Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại - Nguyễn Viện ~ Chương 7 If you have love in your life it can make up for a great many things you lack. If you don't have it, no matter what else there is, it's not enough. "Người cắt video này cũng không tệ lắm, ở giữa tôi có nói thêm vài lời, nhưng thế mà lại không có, chỉ chừa đúng vài câu cuối cùng." không nhìn thẳng mà trả lời: "Tôi không muốn nhìn thấy ông ấy, nhưng cũng không hy vọng ông ấy sẽ xảy ra chuyện gì, nếu thật sự Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về =>3 Cách làm kẹo lạc (kẹo đậu phộng) giòn tan, thơm ngon, ăn cực ghiền phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó [Trọn bộ] Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại - Truyện ngôn tình hay cực hay về Nữ Cường.A đúng, cô chính là con gái của vợ bé, nói rõ là con gái ngoài giá Vui lòng tìm địa chỉ kho hàng tiếp nhận đổi trả của chúng tôi trên Phiếu trả hàng của bạn hoặc ở cuối bài viết này. BƯỚC 4 - Xác nhận hoàn tiền. Sau khi kho hàng của chúng tôi nhận được hàng đã trả lại của bạn cùng với Phiếu Trả Hàng của bạn. Bạn sẽ nhận "Cộp cộp cộp." Tiếng giầy cao gót sáng sớm đã vang lên, bóng dáng cao lớn mảnh khảnh bước nhanh, gặp người khác vẫn không quên chào hỏi. "Kiều Kiều, sớm ghê!" "Cô A Phúc, chào buổi sáng!" Mạnh Nhược Kiều cười, thân thiết chào hỏi, nhưng bước chân vẫn không dừng lại. Dù Đại Lị không có nói như vậy, cô đã sớm cảm thấy được vòng đeo tay này có gì đó khác lạ. Đáng tiếc, cả hai người bọn họ đều không nghĩ đến việc vòng tay này thực sự là dùng da người để làm, cả hai——đều không có được sự tàn nhẫn để nghĩ đến chuyện như thế này. 7. Nuốt kẹo cao su có thể gây tắc ruột. Trẻ nhỏ rất dễ nuốt khi nhai kẹo cao su. Thành phần của loại kẹo này có gôm nên không tiêu hóa được và ở lại mãi mãi trong dạ dày, có thể bị tắc ruột, nguy hiểm tính mạng của trẻ. Để xử lý khi lỡ nuốt kẹo cao su, đặc Vay Nhanh Fast Money. Biết đến tác giả Nguyên Viện qua cuốn Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi! và đây là cuốn thứ 2 của tác giả mình đọc. Nói chung truyện đọc cũng được, không lãng phí thời gian của mình. Hi vọng các bạn trên website đọc truyện online cũng có cùng cảm nhận với mình sau khi đọc xong cuốn Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại này. Trích đoạn Mặc âu phục nhìn anh cao gầy, có lúc anh cuộn tay áo lên hoặc đem cởi mấy nút áo sơ mi mở ra, khi làm công việc thư kí được 3 ngày, thỉnh thoảng cô cũng liếc trộm đến, cộng thêm ở thị trấn nhỏ cô hay bồi dưỡng nhãn lực, nhìn ra được vóc dáng của anh quả thật không tồi. Mà bây giờ chính mắt thấy, Mạnh Nhược Kiều nuốt nước miếng một cái, nửa thân trên trần trụi bền chắc mà tinh tráng, không có mỡ thừa, nhưng cũng không phải là quá nhiều bắp thịt, mà vừa vặn bền chắc da, mồ hôi từ trên làn da nâu này chảy xuống, a nha… Thực sự như kem tan chảy vào mùa hè. Hơn nữa khó được nhìn anh trong hình dáng này, bình thường âu phục chỉnh tề, bây giờ mái tóc đen ướt mang một ít xốc xếch rủ xuống, gương mặt nghiêm túc trở nên nhu hòa dịu dàng, cộng thêm tư thái lười biếng của anh, cảm giác không giống Phạm Sĩ Hách mà cô từng quen. Mạnh Nhược Kiều cảm thấy có điểm lạ, không nhịn được hít sâu, nhưng lại ngửi thấy trên người anh có mùi thơm, cô lập tức nín thở. “Tại sao không nói chuyện?” Phạm Sĩ Hách khơi lên đôi lông mày rậm, anh còn tưởng rằng mặt cô sẽ nghiêm túc khó chịu đáp lời, nhưng đợi rất lâu, vẫn chỉ thấy cô nhìn anh chằm chằm đến ngẩn người. Show more Chương 11 Kết Thúc“Các con, đợi chút... Bảo bối, con nói cái gì? Bố không có nghe rõ...”Ông Mạnh tim yếu nhìn chằm chằm vào con gái, còn thấy con gái cùng con rể của chị mình nắm tay cùng một bây giờ là tình hình gì?“Bố, con muốn cùng Sĩ Hách ở chung một chỗ.” Mạnh Nhược Kiều kiên định nhìn bố, thời điểm này cô hiểu được phản ứng của bố.“Cái gì?” Ông Mạnh trừng mắt. “Vậy đứng trẻ trong bụng Lôi Lôi…”“Sao? Bố biết rồi sao?” Làm ơn xin đừng biết đứa trẻ trong bụng chị là của ai.“Bố không phải người mù, một người phụ nữ suốt ngày len lén ói, ai nhìn cũng biết là mang thai, đứa bé không phải của Sĩ Hách, này vậy… nó là của ai?” Ông biết con gái của ông từ trước tới giờ rất khéo léo, cũng không thấy cô với người đàn ông khác lui tới.“Bố, có một số việc, bố đừng hỏi nhiều.” Mạnh Nhược Kiều vỗ vai ông, có một số việc cô thật không muốn biết…“Cái gì cơ? Kiều Kiều, chẳng lẽ con lại biết…” “Bác Mạnh, mong bác cho phép cháu lấy Kiều Kiều.” Phạm Sĩ Hách chen vào nói, cứu Mạnh Nhược Kiều, nhàn nhạt liếc cô một cái, ám hiệu cho rồi! Mạnh Nhược Kiều tức giận nhìn lại.