Thường tình yêu sẽ không có kết thúc có hậu, nam - nữ chính không thể ở bên nhau, hoặc cũng sẽ có những kết thúc đau thương, bi đát, sinh ly tử biệt. List 20 truyện ngôn tình buồn nhất định phải đọc 1 lần Hẹn đẹp như mơ hẹn đẹp như mơ. Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn Bạn đang đọc truyện Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu trên trang ngontinhtruyen, nơi bạn có thể tìm thấy rất nhiều truyện ngôn tình hay, mới nhất!!! >> Xuống danh sách các chương Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mang đến cho người đọc những tình tiết trong trẻo, thơ mộng, nhân vật chính chẳng Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình - Phù Đồ Yêu Nhà Cung Cấp Cẩu Lương - Phù Đồ Yêu Thịnh Thế Hôn Nhân - Tam Kim Nguyên Bảo Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân - Huỳnh Hạ Chỉ Yêu Mình Em - Phù Đồ Yêu Đông Túy Hạ Phàm - Miêu Lão Sư Ấm Áp Có Em, Ngọt Ngào Có Anh - Quẫn Quẫn Hữu Yêu Duy Nhất Là Em - Cố Nam Tây All In Love - Cố Tây Tước Truyện tình của toyy (Truyện ngôn tình) Truyện ma có thật : Cây cầu ma da (Truyện ma - Truyện kinh dị) Đại chiến ma sói - Tập 10: Chiến đấu sói băng (Truyện tiểu thuyết) ĐỊA NGỤC TẦNG THỨ 19 / Chương 13: TẦNG 13 ĐỊA NGỤC (Truyện ma - Truyện kinh dị) Nơi không có hoa đào Truyện Ngôn Tình thuộc kiểu lãng mạn, kể về những sự kiện vui buồn trong tình yêu của nhân vật chính. truyện ma có thật | truyện ma ngắn rùng rợn | Truyện ma ngắn hay Truyện có nhiều yếu tố ma quỷ rùng rợn, kinh dị. Vì thế ông lại được bản tính hồn nhiên, mộc mạc của mình. Tình yêu làng của ông giờ đã quyện, thống nhất với tình yêu nước, tình yêu kháng chiến. Có thể trong sâu sắc nội tâm nhân vật, nhà văn Kim Lân đã thực sự thành công để người đọc hiểu hơn về nhân vật. Tôi đang cô đơn, tôi chưa có người yêu. Không phải vì tôi không muốn tìm người yêu, mà là vì tôi đã lỡ yêu trong trí tưởng tượng. Mà tình yêu tôi tưởng tượng rất đẹp, đến nỗi tôi không tìm thấy một mối tình thật bên ngoài được. Một người con gái ngây ngô Đàn Bà Còn Yêu, Không Ai Cản Nổi, Đàn Bà Cạn Tình, Chẳng Ai Ngờ Hết Tôi hay nói với mấy ông bạn rằng, đùa với ai thì đùa, đừng đùa với vợ. Các ông khi ấy nhiều người cười ha hả, nói một câu, đàn bà thì có gì mà sợ. Tôi lắc đầu, vốn dĩ luôn có nhiều ông chồng quá xem thường người đàn bà bên cạnh mình. Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Thỉnh thoảng, bạn sẽ được nghe một vài câu chuyện tình yêu lãng mạn, rằng có những người phải đi hết nửa vòng Trái Đất mới có thể tìm thấy một nửa của đời mình, nhưng cũng có những người đã trúng "tiếng sét ái tình" ngay từ lần gặp đầu tiên... Những cái "happy ending" ấy khiến bạn phần ngưỡng mộ, phần tự ti, nghi ngờ. Nhưng sau tất cả dù tin hay không thì bạn cũng phải đồng ý một điều, rằng những người bạn sẽ và đã gặp trong cuộc sống không phải ngẫu nhiên mà ra, đó là một sự sắp đặt của nhân duyên, mang tên định mệnh. Có thể đọc đến đây bạn vẫn chưa tin đâu. Vậy hãy thử đọc 7 câu chuyện tình yêu lãng mạn ngay sau đây, tôi tin rằng bạn sẽ phải thay đổi suy nghĩ về điều này đấy. Cặp đôi yêu nhau từ lớp 3, 11 năm thất lạc, gặp lại và cưới nhau Có những chuyện tình từ yêu đến cưới là một con đường bằng phẳng nhưng cung có cặp đôi, phải đi một