của Ma – gien- lan trên đường đến bờ biển châu Mỹ không gặp phải trở ngại gì lớn, mặc dù các thuyền trưởng Tây Ban Nha của các thuyền Xan-an-tô-ni-ô, Côn-xốp-xi-ô và Vích- to-ri-a luôn luôn gây sự với Ma – gien- lan và cố gieo những nỗi bất hoà giữa các thuỷ thủ chủng tộc khác khi đến bờ biển châu Mỹ mới bắt đầu thấy sự khó khăn. Ma – gien- lan ướt đoán rằng giữa hai đại dương phải có một eo biển, nhưng ông không biết chính xác vị trí của nó. Bở vậy, phải đi thám hiểm tất cả các vịnh lớn nhỏ để tìm ra cái eo biển bí mật và mong ước này đã làm mất nhiều thời gian quý báu. Lúc bấy giờ mùa đông sắp sửa đến, mùa đông ác nghiệp và rét mướt của Nam bán đếnn lúc Ma – gien- lan hiểu rằng nếu cứ tiếp tục cuộc hành trình thì thật là điên rồ, vì tất cả sẽ bị chìm đắm trong những cơn bão dữ dội thường hoành hành về mùa đông ở những khu vực đó. Năm thuyền đều bỏ neo trong một vịnh biển kín gió; đây là một trong những nơi sâu thẳm nhất của thế giới. Từng đợt sóng xám lạnh vỗ vào mạn thuyền. không có một bóng cây, không một ngọn cỏ trên bờ biển vắng tanh. Ngay cả những chim chóc, vì sợ mùa đông, đều lánh xa nơi buồn tẻ và vắng vẻ này. Tất cả thuỷ chung đều sầu não vì đô đốc Ma – gien- lan ra lệnh giảm khẩu phần ông sợ thiếu lương thực để tiếp tục cuộc du thuyền trưởng xấu bụng liền lợi dụng tâm trạng đó của các thuỷ thủ và xúi dục họ nổi loạn. Ma – gien- lan đã dẹp yên cuộc nổi loạn ấy và nghiêm trị những kẻ cầm đầu. Không còn ai dám công khai chống cự ông nữa, nhưng mối căm thù của những sĩ quan Tây Ban Nha lại càng ngấm ngầm và tăng 5 tháng trời nặng nề tránh rét, hạm đội lại tiếp tục tiến về phương Nam để đi tìm eo biển bí mật. Lúc ấy đã vào cuối mùa đông, nhưng những tai hoạ vẫn chưa hết. Thuyền xan-ti-a-gô là chiếc thuyền đi nhanh nhất đã bị đắm trong khi đi trinh sát. Một cơn bão đã xô mạnh thuyền vào bờ biển và đánh nó vỡ tung. Nhưng tất cả mọi người trên thuyền đều thoát nạn và được phân phối sang các thuyền còn cuối sung ngày thắng lợi mà mọi người mong chờ đã đến, họ đã tìm thấy phía sau mũi đất cao có một vịnh ảm đạm ăn sau trong lục địa với nước đen xẩm và sóng dữ có thể hình dung được nổi sung sướng của Ma – gien- lan lúc bấy giờ. Không phải vô ích mà ông đã vượt bao khó khăn, chịu đựng bao thiếu thốn… điều dự đoán của ông đã được xác minh, eo biển có thật và ông đã tìm thấy sau, eo biển đó mang tên Ma – gien- lan để tưởng nhớ đến nhà đi biển nổi tiếng. Bạn có thể tìm thấy tên eo biển đó trên bản đồ Nam chiếc thuyền còn lại hết sức thận trọng và chậm rãi tiếp tục cuộc hành đội Ma – gien- lan phải mất một tháng mới vượt qua eo biển vừa tìm thấy. và cuối cùng “cửa mở” vào một đại dương mới, mà người châu Âu chưa biết đã hiện ra trước mắt. Niềm vui sướng rất lớn đến nổi làm cho Ma – gien- lan vốn bản tính nghiêm nghị cũng không cầm được nước giờ cần phải mau chóng đi về hướng tây, tới những “quần đảo