“Đem Kiều Kiều gả cho cháu...” Trời ơi, Ông mạnh cảm thấy đầu thật là đau, tình hình loạn không thể nói được, đầu ông đau đến xoa trán, cau mày nhìn về phía Phạm Sĩ Hách.“Bác lớn tuổi rồi không kịp theo ý kiến của giới trẻ nữa rồi. Được rồi, được rồi, Sĩ Hách, bác chỉ hỏi cháu một câu, cháu yêu Kiều Kiều sao?” Ông cũng không muốn nhắc lại danh nghĩa hôn thê nữa.“Bác Mạnh, bác cho rằng cháu tự tìm tới phiền thoái nếu không yêu sao?”Người con gái này tính khí kém, cá tính cũng dở, trừ gương mặt đó ra, những thứ khác có thể hơn vị hôn thê trước đây sao?“Uy.” Nữ chính kháng nghị.“Nói cũng phải...” Ông Mạnh tán thành gật đầu, ông công nhận con gái của ông quả là khó trị.“Này!” Bọn họ coi cô là không khí sao? “Phạm Sĩ Hách, em chưa nói em muốn gả cho anh nha.” Bọn họ chưa hỏi cô chuyện này nha.“Ngoại trừ anh ra, liệu có người đàn ông nào cưới được em nữa không?”Phạm Sĩ Hách hừ lạnh, vẻ mặt khinh thường.“Hài hước, với điều kiện của Mạnh Nhược Kiều em đây, tùy tiện đi ra ngoài thì cũng có một đống đàn ông đuổi theo em rồi đấy.” Không nên coi thường cô nha.“Được rồi, vậy anh không cưới nữa.”“Này, anh đơn phương yêu em lâu như vậy mà không lấy em...”“Người nào đơn...”“Mặc kệ.” Mạnh Nhược Kiều bá đạo ôm lấy tay của anh. “Tóm lại, anh là của em, bố, còn một chuyện rất phiền phức tới bố đấy..., còn có...” Cô quay đầu hướng Phạm Sĩ Hách cười một tiếng.“Thân ái... còn có cậu nhỏ của em nữa cần anh khai thông đấy.” Cô đói phó cha, còn cậu nhỏ khó tính dĩ nhiên giao cho anh Sĩ Hách lay con mắt, nhìn ác quỷ nhỏ cười ngọt ngào kia, khóe môi không khỏi giương nhẹ, trái tim cũng mềm dần gái phiền toái này, anh thật sự rất yêu...Kết thúc thật sự! Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem... Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Nguyên Viện Thể loại Ngôn Tình Nguồn DĐ Lê Quý Đôn Trạng thái Full Chương cuối Ngoại truyệnGiới thiệu truyện Truyện Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại của tác giả Nguyên Viện kể về một nhân vật nữ đầy tâm trạng, đó là những lúc cô mơ màng không phân biệt được đâu là thật đâu là mơ…Trong mơ cô gặp được anh chàng tổng giám đốc, còn cô thì là cô thư ký xinh xắn trẻ trung ở bên cạnh “chăm sóc” cho anh ta….Kết quả trong một lần say mèm và điều có thật là cô cùng lên giường với người đàn ông bí ẩn…Đó chính là anh rể tương lai của cô?Download Ebook Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại – Nguyên Viện FullEbook Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại – Nguyên Viện – Full Epub – FullEbook Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại – Nguyên Viện – Full Prc/Mobi – FullEbook Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại – Nguyên Viện – Full Pdf – Full Sao Phạm Sĩ Hách lại điều tra cô?Cô xem qua tất cả tài liệu điều tra, đều ghi chép tất cả mọi việc của cô trong hai năm qua, ngay cả hình ảnh cũng là trong hai năm lòng Mạnh Nhược Kiều nghi ngờ, cô muốn hỏi Phạm Sĩ Hách, nhưng mấy ngày nay trong anh rất bận, không tới nhà trọ của cô, đến công ty cũng phân phó công việc cho cô, sơ lược xử lý một chút, liền rời khỏi công quả mấy ngày trôi qua rồi, cô cũng không tìm được cô hội hỏi đang vội cái gì? Cảm giác thật kỳ nghĩ tới xong, cửa thang máy đột nhiên mở ra, Phạm Sĩ Hách đi khỏi thang máy.“Tổng gíam đốc.” Mạnh Nhược Kiều lập tức đứng dậy, lại phát hiện trên người anh vẫn là âu phục của ngày hôm qua, anh không thay y phục, vậy ngày hôm qua anh không về nhà sao?Thế thì ngày hôm qua anh đã đi đâu?Thấy Phạm Sĩ Hách đi vào phòng làm việc, cô nhịn không được đi theo, trực giác muốn mở miệng hỏi thăm, nhưng lời ra tới miệng lại nuốt sao phải hỏi anh? Tối hôm qua anh ở đâu, làm gì liên quan gì đến cô?Đứng ở cửa phòng nghỉ ngơi, Mạnh Nhược Kiều trong lòng suy nghĩ cảm giác không nói được thật là chua phòng nghỉ ngơi mở ra, Phạm sĩ Hách thấy cô đứng ở cửa, đầu lông mày giương nhẹ. “Có chuyện gì sao?” Anh nhàn nhạt mở miệng, cúi đầu cài khuy ở ống tay áo.“Tôi…” Cô muốn hỏi anh gần đây bận cái gì, tối hôm qua đi đâu, nhưng sao cô hỏi được đây? “Hôm nay được…”“Toàn bộ lấy ra, tôi ra ngoài có chuyện, hôm nay cũng không vào phòng làm việc.” Sửa sang xong âu phục, Phạm Sĩ Hách ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt xẹt qua tia khác thường.“Âu phục ở phòng nghỉ ngơi, giúp tôi đưa đi giặt khô.” Dứt lời, anh liền đi ra khỏi phòng làm việc.