vòng lớn mới đến được với nhau. Hồng Ngọc và Công Thành sinh năm 1993 là một cặp đôi như vậy. Năm lớp 3, Ngọc và Thành học chung một lớp. Cô đã sớm mến anh bạn cùng bàn bởi vẻ ngoài đẹp trai, lại có nhiều tài lẻ. Thế nhưng khi lên cấp 2, họ lại phải xa nhau vì hoàn cảnh gia đình, Ngọc chuyển trường, Thành ra Hà Nội học và hoàn toàn mất liên lạc với nhau. >> Xem thêm Một buổi họp lớp của 11 năm sau, cả hai vô tình gặp lại nhau nhưng khi ấy, đều đã là “hoa có chủ”. Tuy nhiên, chuyện tình riêng của họ chẳng mấy êm đẹp và chính sự chông chênh ấy đã đưa họ trở về với nhau. Chuyện tình của Công Thành đổ vỡ trước, còn Hồng Ngọc, sau thời gian dài trục trặc cũng quyết định chia tay người yêu. Họ ở bên an ủi nhau, lấp đầy khoảng trống cho nhau, dần dà nảy sinh thứ tình cảm còn lớn hơn cả tình yêu, đó là tình thân. Và sau 11 năm mất liên lạc, họ đã hoàn toàn thuộc về nhau sau đám cưới đẹp như mơ. Chàng trai ngỗ ngược mạnh dạn cưới lớp trưởng để trả thù Thuở học trò, Phú và Uyên đích thực ở hai thế giới. Một người là lớp trưởng, học giỏi nổi tiếng, một người là học sinh cá biệt, luôn bị giáo viên nhắc nhở. Uyên được mệnh danh là “lớp trưởng số nhọ” khi bị giáo viên sắp xếp ngồi cạnh anh chàng ngỗ nghịch nhất lớp là Phú để kèm cặp. Cô liên tục bị anh bày trò quấy nhiễu đến mức chán nản. Phú cũng buồn bực không kém khi bị áp chế bởi cô bạn nghiêm khắc. Nào ngờ, anh chàng cá biệt lại nghĩ ra cách có một không hai để trả thù lớp trưởng, đó là biến nàng “quản giáo" kia thành người yêu. Sau thời gian dài kiên trì cưa cẩm, Phú đã thành công và thật lòng anh cũng rất yêu thương cô gái đó. Kết thúc thời học sinh, bước vào trường đời, cặp đôi bạn cùng lớp năm nào có nhiều thay đổi. Họ từng giận dỗi, chia tay nhau, thậm chí, từng yêu người khác nhưng sau cùng vẫn lựa chọn về với nhau bởi tình cảm khi xưa chưa hề cạn. Bởi gắn bó với nhau từ thời “cậu – tớ”, quá hiểu tính cách của nhau nên trong cuộc sống hôn nhân, cặp đôi không có nhiều khúc mắc. Bức ảnh để đời thuở đi học và chuyện bất ngờ của 8 năm sau Lưu Trung Kiên và Nguyễn Thị Cúc sinh năm 1993, quê ở Thái Nguyên do nhà gần nhau nên quen biết nhau từ nhỏ. Họ cũng học chung với nhau cả thời cấp 1 và cấp 2. Năm lớp 9, cặp đôi đã có một bức ảnh để đời. Đó là cảnh họ ngồi trong lớp học và bị những người bạn tinh nghịch cùng lớp đẩy lại gần nhau. >> Xem thêm Điều bất ngờ ở 8 năm sau, cặp đôi này đã nên duyên vợ chồng. Từ tình bạn đã nảy nở dần thành tình yêu, vượt qua bao giận hờn, cãi vã, khó khăn trong tình yêu để hiểu nhau hơn. Ngày 1/3 mới đây, cặp đôi đã có 1 cái kết "happy ending" trong sự chúc phúc của gia đình bạn bè. Nguyễn Cúc tâm sự "Cuộc đời này có nhau đã là một may mắn và duyên phận. Mình không tham vọng cuộc sống sau này sẽ giàu sang, rồi cả hai bị cuốn đi trong bộn bề công việc, lo toan". Chỉ mong một cuộc đời bình an, nhẹ nhàng trôi trong những niềm vui bình dị và hạnh phúc, cùng nắm tay nhau, cùng bước đi cho đến ngày mình là một bà già lọ mọ ngồi nhặt rau chuẩn bị bữa tối chờ các con đi làm về, đợi anh - một ông già lọc cọc chiếc xe máy cũ mỗi chiều đón cháu đi học về đến cổng nhà chúng sẽ nheo nhéo gọi "bà ơi". Một câu chuyện tình yêu khác ở Trung Quốc chứng minh vợ chồng đến với nhau là do duyên