hương liệu”.Nhưng khi sắp sửa thành công, nhà thám hiểm dũng cảm lại bị thêm một tại hoạ mới một mưa phản suýt làm thất bại tất cả công cuộc của ông. Người thuyền phó thuyền Xan An-ni- ô đã xúi dục thuỷ thủ nổi loạn và bí mật đưa thuyền quay về Tây Ban phản bội đã làm cho Ma – gien- lan bị tổn thất nặng thuyền Xan An-tô-ni-ô đã mang đi phần lớn dự trữ lương thực và loại lượng thực tốt, vì thuyền Xan An-tô-ni-ô có trọng tải lớn nhất nên đô đốc để trong đó lương thực dự trữ lúc trở chỉ còn có ba chiếc thuyền buồm và rất ít lương thực. Nhưng ông đã quả quyết rằngChúng ta cứ tiếp tục cuộc hành trình, dù phải ăn những miếng da bọc những trang bị trong thuyền!Ngày 28/10/1520 hạm đội tiến vào vùng mênh mông của Thái Bình Dương mà chưa một thuyền của người châu Âu nào vượt Ma – gien- lan có thể biết trước được những khoảng cách rộng lớn mà ông phải vượt qua với những chiếc thuyền cũ và hư hỏng, có những cột buồm lung lay và những cánh buồm rách thì chưa chắc ông đã dám phiêu lưu mà thực hiện một cuộc du hành nguy hiểm như vậy. Nhưng ông không biết gì hết về điều chuyến đi của Ma – gien- lan, người ta không ngờ rằng Trái đất lại to lớn như thế. Bởi vậy, đô đốc đã tưởng rằng muốn đi đến quần đảo Mô-luy-cơ chỉ vượt 3 hay 4 nghìn km. Nhưng sự thực là khoảng 18 nghìn dương mới đã đón tiếp những nhà du hành vào lúc thời tiết rất êm dịu trời trong vắt không một đám mây, mặt trời ấm áp sưởi những thuỷ thủ đã bị giá rét trong một mùa đông dài, từng cơn gió nhẹ đẩy thuyền đi về phương tây. Vì thế, Ma – gien- lan đặt tên cho đại dương mới là Thái Bình sau này người ta mới rõ là đại dương này không luôn luôn trung thành với tên đó. Do diện tích mênh mông của nó, nên người ta đã đặt cho nó một tên khác. Vì thế, trên các bản đồ địa lí của một số nước nó thường có hai tên Đại Dương Lớn hay Thái Bình tuần trôi qua, rồi một tháng, và một tháng nữa, nhưng trước mặt 3 chiếc thuyền buồm nhỏ, lúc nào cũng chỉ thấy đại dương mênh mông hùng thuyền cảnh thiếu đói đã đến. Bấy giờ người ta mới biết rằng trong khi chuẩn bị cuộc du hành, nhưng kẻ thù của Ma – gien- lan đã đánh tráo mất nhiều hòm lương thực, đáng lý là bánh khô họ lại nhét đồ thối và hỏng vào. Khốn khổ thêm nữa là nạn chuột phá các hòm lương thực. Các thuỷ thủ bèn tổ chức những buổi săn chuột quyết liệt, và mỗi lần bắt được chuột lại là những bữa ăn tươi ngon vang dự trữ hết đã lâu, nước ngọt trong các thùng đã bị hỏng, mùi vị ghê tởm đến nổi mỗi lần uống người ta phải bịt cuối cùng đã đến ngày mà nỗi linh cảm sầu thảm của Ma – gien- lan đã thành sự thực những người đi biển đã phải ăn những miếng da bọc các trang bị trong thuyền. Để làm cho da mền, các thuỷ thủ phai ngâm nó mấy ngày trong nước biển rồi cắt nhỏ, nướng vào lửa rồi nuốt chững vì không thể nào nhai được. Mọi người đều bị đau ghê gớm trong dạ thứ ba trong cuộc du hành sắp hết, nhiều thuỷ thủ chết đói. Người