“Vâng!” Nhìn anh gấp gáp như vậy, có chuyện gì mà khiến anh không quan tâm tới công việc?Là ai từ trước đến giờ đến yêu thích bộ dạng mặc âu phục của anh? Lại ai khiến người làm việc điên cuồng như anh bỏ công việc xuống như vậy? Anh bây giờ chuẩn bị đi gặp người kia sao?Con mắt rũ xuống, Mạnh Nhược Kiều đi vào phòng nghỉ, cầm lấy áo khoác tây trang, vùi mặt vào áo khoác, ngửi thấy mùi nước hoa của đến lúc nãy anh lạnh nhạt rời bỏ, trái tim không khỏi có chút đau.“A! Ghét!” Cô khổ sở cái gì vậy?Mạnh Nhược Kiều tức giận dùng sức bỏ lại tây trang, một danh thiếp từ túi rơi ra cầm danh thiếp lên, nhất thời sửng sốt.“Khoa phụ sản?” Anh tại sao lại có danh thiếp của khoa phụ sản? Một người đàn ông đến khoa phụ sản làm gì?Cô dừng lại suy đoán, trong lòng liền hiểu ông đi khoa phụ sản làm gì? Đương nhiên là có người mang thai. Anh lại không có scandal tình ái nào bên ngoài, đối tượng mang thai chỉ có một mà thôi.“Thật sao? Mang thai rồi sao?” Nhưng vậy hôn lễ cũng không còn xa nữa sao?“Thật tốt, chúc mừng!” Cô tự lẩm bẩm, trên mặt lộ ra vẻ khổ sở mà mình cũng không biết, rõ ràng đang cười, nhưng lại giống như đang nhắm mặt lại, dùng sức nhịn đi chua xót trong sao biết sớm muộn cũng có ngày này, cô và anh tựa như hai đường thẳng song song, bây giờ chạm vào nhau chỉ là ngoài ý muốn, sớm muộn cũng phải chia xa. Cô vậy không thèm quan tâm! Không quan tâm.“Đúng vậy! Tôi không quan tâm...” Mạnh Nhược Kiều thì thầm, liều mạng thuyết phục mình, nhưng cô cũng biết, nhưng lời này không thật sự sự không quan tâm, thì sao lại tới đây?Mạnh Nhược Kiều ngẩng đầu nhìn bệnh viện, cảm giác mình như đứa ngốc, cô đến bệnh viện làm gì? Muốn kiểm tra cái gì chứ?Cô nhịn cười không được, cô cười chính mình, không biết chấp nhận thế nào sao? Nếu sự thật giống như những gì mình nghĩ, cô sẽ vui mừng sao? Sẽ vui vẻ sao?Không! Cô biết mình căn bản sẽ không.“Mạnh Nhược Kiều, cô thật là đủ rồi!” Không muốn thừa nhận lòng mình, nhưng thân thể so với cô còn thành thực hơn, nếu không cô cũng chẳng tới nơi này.“Kiều Kiều?” Mạnh Uyển Lôi ngạc nhiên nhìn về phía cô. “Làm sao em lại tới bệnh viên? Có chỗ nào không thoải mái sao?”“Chị?” Không ngờ sẽ bắt gặp, Mạnh Nhược Kiều sững sờ, miễn cưỡng kéo ra nụ cười, nhưng ánh mắt lại chột dạ rời đi. “Không có, em rất khỏe.”“Không bị sao là tốt rồi.” Mạnh Uyển Lôi khẽ mỉm cười. “Em tìm Phạm Sĩ Hách sao? Anh ấy đi đỗ xe rồi, có việc gì muốn tìm anh ấy sao?”“Không có, em không có việc gì cần tìm tới anh ấy cả.” Giọng của cô có chút sợ, thấy Mạnh Uyển Lôi nghi ngờ, cô vội vàng thay đổi giọng điệu. “Em chỉ tình cờ đi qua thôi.”Mạnh Uyển Lôi cũng không suy nghĩ nhiều. “Như vậy à...”“Vâng...” Mạnh Nhược Kiều cắn cắn môi, trực giác, mắt nhìn về phía bụng của Mạnh Uyển Lôi.“Thế nào?” Phát hiện tầm mắt của cô, Mạnh Uyển Lôi vuốt bụng, ngượng ngùng cười. “Kiều Kiều, em biết rồi sao?”“A?” Mạnh Nhược Kiều thu hồi ánh mắt, nhìn gương mặt hạnh phúc của Lôi Lôi, ngực thoáng chốc có chút đau.“Thế nào? Sĩ Hách không nói với em sao?” Mạnh Uyên Lôi khẽ nghi ngờ, nhưng không ngừng được nụ cười trên mặt. “Chị có thai, hơn 3 tháng rồi.”Qủa nhiên... “Đúng, vậy sao? Chúc mừng chị.” Mạnh Nhược Kiều nặn ra nụ cười, nhưng cảm thấy mình cười có nhiều miễn Uyển Lôi chạm bụng nhẹ, trên mặt hiện lệ vẻ sắp làm mẹ mỹ lệ mỉm cười. “Sĩ Hách cũng rất vui mừng, mấy ngày nay đều ở đây theo chị, nhất định rất ít khi vào công ty nhỉ?”“Vâng…” Mạnh nhược Kiều kinh ngạc nhìn nụ cười trên mặt chị, ngực không ngừng đau sao lại đau như vậy... Cô có thích anh sao?Biết rõ không thuộc về mình, nhưng cô vẫn yêu thích anh rồi sao? Cho nên rõ ràng trong lòng có cảm giác hối lỗi, nhưng cô vẫn mặc kệ đi, thật sao?Mạnh Nhược Kiều, cô ngu rồi sao?“Đúng rồi, chuyện này đừng nói cho bố trước, chị sợ bộ tức giận.” Mạnh Uyển Lôi có chút bất đắc dĩ, lại không che giấu được vui sướng ở trên mặt.“Chẳng qua chị đã bàn chuyện với Sĩ Hách, một tháng sau liền cử hành hôn lễ, nếu không sợ bụng to hơn sẽ nhìn sẽ không tốt.”“Đúng vậy!” Đúng vậy, người ta muốn kết hôn, đứa trẻ cũng có, cô nữa, không thấy rõ sao?Vốn là không thuộc về cô, vốn là không nên qua lại, khó trách gần đây anh đối với cô làm như không thấy, chắc là toan tính mượn cơ hội rời xa cô rồi sao?Cần gì chứ? Căn bản thấy không cần thiết, cô cũng chỉ đợi ba tháng… Không đúng, thời điểm này thức thời một chút, cô cũng không muốn trở thành người đời nói là người phụ nữ thảm thương.“Kiều Kiều, đến lúc đó chị muốn em tham gia hôn lễ của bọn chị nha!”“Không”, Mạnh Nhược kiều kéo kéo môi. “Khi đó trấn nhỏ đang bận rộn, em sợ rằng không tham gia kịp...” “Kiều Kiều?” Mạnh Uyển Lôi đột nhiên kêu lên. “Làm sao em khóc?”Khóc? Cô có khóc sao?Mạnh Nhược Kiều giật mình, đưa tay chạm mặt, đầu ngón tay chạm vào mặt có cảm giác ướt ướt, “Em...”