phận Sự việc gây xôn xao dư luận Trung Quốc vào giữa năm 2016. Một người đàn ông ở thành phố Hoài Dương, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc đã chia sẻ câu chuyện ly kỳ mà chính anh ta đã trải qua. Người đàn ông cho biết, năm 2015, trước khi kết hôn, vợ anh có xem album ảnh của gia đình chồng tương lai. Trong vô số các bức ảnh lưu niệm, vợ anh rất ấn tượng với một tấm ảnh mà người đàn ông này chụp cùng anh trai hồi nhỏ. Trùng hợp là vợ anh hiện tại cũng có mặt trong bức ảnh đó. Ban đầu, người phụ không phát hiện ra có điểm gì khác lạ nhưng sau đó nhận ra 3 đứa trẻ đứng phía sau anh em người này chính là cô và các em trai. "Thì ra từ năm 1994, vợ tôi đã có mặt trong bức ảnh chụp chung của tôi và anh trai. Thật không ngờ, 22 năm sau, chúng tôi lại nên duyên vợ chồng", người đàn ông nói. Sau khi được đăng tải trên báo chí và mạng xã hội Trung Quốc, câu chuyện đã thu hút sự quan tâm và những lời bình luận ngọt ngào từ cư dân mạng. Hầu hết các ý kiến đều cho rằng "đây thực sự là mối lương duyên trời định", là "duyên phận". Sự sắp đặt của thượng đế – Câu chuyện của Splitfire Chúng tôi lớn lên trong cùng một khu phố, học cùng một trường cấp hai và trung học. Từ lúc nhỏ, tôi đã thích cô ấy rất nhiều, nhưng có một điều, tôi không chắc về tình cảm cô ấy dành cho tôi. Dường như với cô ấy, chúng tôi chỉ là những người bạn không hơn không kém. Sau trung học, tôi đã không còn gặp lại hay liên lạc gì với cô bạn hàng xóm nữa. Đến năm 30 tuổi, tôi tình cờ trông thấy người bạn thuở nào đang cùng chồng sánh bước trên phố. Bất ngờ thay, cô ấy lại một lần nữa trở thành hàng xóm của tôi. Chúng tôi gặp lại nhau, vui mừng khôn xiết và trò chuyện rất nhiều, câu chuyện của những người bạn lâu ngày không gặp. Tất nhiên, tình cảm tôi dành cho cô ấy vẫn hệt lúc xưa, nhưng tôi chẳng nói gì. Biết nói gì đây khi cô ấy đã có gia đình. Sau đó, cuộc hôn nhân của cô bạn gặp vấn đề, chồng cô ấy là một gã đàn ông tồi và họ đã ly hôn. Thật ngạc nhiên khi sau đó, trong một lần tâm sự, cô nàng nói rằng đã từng thích tôi rất nhiều. Tôi như chớp lấy cơ hội và bày tỏ. Bạn biết gì không, tôi cuối cùng cũng có thể lấy người phụ nữ mình yêu từ thuở nhỏ và hiện tại chúng tôi đã có một em bé kháu khỉnh. Mỗi khi nhắc về ngày xưa, chúng tôi luôn cười về sự nhút nhát của cả hai. Nhưng không sao, vì bây giờ chúng tôi đã ở cạnh nhau, mọi chuyện đều tốt đẹp. Định mệnh của cuộc đời – Câu chuyện của Jimdontcarrey Năm 12 tuổi, tôi phải lòng một anh bạn lớn hơn tôi 4 tuổi. Niềm yêu thích dành cho anh bạn ấy lớn đến nỗi tôi theo dõi để biết địa chỉ nhà của anh chàng. Kể cả việc bày tỏ tình cảm tôi cũng không hề ngại ngùng và còn lẽo đẽo theo anh ấy suốt cả ngày. Nhưng rốt cuộc lúc ấy, anh chàng chẳng đáp trả tình cảm của tôi vì anh ta đã có bạn gái, kết quả là chúng tôi không gặp nhau kể từ dạo đó. Thế nhưng hiện tại anh chàng đang là bạn trai của tôi. Rất bất ngờ đúng không? Chuyện là vài tháng trước, tôi vô tình gặp anh ta trong một quán bar. Khi biết được hiện tại anh ấy đang độc thân thì một lần nữa trong tôi dấy lên niềm hy vọng mãnh liệt. Tôi tin rằng đó chính là cơ hội của mình và liều... tỏ tình thêm lần nữa. Kết quả là bây giờ chúng tôi đang rất hạnh phúc. Hạnh phúc này khá bất