chết phải vất xuống biển, biến thành mồi cho đàn cá mập hấu người đều khiếp sợ, họ linh cảm là mình sẽ chết ở nơi mênh mông vô tận này và không bao giờ còn thấy đất liền Ma – gien- lan hiểu rằng quay trở lại là điều không thể được, sớm hay muộn thế nào cũng đến được một hòn đảo nào đấy, còn quay trở lại thì không đủ sức và lương thực phải mất đến ba tháng trong cuộc du hành ghê sợ này mới trông thấy được đất, hay nói cho đúng là một dãy núi đá trơ trụi và sầu thảm, không có một giọt nước, một ngọn cỏ. Tuy vậy, các thuỷ thủ lại thấy phấn khởi đại dương mênh mông đã hết và có thể sắp sửa sẽ thấy những hòn đảo, ở đó có nước ngọt và lương thực. Thật vậy, chẳng bao lâu điều chờ đợi của họ đã 6/3/1521, các thuỷ thủ đã tìm ra một hòn đảo. Thật là một kỳ quan đảo có nhiều cây dừa và suối nước ngọt, thứ nước trong và mát mà họ đã khao khát từ lâu. Trên đảo có người ở và gia súc. Thế là có thể được ăn thịt tươi. Những đau khổ dài dẳng của họ đã chấm này, người ta có thể hy vọng rằng tất cả tài họa của cuộc thám hiểm đã chấm dứt, ba chiếc thuyền còn lại sẽ đi từ đảo này đến đảo kia một cách yên lặng, thanh bình và về đến châu Âu, đến nước nhà trong thắng lợi vinh không, sự việc đã không như vậy! Ma – gien- lan và các bạn đồng hành lại tự chuốt lấy thêm biết bao tai hoạ. Nhưng tai họa ấy không phải do thiên nhiên, mà do lòng hám lợi và tính hiếu xâm lăng của các thuỷ – gien- lan can thiệp vào những cuộc xích mích giữa các trù trưởng các bộ lạc nhỏ ở dãi Phi-lip-pin. Với một nhóm 60 người có mang áo giáp và khí giới, Ma – gien- lan đã tấn công 1000 thổ dân đảo Man-tan chỉ có cung tên và giáo mác. Ma – gien- lan đã chết tại vậy đã kết liễu cuộc đời của nhà đi biển nổi tiếng không hoàn thành được sự nghiệp của cái chết của Ma – gien- lan và nhiều bạn đồng hành, các thuyền Tây Ban Nha còn đi lang thang trong một thời gian dài nữa giữa các hòn đảo nằm rải rác trong vùng biển từ châu Á đến châu Úc. Họ chỉ còn lại hai chiếc thuyền là Vích- to- ri- a và Tri- ni- đát. Còn chiếc thuyền Côn- xép-xi- ôn bị hư hỏng nhiều, phải đốt đi để khỏi rơi vào tay các thổ rồi thuyền Tri-ni-đát cũng bị hư hỏng nhiều, không thể đương đầu với sóng biển để đến châu Âu được. Người ta quyết định đổ lại để sửa chữa, chỉ còn một mình thuyền Vích-to-ri-a với 47 thuỷ thủ trở về dưới quyền chỉ huy của thuyền trưởng Xê-ba-chiên đen Ca-nô là một trong những thuỷ thủ giỏi nhất trong bọn còn lại .Chiếc Tri-ni-át sau đó không trở về được Tây Ban Nha. Sau những chuyến đi dài trong các quần đảo, thuyền bị đắm, các thuỷ thủ đều bị chết, trừ bốn người sống sót trở về quê hương. Còn chiếc Vích – to –ri-a đầy đủ lương thực và nước uống đã lên đường về châu đường này thật ghê sợ, lương thực bị hư hỏng, nước uống bị thối…Trên thuyền đã mang được 26 tấn hương liệu, đó là một giá trị rất lớn vào thời bấy giờ. Người Tây Ban Nhan có dược những hương liệu