“Thế nào? Xảy ra chuyện gì vậy?” Mạnh Uyển Lôi lấy ra giấy lau, lo lắng đưa cho cô.“Không có... Em vì mừng cho chị mà vui quá thôi.” Mạnh Nhược Kiều mở to mắt, vội vàng lau đi nước được lời của cô..., Mạnh Uyển Lôi sững sờ,tiếp tục cười, cầm giấy lau sạch nước mắt của Kiều Kiều, giọng nói rất dịu dàng.“Kiều Kiều, chị biết từ trước đến giờ hai chị em chúng ta chưa tiếp xúc nhiều..., chị cũng chưa từng ghét em.”“Em cũng hiểu rõ, em cũng không ghét chị.” Mạnh Uyển Lôi không phải một người phụ nữ khiến người ta căm ghét, hồi ở nhà họ Mạnh, Lôi Lôi cũng chưa bao giờ bắt nạt cô, cho dù không giống như chị em tình cảm, nhưng Mạnh Uyển Lôi đối với cô cũng không xấu là cô!Nhìn bộ dạng đơn thuần của Mạnh Uyên Lôi, Mạnh Nhược Kiều không khỏi cảm thấy áy náy, chị ấy không biết chuyện của cô với Phạm Sĩ Hách, không biết cô thật ra rất xấu xa...Cô cảm thấy rất hối lỗi, Mạnh Uyên Lôi đối với cô rõ ràng không xấu, nhưng cô lại có lỗi với chị ấy, không chỉ cùng Phạm Sĩ Hách lên giường, còn thích anh...“Thật xin lỗi...”“Cái gì?” Mạnh Uyển Lôi ngước mắt, trên mặt có vẻ nghi ngờ.“Không có gì.” Mạnh Nhược Kiều lắc đầu mỉm cười. “Chị, em nên quay về làm việc.”“Được, đi đường cẩn thận.” Mạnh Uyển Lôi vỗ vỗ tay của cô.“Vâng, em đi đây.” Đúng vậy, nên đi nên rời đi khỏi người vốn không thuộc về cô... Không, cho tới bây giờ vẫn chưa có đối với cô, chỉ có lạnh nhạt, người rung động chỉ có cô. Cũng may, chỉ có đi cơn đau, Mạnh Nhược Kiều xoay người, kiên quyết rời Sĩ Hách bước ra khỏi thang máy, theo thói quen lại nhìn về phòng thư kí, không thấy người ngẩn ra, nhìn lại đồng chín giờ rồi, tại sao Mạnh Nhược Kiều lại không ở đây?Anh hơi nhíu mày mở cửa phòng làm việc, cũng không thấy bóng dáng cô, lại tới phòng nghỉ ngơi, cũng không có đâu rồi?Anh biết cô không phải người hay đến trễ, thậm chí vì khẩu khí của anh, cô bao giờ cũng tới sớm hơn những người khác, liền chuẩn bị những thứ anh cần, rồi đắc ý nhìn đến vẻ mặt tự đắc của cô, khoé môi không khỏi nâng lên, gương mặt dịu đi. Chẳng lẽ lại đi tới các tầng khác sao?Phạm Sĩ Hách đi ra khỏi phòng nghỉ ngơi, ngồi vào trước bàn làm việc, lật ra công việc chất đống kia, đợi cô xuất hiện, nhưng đợi được một lúc, công văn đều nhìn xong được ba phần rồi, vẫn không trông thấy không khỏi nghi ngờ. Anh tự tay gọi điện thoại. “Phòng quản lý, thư kí Mạnh hôm nay có vào công ty không? Chưa?” Cô không tới công ty sao? Vậy đi đâu rồi?Anh cúp điện thoại, gọi vào di động của cô.“Dãy số hiện tại đã tạm ngừng sử dụng…”Cô tắt máy?Phạm Sĩ Hách nhíu mày, nhanh chóng đứng dậy chuẩn bị đến nhà trọ tìm muốn mở cửa, cửa lại mở ra trước.“Thế nào? Anh phải đi ra ngoài sao?” Mạnh uyển Lôi cười nhìn anh.“Ừm! Có chút việc.” Sắc mặt Phạm Sĩ Hách ủ dột, môi mỏng khẽ mím lại, mơ hồ mang theo một tia nóng hiện ra sự khác thường của anh, Mạnh Uyển Lôi không nói gì, quay đầu nhìn về phía phòng thư kí. “Không thấy Kiều kIều, em ý không ở đây sao?”“Anh cũng không biết.” Anh đang muốn tìm cô.“Em nghĩ Kiều Kiều nên rời đi rồi chứ?”Lời nói của Mạnh Uyển Lôi khiến anh chú ý, thấy vẻ mặt tự nhiên của cô, tròng mắt đen sâu hơn. “Có ý gì vậy? Em biết cái gì?”Mạnh Uyển Lôi khẽ mìm cười, tư thế vẫn tao nhã như vậy. “Hôm trước em gặp em ấy ở cửa bệnh viện.”Phạm Sĩ Hách cau mày. “Em đã nói gì với cô ấy?”“Nói thật nha!” Mạnh Uyển Lôi cười vô tội. “Nói cho em ấy biết chuyện em mang thai, còn có mấy ngày nay anh đều ở với em.”“Em cố ý lừa gạt cô ấy?” Anh biết Mạnh Uyển Lôi không chỉ nói những điều này, anh hiểu cô, cô nhất định sẽ thêm mắm muối vào câu chuyện nhiều hơn.“Em ấy suy nghĩ như vậy em cũng chịu.” Mạnh Uyển Lôi nhún vai một cái.“Thân phận của anh với em, cô ấy có thể không suy nghĩ như vậy sao?” Phạm Sĩ Hách mím môi, vẻ mặt không Uyển Lôi không áy náy. “Trách người thì phải trách anh chứ? Anh cái gì cũng không nói, mới có thể khiến Kiều Kiều nghĩ lệch, không phải sao?”Phạm Sĩ Hách mím môi không nói, biết sự thật Mạnh Uyển Lôi nói là đúng, anh đúng là không nói cho Kiều Kiều biết, biết rõ cô đấu tranh như thế nào, nhưng anh lại trơ mắt cố ý, muốn tự cô mở miệng, tự cô thừa nhận, cô không phải không có cảm giác với anh, thừa nhận cô đã sớm yêu anh.“Tại sao làm như vậy?”Mạnh Uyển Lôi cười tao nhã, đùa cợt. “Em sẽ không cảm giác cô ấy rất đáng ghét sao? Cái gì cũng có, làm cho người ta ghen tị” Cho nên mới muốn phá hư chuyện của anh, muốn Mạnh Nhược Kiều khó chịu, như vậy cũng tốt, cho em ấy nếm một chút khổ sở.