ngờ và cho đến bây giờ tôi vẫn không thể tin được. Tình yêu từ chiếc hộp thiếc – Câu chuyện của Canethos Hồi tôi 6 tuổi tôi phải lòng một cô bạn gái. Tôi thấy cô ấy hôn một cậu bạn cùng lớp mỗi khi tan học, vì vậy tôi đã hỏi cô ấy rằng chúng tôi có thể hôn nhau không. Tôi không thể ngờ rằng cô ấy đồng ý ngay lập tức. Cô ấy hôn tôi một cái rồi chạy thật nhanh. Quá vui sướng, tôi quyết định làm một việc gì đó thật ý nghĩa. Tôi dành trọn một buổi chiều để tìm kiếm những bức ảnh cưới trên tạp chí rồi cắt ra và dán vào một chiếc hộp bên trong đựng đầy kẹo. >> Xem thêm Ngày hôm sau đến lớp, tôi tặng hộp quà cho cô bạn và hỏi rằng cô ấy liệu có muốn cưới tôi hay không. Cả hai đều biết rằng mình đang hẹn hò, vẫn không thể giấu được sự lúng túng, thời gian cứ thế trôi đi, chúng tôi còn chẳng giữ liên lạc khi lớn lên. Hai mươi năm sau, cô bạn chủ động nhắn tin cho tôi qua facebook và nói rằng cô ấy vẫn có hộp kẹo thiếc năm nào. Kết quả đúng như những gì bạn nghĩ, chúng tôi đã nối lại mối quan hệ của cả hai Chiếc xe lăn độc đáo được thiết kế từ một chuyện tình yêu đích thực Đó chính là định mệnh, chứng minh việc tất cả các mối quan hệ trong đời của chúng ta đều đã được sắp đặt từ trước. Và mặc dù, chuyện tình yêu thời thơ ấu không hoàn toàn trở thành những chuyện tình yêu của định mệnh, nhưng nhờ có nó, chúng ta mới có thêm tin yêu vào cuộc sống, tin tưởng vào tình yêu ở đời. Lời cuối cùng muốn gửi đến các cô gái, chàng trai Cho dù bạn có tin vào định mệnh hay không? Định mệnh liệu có thật sự tồn tại hay không?.. đó là do quan điểm và niềm tin của mỗi người. Dù sao thì bạn cũng đừng quá phụ thuộc vào điều đó bởi hạnh phúc thực chất không xuất phát từ định mệnh. Hạnh phúc là do chính chúng ta phải kiếm tìm và gìn giữ lấy. Ảnh FB, pinterest Từ lúc nào tôi trở thành một gã chẳng còn tin vào tình yêu là gì, cái cảm xúc yêu thương một ai đó, tuổi trẻ thì thanh tân, trưởng thành thì cuồng nhiệt, tất cả đều đã trở nên xa vời đối với tôi. Nó mông lung và xa cách đến độ tôi nghĩ rằng thứ mật ngọt ấy chỉ có trong những giấc mơ. Yêu và lấy mối tình đầu sau từng ấy năm hẹn hò, rồi sinh hai đứa con kháu khỉnh lúc nào cũng là nguồn vui thì dường như cuộc sống gia đình như thế đã là vẹn toàn. Truyện ngắn tình yêu buồn - Trò đùa của tình cảm *** Từ lúc nào tôi trở thành một gã chẳng còn tin vào tình yêu là gì, cái cảm xúc yêu thương một ai đó, tuổi trẻ thì thanh tân, trưởng thành thì cuồng nhiệt, tất cả đều đã trở nên xa vời đối với tôi. Nó mông lung và xa cách đến độ tôi nghĩ rằng thứ mật ngọt ấy chỉ có trong những giấc mơ. Yêu và lấy mối tình đầu sau từng ấy năm hẹn hò, rồi sinh hai đứa con kháu khỉnh lúc nào cũng là nguồn vui thì dường như cuộc sống gia đình như thế đã là vẹn toàn. Tôi là người của gia đình, ngoài thời gian làm việc hầu như chẳng đi đâu, chỉ quanh quẩn bên vợ con. Cuộc sống với chức trưởng phòng nhân sự của một công ty lớn dường như khiến chúng tôi chẳng lo gì về vật chất. Cuộc sống cứ như thế trôi qua cho đến ngày gia đình chúng tôi tan vỡ. Tôi cứ như một con ong chăm chỉ chẳng bao giờ nhận ra sự đổi thay của vợ mình. Cô ấy là cô gái chân chất đã theo tôi từ dưới quê lên phố, chấp thuận làm vợ tôi cùng tôi sẻ chia ngọt bùi khi tôi còn chưa có gì trong