đó là nhờ họ trao đổi với dân thổ cư trong những quần đảo thuộc biển Đông; nhưng hương liệu chỉ dung để làm gia vị cho thức ăn, mà thức ăn thì họ lại không Vích – to- ri- a đã cập bến Xê-vi vào ngày 8/9/1522. Chỉ có 18 thuỷ thủ đứng trên mạn thuyền, dưới lá cờ Tây Ban Nha bay phất phới. Cuộc du hành vòng qunh thế giới đầu tiên đã kéo dài trong 3 năm kém 12 nhiên, những người lái buôn Tây Ban Nha lấy làm thoả mãn, 26 tấn hương liệu được bù lại rộng rãi tất cả phí tổn của cuộc thám hiểm, kể cả tiền mua các ra đã có 160 sĩ quan và thuỷ thủ bị chết trong cuộc thám hiểm đó, nhưng điều đó không làm cho họ ưu phiền tính mệnh con người đối với họ không đáng giá một đồng xu!Cuộc thám hiểm nổi danh của Ma – gien- lan đã kết thúc như đầu tiên người ta có thể chứng minh một cách không thể chối cãi được rằng Trái đất là một quả cầu và ta có thể đi vòng quanh nay ta khó mà hình dung được phát triển vĩ đại đó đã gây ấn tượng kinh ngạc lớn lao như thế nào đối với các người đồng thời của Ma – gien- nhìn trên bản đồ thế giới, trước Cô-lôm-bô người châu Âu chưa biết có một lục địa châu Mỹ khổng lồ; trước Ma – gien- lan họ không có quan niệm gì về khoảng rộng của Thái Bình Dương. Họ đã hình dung Trái đất như người ta đã quan niệm cách đây 450 năm, trước những phát kiến phi thường của Cô-lôm-bô và Ma – gien- lan. Nguồn “Magellan sets out,” truy cập ngày 19/9/2015. Biên dịch & Hiệu đính Nguyễn Huy Hoàng Vào ngày này năm 1519, nhà thám hiểm hàng hải người Bồ Đào Nha Ferdinand Magellan đã căng buồm ra khơi từ Tây Ban Nha trong một nỗ lực nhằm tìm kiếm tuyến đường biển phía Tây dẫn tới Quần đảo Gia vị Spice Islands, tên tiếng Anh theo cách gọi “Hương liệu Quần đảo” của người Trung Hoa, nay là Quần đảo Maluku trù phú của Indonesia. Chỉ huy năm con tàu cùng hải đoàn gồm 270 thủy thủ, Magellan căng buồm tới Tây Phi và sau đó tới Brazil, nơi ông đi dọc theo bờ biển Nam Mỹ để tìm một eo biển dẫn tới Thái Bình Dương. Ông đã tới Río de la Plata, một cửa sông lớn nằm ở miền Nam Brazil để tìm lối đi nhưng thất bại; sau đó ông tiếp tục tìm dọc theo bờ biển vùng Patagonia. Đến cuối tháng 3 năm 1520, đoàn thám hiểm thành lập một trạm nghỉ đông ở Cảng Saint Julian ngày nay là Puerto San Julián. Đêm lễ Phục sinh, các thuyền trưởng người Tây Ban Nha trong hải đoàn đã nổi dậy chống lại chỉ huy người Bồ Đào Nha, nhưng Magellan đã dập tắt được cuộc nổi loạn, hành quyết một trong số những thuyền trưởng đó và để lại một người khi hải đoàn rời Saint Julian để tiếp tục cuộc hành trình vào tháng 8. Ngày 21 tháng 10, cuối cùng Magellan cũng tìm được eo biển ông vẫn hằng tìm kiếm. Eo biển Magellen, được đặt theo tên ông, nằm gần mũi Nam Mỹ, phân tách Tierra del Fuego Quần đảo Đất Lửa với phần lục địa. Chỉ có ba con tàu tiếp tục hành trình; một đã bị đắm và một bị bỏ lại. Mất 38 ngày mới qua được eo biển đầy bất trắc, và Magellan đã bật khóc vì vui