“Em ấy vô tội.” Phạm Sĩ Hách lay con mắt, nhìn thấu cô trong nụ cười kia có nét đau buồn, giọng nói dịu đi. “Em ấy cái gì cũng không biết.”“Vâng, cô ấy cái gì cũng không biết, vì thế cũng không biết anh đã sớm yêu cô ấy, anh cũng không biết làm như thế nào, cho nên vẫn trêu chọc cô ấy, cái gì cũng không nói, vì cô ấy đắm chìm vào tội lỗi cùng anh rể tương lai, để cho em ấy đấu tranh trong tội lỗi ở bên trong tâm sao?”Phạm Sĩ Hách không còn lời nào để nói, anh quả thật đã làm như năm trước, anh đã động lòng với một người con gái, trong mắt của anh có cô, nhưng cô cái gì cũng không biết, không thèm nhìn anh một cái, tự nhiên rời không sai, người động lòng là anh không cam lòng, tại sao chỉ có anh ẩn chứa bóng dáng của cô, mà cô lại không biết gì cả, như vậy không công len lén nhìn cô hai năm, nhìn cô đối với người khác cười, nhìn cuộc sống của cô vui mừng tự tại, khiến anh ngày càng ghen ghét khó khiến cô nở nụ cười không phải là anh, người cô nhìn cũng không phải là có anh, như tên trộm vẫn nhìn vì như vậy khiến anh không vui, càng ngày càng nóng nảy, anh muốn cô đến gần anh, muốn trong mắt cô in lại bóng dáng của anh. Cho nên, mới có khu nghỉ mát kia. Kế hoạch này không nhất thiết phải ở đó, nhưng anh không thèm nghe ý kiến của cấp dưới, cứng rắn muốn ở phía đông xây dựng, anh biết cô nhất định sẽ xuất nhiên, cô xuất hiện, tư thế xinh đẹp lại chói mắt khiến anh rung cố ý trêu chọc cô, để cô tức giận, để cho cô giận anh, ghét cũng không sao, chỉ cần cô nhớ anh thật sâu, như anh nhớ thức vụng về như vậy, nhưng anh lại chỉ nghĩ ra phương thức vẻ mặt ủ dột của anh, Mạnh Uyển Lôi cười “Sĩ Hách, chúng ta giống nhau.” Anh và cô quá giống, lòng tự ái quá cao, không dễ dàng chịu thua, không dám để đối phương phát hiện dáng vẻ thật sự của nên ngụy trang, cho nên lạnh lùng, vì sợ thua tất cả, tuy nhiên ngay từ lúc ban đầu đã sớm thua cuộc Sĩ Hách không nói, vòng qua cô, bước nhanh khỏi phòng làm việc.“Kiều Kiều?” Nghiêm Quân Dịch nhíu mày nhìn cháu gái, thấy cô ngẩn người, tròng mắt đen hơi nhíu lại, cầm đũa gõ đầu cô.“A!” Bị đau khiến Mạnh Nhược Kiều che trán trừng anh. “Cậu nhỏ, tại sao đánh cháu?”“Cậu cũng đang muốn hỏi cháu, đang ăn bữa tối lại ngẩn người ra như vậy, đang suy nghĩ cái gì?” Nghiêm Quân Dịch ăn tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào cô cháu đi Hoa Liên chơi, ai ngờ sau khi đi chơi về lại mất hồn mất vía, suốt ngày ngẩn người, nếu không phải là bộ dạng muốn khóc không khóc, giống như mặt thất đi chơi, hay đi yêu đương vậy?“Không có nha!” Mạnh Nhược Kiều cúi đầu xới cơm, hết sức né tránh ánh mắt của cậu nhỏ chỉ hơn cô 8 tuổi, là ngoài ý muốn được bà ngoài sinh ra,tuổi chênh lệch rất lớn so với mẹ của cô, cho đến mẹ đối với cậu không chỉ là chị, cũng là mẹ, ai ngờ mẹ lại được bố cho làm vợ bé, nghe nói năm đó cậu nhỏ rất tức giận không thèm để ý tới dù bình thường hòa thuận, nhưng cậu nhỏ đối với bố làm như không thấy, hơn nữa sau khi mẹ cô qua đời, cậu lại càng ghét bố cô nhỏ rất thương cô, nhưng nếu để cậu nhỏ biết chuyện cô ở Đài Bắc, nhất định cậu sẽ phát nhỏ tức giận rất đáng sợ.“Thật sao?” Từ nhỏ nhìn cô lớn lên, Nghiêm Quân Dịch sớm hiểu cô, nhìn bộ dạng của cô kia rõ ràng là chột dạ, anh cau mày. “Kiều Kiều, cháu có chuyện gì lừa dối cậu?”“Không có, không có nha!” Mặt của Kiều Kiều vùi vào trong chén.“Kiều Kiều, cháu biết cậu nhỏ ghét nhất là người nói dối...”“A!” Mạnh Nhược Kiều vội vàng nhảy dựng lên. “Cháu no rồi, cậu nhỏ, cháu khát nước, đi ra quầy tạp hóa mua thức uống, thuận tiện giúp cậu mua thuốc nha.”Nói xong, cô liền chạy ra cửa, vừa rời khỏi nhà, cô lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nghĩ đến thái độ không rõ ràng chuyện nói dối cậu nhỏ kia có thể thoát được sao?“Xong rồi, khi nào trở về nhất định sẽ bị tra hỏi.” Mạnh nhược Kiều cúi đầu, không nhịn được than đang làm cái gì vậy? Mấy ngày nay một mực hoảng hốt, kết quả làm chuyện gì cũng không được, thị trưởng cũng bảo cô tạm thời nghỉ phép, đừng đi làm ràng rời khỏi Đài Bắc rồi, nhưng lòng của cô vẫn như ở lại nơi đó, nói là không nhớ, nhưng lại vẫn nhớ ràng không nên nghĩ, nhưng lại không quên được, tại sao chứ? Cô lúc nào đã thành ra thích anh như vậy rồi chứ?“Mạnh Nhược Kiều, cô lại đi suy nghĩ sao?” Cô đá cục đá, khuôn mặt nhỏ nhắn có phần cô đơn, thật vất vả thích một người, nhưng đối phương lại là anh rể tương lai, có nên hay không chứ?Hơn nữa thích thì sao? Anh đối với cô không có ý tứ, coi như lên giường là chuyện bình thường, cũng chỉ là dục vọng người đàn ông, hơn nữa anh đã vốn thuộc về người khác.