sướng khi nhìn thấy bờ bên kia đại dương. Ông là nhà thám hiểu người châu Âu đầu tiên đặt chân đến Thái Bình Dương từ Đại Tây Dương. Sơ đồ hành trình vòng quanh thế giới của Magellan. Nguồn Hải đoàn của ông vượt qua đại dương về phía Tây trong 99 ngày, một vùng nước yên bình đến lạ thường, bởi vậy mà đại dương này được gọi là “Pacific” Thái Bình Dương, xuất phát từ chữ Latinh pacificus, có nghĩa là “yên tĩnh.” Gần cuối hành trình, hải đoàn đã cạn kiệt thức ăn và phải nhai da thuộc để giữ mạng sống. Ngày 6 tháng 3 năm 1521, đoàn thám hiểm đổ bộ lên đảo Guam. Mười ngày sau đó, họ thả neo xuống đảo Cebú của Philippines—chỉ cách Quần đảo Gia vị gần 650 cây số. Magellan đã gặp tù trưởng Cebú, người sau khi cải đạo sang Thiên Chúa giáo đã thuyết phục những người châu Âu giúp đỡ ông trong trận chinh phạt một bộ lạc đối thủ trên đảo Mactan gần đó. Trong trận chiến diễn ra ngày 27 tháng 4, Magellan trúng một mũi tên tẩm độc và hy sinh trong khi những người đồng đội của ông rút lui. Sau cái chết của Magellan, những người sống sót còn lại, trên hai con tàu, căng buồm tới Maluku và chất đầy hương liệu thu được ở đây. Một con tàu đã cố gắng trở về theo con đường Thái Bình Dương, nhưng thất bại. Con tàu còn lại, Vittoria, tiếp tục đi về phía Tây dưới sự chỉ huy của nhà thám hiểm Juan Sebastián de Elcano người xứ Basque. Con tàu đi qua Ấn Độ Dương, men theo Mũi Hảo Vọng, và cập bến cảng Sanlúcar của Tây Ban Nha vào ngày mùng 6 tháng 9 năm 1522, trở thành con tàu đầu tiên đi vòng quanh thế giới. Ý nghĩa của cuộc phát kiến địa lý của Magellan là đã góp phần thúc đẩy thương nghiệp châu Âu phát triển, đem lại nguồn nguyên liệu quý giá, mở rộng thị trường. Kết quả làm cho chế độ phong kiến suy vong tạo điều kiện cho chủ nghĩa tư bản ở châu Âu. Vào tháng 9 năm 1519, Magellan ra khơi từ Tây Ban Nha với năm chiếc tàu. Ba năm sau, chỉ có một con tàu, Victoria, được mô tả trên bản đồ năm 1590 quay trở lại Tây Ban Nha sau khi đi vòng quanh thế giới. Ferdinand Magellan bắt đầu một hành trình lịch sử, trở thành người đầu tiên đi vòng quanh thế giới bằng thuyền. Điều này được khẳng định trong nhiều sách sử, nhưng nó thực ra vẫn chỉ là một nhận định quá đơn giản. Sự thật lại không như vậy, nhà thám hiểm và cả chuyến đi của ông đang được nghiên cứu lại, với những kết quả đầy mâu thuẫn Magellan là người Bồ Đào Nha, nhưng lại ra khơi với danh nghĩa Tây Ban Nha; Ông là một thuyền trưởng đáng gờm, nhưng lại bị cả thủy thủ đoàn chán ghét; Chuyến thám hiểm của ông được coi là chuyến đi đầu tiên vòng quanh thế giới bằng thuyền, nhưng cuối cùng chính ông lại không phải là người hoàn thành chuyến đi đó; Thậm chí, tên của ông cũng chẳng phải là Magellan. Tất nhiên, không thể thay đổi một điều rất rõ ràng rằng cuộc thám hiểm của Ferdinand Magellan vào năm 1519 đã thay đổi thế giới mãi mãi. “Hành trình của ông là chuyến đi biển vĩ đại