“Nên quên nha!” Cô khổ sợ kéo môi, thở dài một hơi, ngẩng đầu lên liền ánh mắt run sợ, bước chân lập tức dừng lại.“Anh...”Cô kinh ngạc nhìn về phía trước, chính mình không thể tin vào ánh mắt của mình.“Phạm Sĩ Hách...”Tại sao anh lại ở đây? “Anh...” Mạnh Nhược Kiều có chút kích động, thiếu chút nữa muốn xông lên trước ôm lấy Phạm Sĩ Hách, nhưng nhìn mặt anh vẫn không thay đổi, lạnh lùng trước sau như một, khiến cô như đứa Sĩ Hách nhìn cô rời khỏi phòng làm việc xong, anh lập tức lái xe tới đây tìm cô, nhưng khi nhìn thấy cô rồi, anh lại không biết nói gì với anh phiền não nhưng anh nguỵ trang rất tốt, mặt nạ lạnh lùng của anh đã đeo lâu, anh không biết lấy xuống như thế nào, chỉ có thể tham lam nhìn cô, rất nhiều lời muốn nói, nhưng không biết nói ra như thế chậm chạp không nói lời nào, Mạnh Nhược Kiều mấp máy môi, vẫn mở miệng trước. “Anh ở đây làm gì?”Cô đang nhìn anh, biết là không nên, nhưng trong lòng vẫn mong đợi. Cô thật là, trở thành người phụ nữ xấu Sĩ Hách không nói gì.“Làm sao không nói gì? Bình thường anh có thể nói rất nhiều cơ mà? Bây giờ bị câm rồi sao?” Cô chọc nhìn cô, nhàn nhạt mở miệng “Em muốn nghe cái gì?”“Tôi muốn nghe nghe cái gì?” Mạnh Nhược Kiều buồn cười, lặp lại lời nói của anh “ Ha, tôi cái gì cũng không muốn nghe” Tìm cô chính là anh, tại sao anh lại bày ra bộ dạng như bố thí cho cô vậy chứ?Cô trừng mắt nhìn anh xoay người định rời cô muốn đi, Phạm Sĩ Hách bước lên, vội vàng bắt lấy cánh tay của cô. “Đừng đi.”Mạnh Nhược Kiều dừng bước lại, nhìn tay của anh, ngước mắt nhìn anh lần nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn khó chịu có chút nghi ngờ. “Phạm Sĩ Hách, anh rốt cuộc muốn làm gì vậy?”“Đứa bé không phải của anh.” Anh mở miệng, anh vốn không quen giải thích, cuối cùng chỉ có thể nói ra câu này.“A?” Mạch Nhược Kiều cau mày nhìn anh. “Đứa bé không phải của anh, vậy của ai khác hay sao?”Phạm Sĩ Hách không trả lời, đây là chuyện riêng của Mạnh Uyển Lôi, anh không có quyền nói anh lại không lên tiếng, Mạnh Nhược Kiều tức giận, dùng sức hất tay của anh ra. “Phạm Sĩ Hách, anh cho rằng tôi sẽ tin tưởng câu chuyện hoang đường của anh hay sao? Hôn thê là của anh, đứa bé tất nhiên là của anh, tôi chưa bao giờ nghe qua Mạnh Uyển Lôi có người đàn ông khác, lại nói, đứa bé của anh hay không thì liên quan gì tới tôi? Chúng ta quan hệ thế nào chứ? Anh tìm tôi nói cái này làm gì?”“Anh...”“Còn nữa…” Cô cắt đứt lời của anh, mắt đẹp tức giận nhìn anh chằm chằm.“Phạm Sĩ Hách, tại sao anh lại điều tra tôi?”Chất vấn của cô khiến anh ngẩn ra, ánh mắt lóe lên.“Tôi thấy trong ngăn kéo ở bàn làm việc của anh có hình của tôi cùng tư liệu, anh điều tra tôi, chụp ảnh tôi làm gì?”Phạm Sĩ Hách mím môi, không biết nên giải thích như thế với cô, anh yêu cô rất lâu rồi, cho nên như kẻ biến thái, cho người đi điều tra cô, mỗi tháng gửi hình cô cho anh xem sao?Muốn nói cho cô, anh giễu cợt với lạnh lùng như vậy là cố ý, muốn trong lòng cô có anh, nhưng cô cái gì cũng không biết, cho nên anh mới cố ý xấu xa, muốn cho cô nhớ anh sao?Muốn nói cho cô, anh với Mạnh Uyển Lôi cái gì cũng không có, hôn thê chỉ là trên danh nghĩa, chỉ là vậy nhưng anh chưa bao giờ nói thẳng với cô, chỉ thể hiện vẻ mặt xấu xa nhìn cô, vì anh nghĩ cô có quan tâm tới anh sao? Nhưng, anh không nói Uyển Lôi nói đúng, hai người bọn họ như vậy, lòng tự ái quá cao, sớm quen với việc nắm trong tay tất cả mọi thứ, đã thành thói quen quá lâu rồi vì vậy không có cách nào nhận thuaAnh yêu cô, nhưng cũng buồn vì vì anh yêu cô hơn hai năm, mà đến bây giờ cô mới bắt đầu đặt anh vào đáy lòng, thật không công bằng, anh làm thế nào cam tâm được đây?Cho nên mới cố ý hành hạ cô, muốn trả thù cô, như vậy mới cảm thấy thỏa tự ái nhàm chán cỡ nào, nhưng anh chính là nhu vậy.“Không có lời nào muốn nói sao?” Thái độ của anh khiến Mạnh Nhược Kiều tuyệt vọng, hiểu rõ tất cả lời của anh chỉ là dối trá, chỉ có đứa ngốc là cô, trong lòng ngây thơ vẫn hy động lòng là cô, thật ngu cắn chặt môi, không muốn nhìn thấy anh nữa, xoay người chạy thoát khỏi chỗ Sĩ Hách vươn tay, nhưng không bắt được cô, tay trống rỗng cảm giác mất mát, anh chua chát cười. “Anh chỉ muốn... muốn cho em yêu anh.”Chỉ là như vậy mà thôi... Anh chỉ có nguyện vọng đơn giản như vậy thôi, nhưng anh không nói đơn thì thầm, chỉ có mình nghe thôi...