nhất từng được thực hiện”, nhà sử học Laurence Bergreen, tác giả của nghiên cứu về Magellan và cuốn sách “Over the Edge of the World Magellan, Terrifying Circulation of the Globe” Tận cùng thế giới Magellan, chuyến đi đáng kinh ngạc vòng quanh Trái đất cho biết. Và điều đó chẳng hề có một chút cường điệu nào. Tàn bạo, hiếu chiến và dũng cảm, Magellan đã biến một chuyến đi chỉ vì mục đích thương mại thành một cuộc thách đấu dựng tóc gáy với một thế giới rộng lớn mà ít người châu Âu dám tưởng tượng đến ở thời kỳ đó. Khi bắt đầu hành trình, những người cùng thời với ông đã nghi ngờ rằng chuyến đi này là không thể thực hiện được, họ sợ mọi thứ, từ quái vật biển đến sương mù giết người. Biển cả bao la ẩn chứa nhiều nguy hiểm chờ đợi bất cứ ai đủ điên rồ để thử chinh phục nó. “Điều này chuyến đi vòng quanh thế giới thoạt nghe có vẻ như một cuộc tự sát”, Bergreen cho biết. Nhà quý tộc người Bồ Đào Nha, có tên khai sinh là Fernão de Magalhães chào đời vào khoảng năm 1480. Là người hầu của nữ hoàng Eleanor và Manuel I, ông đã trải nghiệm cuộc sống trong cung điện xa hoa ở Lisbon. Nhưng chàng trai trẻ thích cảm giác phiêu lưu, và sau đó đã tham gia vào một chuỗi các chuyến đi do người Bồ Đào Nha thực hiện để khám phá và khai thác các tuyến đường buôn bán gia vị đầy tiềm năng sinh lợi ở châu Phi và Ấn Độ. Vào thời của Magellan, các loại gia vị như đinh hương, nhục đậu khấu và mace một loại gia vị cũng lấy từ cây Myristica fragrans như nhục đậu khấu là hàng hóa quý giá ở châu Âu, và các loại cây nhiệt đới có nguồn gốc từ Moluccas là nguồn cung duy nhất của chúng. Thời gian đó, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha tham gia vào một cuộc cạnh tranh khốc liệt để xem nước nào có thể tìm ra và chiếm được những lãnh thổ mới, nơi họ có thể tìm ra nguồn gia vị mà giới quý tộc châu Âu thèm muốn. Năm 1505, Magellan tham gia chiến đấu và đặt chân đến đến Ấn Độ, Malaysia và Indonesia. Nhưng những ngày phục vụ Bồ Đào Nha của ông sớm kết thúc Magellan bị buộc tội buôn bán bất hợp pháp và mối quan hệ với Manuel I rạn nứt từ đó. Manuel I cũng chính là người đã từ chối đề xuất của Magellan về một cuộc hành trình nhằm xác định tuyến đường vận chuyển buôn bán gia vị mới. Magellan tin rằng bằng cách chèo thuyền về phía Tây thay vì phía Đông và đi qua một eo biển qua Nam Mỹ như người ta vẫn hay đồn đại, ông có thể vạch ra một tuyến đường mới đến Indonesia và Ấn Độ. Vì vậy, ông từ bỏ lòng trung thành với Bồ Đào Nha và đến Tây Ban Nha, nơi ông nhận được cả quyền công dân và sự ban phước lành của vua Charles V để thực hiện chuyến đi kéo dài năm năm về phía Tây. Vị thuyền trưởng đã nhận được cả địa vị lẫn giàu sang từ chuyến đi Vua Charles đã cho phép ông được độc quyền suốt một thập kỷ trên bất kỳ tuyến đường nào ông có thể khám phá ra, được chia sẻ lợi nhuận từ những chuyến đi, cùng với một danh hiệu cao quý. Nhưng đối với thủy thủ đoàn mà đa số là người Tây Ban Nha, mọi thứ lại không dễ dàng như vậy. “Những người Tây Ban Nha nói tiếng Castilian cảm thấy phẫn nộ khi phải chịu sự chỉ huy của một thuyền trường người Bồ Đào Nha, còn những người Bồ Đào Nha lại coi ông như một kẻ phản bội,” nhà lịch sử Lincoln Paine cho biết. Sau một mùa đông khắc nghiệt khiến cho cả đoàn phải chờ đợi hàng tháng ở nơi mà ngày nay chúng ta đã biết là Argentina, các thủy thủ của Magellan đã nổi loạn. Một con tàu bị đắm, một con tàu khác bỏ cuộc và quay trở lại Tây Ban Nha. Thuyền trưởng Magellan đã phải chiến đấu để giành lại quyền kiểm soát thủy thủ của mình, nhưng khi ông thành công, hậu quả lại vô cùng thảm khốc một số người nổi dậy đã bị chặt đầu, bỏ tù, những người khác bị bỏ rơi trên đảo hoang hoặc buộc phải lao động khổ sai. Chuyến đi trở lại đúng hướng và Magellan đã xoay xở để điều hướng con tàu vượt qua một lối đi đầy hiểm nguy mà bây giờ được đặt tên là eo biển Magellan để vinh danh ông. Nhưng những khó khăn chưa phải đã kết thúc. Khi thủy thủ đoàn đến Thái Bình Dương, thực phẩm bị hỏng và cơn đói khát khiến cho Magellan cùng thủy thủ đoàn của ông phải dừng lại ở nơi có vẻ như là Guam. Ở đây, ông đã giết người bản địa và đốt cả nhà của họ sau khi họ trộm một chiếc thuyền nhỏ của đoàn. Một tháng sau, đoàn thám hiểm tới Philippines. Trước sự ngạc nhiên của thủy thủ đoàn, Enrique, một người nô lệ mà Magellan đã mua trước cuộc hành trình, có thể hiểu và nói được ngôn ngữ của người Philippines. Hóa ra anh ta có lẽ đã được nuôi dưỡng ở đó trước khi bị bán làm nô lệ, và do đó chính Enrique, chứ không phải Magellan mới là người đầu tiên đi vòng quanh thế giới. Magellan nhanh chóng tuyên bố thay mặt Tây Ban Nha chiếm lấy Philippines làm thuộc địa, nhưng cuối cùng chính tại nơi đây Magellan bỏ mạng vì đã rơi vào một cuộc chiến không cần thiết. “Ông ta không hề bị gục ngã trước thiên nhiên như ta đã tưởng”, Bergreen nói. Trên vùng đất mới mẻ này, Magellan đã yêu cầu người Mactan địa phương cải đạo sang Cơ đốc giáo và sau đó bị lôi kéo vào cuộc cạnh tranh giữa hai thủ lĩnh địa phương Humabon và Lapu-Lapu. Vào ngày 27 tháng 4 năm 1521, Magellan bị giết bởi một mũi tên độc khi tấn công lính của Lapu-Lapu. Họ ngay lập tức lao vào ông với những cây sắt và tre, Antonio Pigafetta, một học giả người Ý đi cùng hành trình của Magellan đã viết. “Họ đã giết tấm gương, nguồn sáng, người che chở và người dẫn đường thực sự của chúng tôi.” Thủy thủ đoàn đã rút lui và bỏ mặc xác ông lại – có lẽ là một dấu hiệu cho việc họ thực sự cảm thấy như thế nào về nhà lãnh đạo hiếu chiến và tàn nhẫn của mình. Vào tháng 3 năm 1521, đoàn thám hiểm đã tới Philippines, mối quan hệ của Magelan với người dân bản địa như được mô tả trong bản khắc này đã đi từ mua bán trái cây một cách hòa bình cho đến một trận chiến nổ ra. Magellan đã bị giết trên đảo Mactan vào ngày 