“Phạm Sĩ Hách, anh cho tôi là đứa ngu sao?” Mạnh Nhược Kiều giận, dùng sức lau đi nước mắt, nghĩ đến thái độ của anh, trong lòng vừa giận vừa cái gì cũng không trả lời, chỉ biết bày ra gương mặt đó, coi như nói dối cô cũng tốt, nhưng anh cái gì cũng không cô, ngốc nghếch nghĩ rằng có hy vọng, thấy anh tìm tới cô cảm thấy hạnh phúc, cho là… cho là anh cũng thích cô một còn có lòng tham sao?Cho nên mới bị trừng phạt, lại một lần nữa.“Mạnh Nhược Kiều, cô thật là ngu ngốc.” Cô chửi mình “Đừng khóc, có gì phải khóc cơ chứ?” Lau đi nước mắt, cô liều mạng thở thể để cho cậu nhỏ phát hiện, cô phải như không có gì trở về mới nghĩ tới xong, cô ngẩng đầu lên, lại nhìn có người ở cửa nhà cô hôn môi, cô sửng sốt một chút, không biết nên phản ứng ra cặp đôi yêu đương nào ở thị trấn à nha? Muốn thân thiết lại không về nhà, lại ở trước cửa nhà cô như vậy, có tàn nhẫn quá hay không chứ?Hừ, nhất định sẽ có báo ứng à nhiên người đàn ông đẩy người phụ nữ đang hôn môi kia, không biết nói gì, đi vào trong Sao lại vào nhà cô?Mạnh Nhược Kiều cau mày, thấy người phụ nữ hướng này đi tới, cô muốn tránh khỏi, nhưng đèn đường chiếu rọi, cô cảm giác hình bóng đấy rất quen. Hả?Đột nhiên, người phụ nữ đi dưới đèn, Mạnh Nhược Kiều trợn tròn phụ nữ đó cũng giương mắt, sửng sốt một chút, sau đó khẽ mỉm cười.“Em thấy rồi sao?”“Chị...” Đúng, là Mạnh Uyển Lôi sao? “Này, vậy...” Tay cô run run chỉ vào nhà mình, vậy người đàn ông kia là...“Đừng nói gì.” Mạnh Uyển Lôi mở miệng thỉnh cầu “Kiều Kiều, có thể không?”“Chị… chị với... lúc nào đã bắt đầu vậy?” Cô thế nào cũng không biết...“Trừ Sĩ Hách ra, em là người thứ hai biết được.”Phạm Sĩ Hách cũng biết? Nghĩ đến lời nói lúc nãy của anh. “Đứa bé...”“Không phải của Sĩ Hách.” Mạnh Uyển Lôi trả lời cô, khuôn mặt nhỏ nhắn giương nhẹ, vẻ mặt không một tia áy náy. “Ngày đó ở bệnh viện đều nói dối em thôi.”“Tại sao là lừa em?” Mạnh Nhược Kiều không hiểu, hơn nữa đứa trẻ không phải của Sĩ hách, vậy là ai... A, không, Mạnh Nhược Kiều không dám Uyển Lôi rũ con mắt xuống, cánh môi nâng lên một tia chua chát. “Chị vẫn luôn ghen tị với em, nói không ghét em là nói dối, chị rất ghét em.”Mạnh Nhược Kiều ngẩn người, thoáng chốc không biết nói gì.“Bố rất yêu em, mặc dù cũng thương chị, nhưng em vừa xuất hiện, bố chỉ chú ý tới em, không chỉ như vậy, em còn có một người mẹ tốt, em là bảo bối trong lòng bố, ngay cả “anh ấy”… cũng vậy, cũng rất thương em, Sĩ Hách cũng vậy, trong mắt của anh ấy cũng chỉ có em.”“Đâu có? Phạm Sĩ Hách đối với em rất xấu...”“Anh ấy chỉ xấu xa với em thôi, nghĩ làm vậy sẽ gây sự chú ý của em, nếu anh ấy phớt lờ em, đừng nói chuyện, anh ấy nhìn cũng sẽ không liếc nhìn, mà chị với anh ấy chỉ là bạn bè, hoặc nói đúng hơn là bạn bè giao dịch.”“Giao dịch? Bạn bè?” Mạnh Nhược Kiều nghe không hiểu.“Em không biết sao? Phạm Sĩ Hách nhìn thấy em đã liền yêu em, đã từ hai năm trước rồi.”“Làm sao có thể...” Cô không tin. “Anh ấy như vậy sao? Cho đến anh ấy mới điều tra em...”“Em biết được?” Mạnh Uyển Lôi nhíu mày. “Anh ấy chỉ muốn biết chuyện của em, nhưng không bỏ được lòng tự ái tới gần em, cho nên chỉ có phái người đi điều tra em, nhưng anh ấy đã không chịu nối nhìn em từ xa, cho nên mới có kế hoạch xây dựng khu nghỉ mát này.”“Cái gì?” Mạnh Nhược Kiều há to mồm.“Anh ấy vì muốn em xuất hiện trước mặt, một phe công phu nhưng phải trả giá rất lớn.” Mạnh Uyển Lôi nhìn cô, nụ cười có một tia tịch mịch. “Cho nên chị mới nói chị rất hâm mộ em… em có nhiều người yêu thương em, mới khiến chị muốn phá hỏng như vậy.”“Chị...”“Chị muốn lừa gạt như vậy, chị muốn xem em khổ sợ, xem em đau lòng khổ sở.” Mạnh Uyển Lôi hít sâu một cái, kiêu ngạo mà ngẩng mặt lên. “Chị sẽ không xin lỗi.”“Muốn thấy em đau lòng khổ sở, vậy bây giờ sao chị lại nói cho em biết mấy thứ này?” Mạnh Nhược Kiều không khỏi nghi ngờ.“Bởi vì muốn em giữ bí mật cho chị, phải trả giá một chút chứ.” Mạnh Uyển Lôi trả lời lạnh nhạt.“Với cả... Sĩ Hách với chị rất giống nhau.” Cô dừng một chút rồi lại nói tiếp. “Hai người kiêu ngạo giống nhau, anh ấy yêu em, tuy nhiên không mở miệng nói được, bởi vì anh ấy yêu em hai năm, nhưng em cũng mới gần đây động lòng với anh ấy.”“A?” Cái gì cũng cái gì cơ?“A, em hiểu không?” Mạnh Uyển Lôi cười. “Chỉ là không công bằng, trước tiên nói yêu như vậy là thua, biết tình yêu không phải đánh cược, tuy nhiên vẫn không cách nào để bỏ lòng tự trọng, vì không xác định được tình cảm của đối phương…” Ánh mắt của cô xa xôi, giống như đang nói Nhược Kiều cau mày. “Em không hiểu, tình yêu với lòng tự trọng có quan hệ gì? Lòng tự trọng quá cao, cuối cùng là làm đau chính mình sao?”“Đúng rồi, người đau là mình...” Tròng mắt Mạnh Uyển Lôi thấp dần, một lúc lâu cô mới nâng con mắt lên. “Sĩ Hách tới tìm em à? Chắc không nói ra à?”“Vâng...” Cô nghĩ đến bộ dạng lạnh lùng của anh, nghe xong lời nói của Mạnh Uyển Lôi, không khỏi suy lẽ Phạm Sĩ Hách tới đây giải thích với cô, nhưng vì lòng tự ái cho nên cái gì cũng không nói sao?“Nếu em không chủ động đến gặp anh ấy, anh ấy không tới. Anh ấy chịu tìm tới em, có nghĩa là lòng tự ái của anh ấy đã giảm xuống một nửa rồi.”“Qúa phức tạp” Mạnh Nhược Kiều lắc đầu, cảm thấy quá khó hiểu, gãi đầu, nhìn Mạnh Uyển Lôi.“Mặc dù chị nói chị ghét em, nhưng chúng ta vẫn là ruột thịt, em không ghét chị, còn nữa... cám ơn chị đã nói với em những điều này.” Nói xong, cô chạy ngay ra sau, chuẩn bị đuổi theo người Uyển Lôi nhìn cô rời đi, nghĩ đến lời nói lúc nãy, không thể nín cười. “Thật ra chị không phải chán ghét em lắm đâu.”***“Phạm Sĩ Hách...” Mạnh Nhược Kiều thở hồng hộc, gọi người phía trước Sĩ Hách dừng bước lại, chuẩn bị mở cửa xe xuống, kinh ngạc xoay người nhìn Sao lại đuổi theo chứ?Mạnh Nhược Kiều cúi người, dùng sức thở, cô nuốt nước miếng một cái, thở xong, mới đứng thẳng người dậy, thấy anh vẫn là tên ngốc, đứng nguyên tại chỗ, không nhịn được liếc mắt xem thường.“Phạm Sĩ Hách, cái gì muốn nói đều không nói, liền định đi như vậy sao?” Cô trừng Sĩ Hách không nói, nhàn nhạt nhìn thế, Mạnh Nhược Kiều không thể làm gì khác hơn là giúp anh, cô chép miệng. “Em vừa mới gặp Mạnh Uyển Lôi, cùng chị ấy nói chuyện.”Phạm Sĩ Hách ngẩn ra, thấy ánh mắt xấu của cô, trực giác cau mày, Mạnh Uyển Lôi đã nói gì với cô?Mạnh Nhược Kiều như trộm mà cười. “Nghe nói, anh thầm mến em đã lâu rồi phải không?”Phạm Sĩ Hách mím môi, vẻ mặt tỉnh táo, chỉ là tròng mắt lại không được tự nhiên.“Hơn nữa, còn không dám tỏ tình với em, cho đến như tên biến thái điều tra em, rõ ràng thầm mến em, lại giả vờ không biết em, sau đó một chút là chọc giận em, muốn cho em nhớ anh sao?”Cô tiếp tục trêu chọc anh, chính là muốn đánh vỡ mặt nạ của anh trên của cô khiến anh miệng khô, mặt cô chế nhạo lại càng khiến anh không tự nhiên, lòng tự ái không cho anh yếu thế, ngạo nghễ liếc nhìn cô.“Loại chuyện hoang đường thế này mà em cũng tin?” Không, rõ ràng anh không muốn nói như vậy, tuy nhiên không khống chế được mình. “Phải, em không tin.” Mạnh Nhược Kiều nhún vai. “Em biết ngay những điều này là dối trá, làm sao anh có thể thầm mến em, còn vừa nhìn thấy em đã yêu chứ? Ha ha, chuyện cười tào lao.”Chuyện cười? Anh đối với cô chỉ là chuyện cười? Rất Sĩ Hách mặt lạnh xuống, mở cửa xe chuẩn bị rời đi.“Uy” Mạnh Nhược Kiều vội vàng bắt lại tay anh. “Làm gì thế? Anh tức giận rồi sao?” Thật là, hóa ra không chịu nổi bị trêu đùa.“Buông tay.” Anh lạnh lùng nhìn cô.“Không buông.” Nếu thả anh liền chạy, Mạnh Nhược Kiều ôm chặt Sĩ Hách cau mày, không hiểu cô muốn làm gì? Mạnh Uyển Lôi nhất định nói với cô toàn bộ chuyện rồi, cô tới là để cười nhạo anh sao?“Muốn cười thì cứ việc cười đi.” Anh biết cô muốn trả thù anh lâu lắm rồi.“Ha ha...” Cô cười cho anh Sĩ Hách lập tức hất tay của anh ra.“Này!” Mạnh Nhược Kiều vội vàng ôm lấy hông anh. “Là anh bảo em cười đấy.”Cô tuân theo ý của anh, như thế mà không được sao?Thật là khó chịu. Hóa ra cá tính của anh trẻ con như vậy.“Buông...”“Em có thể yêu anh sao?”Phạm Sĩ Hách sửng sốt, kinh ngạc mà nhìn cô. Mạnh Nhược Kiều ôm chặt lấy hông của anh, biết anh kỳ cục, lòng tự ái lại cao, cô chịu uất ức chút vậy, chủ động một chút.“Mặc dù, anh thầm mến em hai năm, em mới thích anh không tới hai tháng, không nên quá so đo nhé, nhiều lắm sau này em sẽ sống nhiều hơn anh hai năm, chờ anh đi rồi, em lại nhớ anh hai năm, sau đó đi cùng anh, như vậy được không?”Lời của cô khiến anh dở khóc dở cười. “Em bây giờ đang cùng anh tỏ tình sao?”“Đúng vậy.” Cô cười với anh, nụ cười ngọt ngào mê người. “Anh rể, em có thể yêu anh sao?”“Anh không phải anh rể của em.” Hai chữ kia rất chói thực so đo, cô chu mỏ, đưa tay ôm lấy gáy của anh. “Vậy... thân ái, em có thể yêu anh không?”Đột nhiên, cô trừng mắt. “Sao sao? Phạm tiên sinh, anh đỏ mặt sao? Mặt của anh đỏ sao?”“Dài dòng.” Gương mặt khẽ đỏ lên, anh hơi cáu trừng cô, trêu tức mặt cười của cô, rồi lại yêu khuôn mặt cười của mắt của cô có anh, nụ cười trên mặt là vì anh... Tim của anh thoáng mềm đi.“Phạm tiên sinh, nghe nói anh vừa nhìn thấy em đã yêu, lúc nào vậy? Ở nơi nào?” Cô không buông tha anh, tiếp tục trêu chọc Sĩ Hách không chịu nổi, dứt khoát cúi đầu chặn lại miệng cô, cũng chặn lại câu hỏi của trong lòng của anh lại tự nhiên trả vậy, anh vừa thấy cô đã yêu, hai năm trước, một ngày ánh nắng sáng chói...

kẹo đã mở không thể trả lại