27 tháng Tư. Sau cái chết của Magellan, thủy thủ đoàn của ông tiếp tục trên con tàu duy nhất còn lại, được điều hành bởi Juan Sebastian Elcano, một người xứ Basque. Họ trở về Tây Ban Nha vào tháng 9 năm 1522. Trên đường đi, họ đã gặp phải một đại dương mới và từ đây vạch ra các tuyến đường mới cho thương mại châu Âu và tạo tiền đề cho chủ nghĩa toàn cầu hiện đại. Sau sáu mươi ngàn dặm, và sau cái chết của tám mươi phần trăm những người tham gia, đoàn thám hiểm đã chứng minh rằng việc đi bằng đường biển vòng quanh thế giới là có thể, và mở toang cánh cửa cho thực dân châu Âu chinh phục thế giới dưới cái bóng thương mại. Trong thời kỳ hiện đại, một huyền thoại đã được sinh ra và vào năm 1989 – một con tàu mang tên Magellan đã du hành tới sao Kim. Sau cuộc hành trình kéo dài 5 năm, tàu vũ trụ Magellan của NASA đã chụp được hình ảnh của hành tinh này trước khi bốc cháy trong bầu khí quyển của nó. Nhưng mặc dù cái tên Magellan vẫn thường được nhắc đến như một biểu tượng về sự khám phá, một số người lại thường tránh né điều đó. “Khi tôi viết sách giáo khoa, tôi sẽ chỉ rằng Magellan đã đến Philippines vào năm 1521”, nhà sử học Ambeth Ocampo, cựu chủ tịch ủy ban lịch sử quốc gia của Cộng hòa Philippines, cho biết. “Không nên coi đó là sự khởi đầu của lịch sử Philippines mà chỉ là một sự kiện [trong] suốt chiều dài lịch sử vẫn phải được viết ra và viết lại cho một thế hệ mới”. Đối với những người dân bản địa mà Magellan và thủy thủ đoàn của ông gặp phải, việc Magellan đặt chân lên vùng đất của họ đã báo trước một thời đại mới của sự chinh phục, của Kitô giáo hóa và chủ nghĩa thực dân. Lapu-Lapu, nhà cai trị người Mactan mà lính của ông đã giết chết Magellan, thường được coi là người kết liễu cuộc đời nhà thám hiểm. Kết quả là ông trở thành anh hùng dân tộc ở Philippines. Mặc dù thủ lĩnh Lapu-Lapu nhiều khả năng không phải là người trực tiếp xuống tay giết chết Magenllan, nhưng ông được tưởng niệm rộng rãi như một biểu tượng của sự phản kháng và là niềm tự hào của người Philippines. Giờ đây, các nhà sử học đang phải cùng thảo luận lại nhằm đưa ra một cái nhìn đúng đắn hơn trước ngày kỷ niệm 500 năm Magellan đến Philippines. Lễ kỷ niệm mà chính phủ sẽ thực hiện vào năm 2021 bao gồm việc thay thế một bức tượng Lapu-Lapu dài 10ft tầm 3 mét trong thành phố mang tên ông. Giờ đây, một một tượng đài tái hiện trận chiến và nỗ lực của những người lính để kết liễu nhà thám hiểm vĩ đại sẽ thay thế cho nó. Magellan có nên được coi là một anh hùng, hay như nhà sử học Ocampo gọi – “du khách” đầu tiên của Philippines? Khi đảo Guam, Philippines, Tây Ban Nha và thậm chí cả Bồ Đào Nha cùng tổ chức kỉ niệm 500 năm chuyến đi lịch sử của Magellan theo những cách khác nhau, thì di sản mà nhà thám hiểm để lại vẫn còn phức tạp hơn chúng ta nghĩ. Đọc thêm Nhà thám hiểm Ma Gien Lăng

chuyến đi vòng quanh thế giới của ma gien lăng