tay, sinh cho tôi hai đứa con kháu khỉnh, chấp nhận tôi và tha thứ cho tôi mỗi khi tôi đau đầu với bộn bề công việc. Thế rồi, trong một ngày hè, thứ cuối cùng tôi nhận được từ cô ấy là lời xin lỗi trong một lá thư để trên bàn. Thậm chí vợ chồng mười mấy năm cũng không cho nhau một lần đối mặt chào từ biệt, tất cả chỉ là những con chữ. Rồi cô ấy ra đi để lại tôi với hai đứa con mới lên năm, lên sáu. Tôi điên cuồng tìm kiếm cô ấy nhưng không thấy rồi dần cũng chấp nhận việc đó, chỉ có điều lúc đó tôi như đã chết, và từ đó tôi không còn chút niềm tin nào vào tình yêu nữa. Tôi lao vào làm việc như điên và thuê người trông trẻ về chăm các con. Cũng trải qua vài ba mối tình nhưng chưa có mối tình nào là chân thật mà chỉ dong ruổi cho qua tháng ngày. >> Đọc thêm Truyện ngắn về tình yêu Thế rồi tôi gặp nàng vào một ngày hè sang. Cú gặp chết người. Tôi vẫn hay bắt gặp nàng trong những buổi tiệc nhỏ bạn tôi tổ chức. Nàng có một vẻ kiêu sa lạ lẫm. Mái tóc thẳng suôn dài, tóc mái lưa thưa phủ đôi bờ mắt, ánh mắt nhìn người theo kiểu đầu thì hơi cúi xuống nhưng mắt thì dướn lên khiến người ta có cảm giác đáng thương. Nhưng nàng kiêu sa, kiêu sa ở cái vẻ lạnh lùng ít nói của mình. Nàng thường chọn cho mình một góc yên tĩnh trong chốn đông người đang lắc nhảy theo tiếng nhạc điên cuồng. Đám bạn chỉ nàng cho tôi - Được không? Tôi nhún vai gật đầu. Đàn ông gần ba lăm tuổi, phó giám đốc nhân sự, nhà riêng, xe riêng, không ràng buộc gò bó. Tính tôi tự do lại phóng khoáng, vài ba mối tình trôi qua chưa bao giờ tôi là người bị đá. Từ khi vợ bỏ đi tôi thành một gã đàn ông lấy yêu đương làm thú vui, tán tỉnh người ta cho thỏa lòng, thực chất cũng chỉ là để thỏa mãn cái tôi kiêu hãnh của mình. - Một ly vang đỏ chứ? Người ta hay nói vang đỏ nồng ngon dịu ngọt, chắc hệt như em vậy. Nàng cười khẩy - Anh biết gì về em vậy, chàng trai hư? - Chắc biết là tôi thích em chăng? – Tôi vừa nói vừa lồng vào tay nàng một chiếc vòng cẩm thạch. Chưa bao giờ quà tặng là một thứ lỗi thời để chiếm lấy trái tim một cô gái. – Còn em, em thích tôi chứ? – Tôi mỉm cười chờ đợi câu trả lời từ nàng. Những người con gái như nàng tôi biết tỏng, chẳng phải là già đời, nhìn kiểu tóc và cách ăn mặc thế kia hẳn là còn ngây thơ lắm nhưng cố khoác lên mình vẻ trưởng thành để người ta khỏi trêu ghẹo. Và với những người con gái như vậy, vài câu khen lấy lòng, đôi ba cử chỉ quan tâm chín chắn sẽ khiến nàng rung động. Đám bạn tôi nhìn tôi bằng con mắt kiểu như " Một em nữa rồi.". - Chắc anh nghĩ ai cũng sẽ ngả vào anh trước những lời tán tỉnh nhỉ? Nhưng thực sự thì em chẳng thấy anh có gì quyến rũ cả. Đám bạn tôi cười xòa còn tôi thì bẽ mặt. Nàng quay lưng bước đi như chẳng có gì xảy ra, chiếc váy trắng kiêu sa, cái áo len mỏng màu vàng, và cả trái tim tò mò của tôi, tất cả đều theo nàng đi mất rồi. Tôi bắt gặp nàng trước cửa lớp luyện thi. Một sự tình cờ có sắp xếp. Từ sau dạo đó tôi vẫn hay bắt thằng bạn phải lùng tìm về nàng, và biết được nàng hiện đang là giáo viên dạy tại một trung tâm luyện thi. Kể từ dạo đó, tôi " sắp xếp" tất cả sự tình cờ một cách kín đáo. Lần đầu gặp lại tôi, nàng có hơi ngờ ngợ, tôi chắc mẩm " à thì ra trong tâm trí cô nàng mình mờ nhạt đến vậy. Nhưng nếu nàng đã quên, thế thì tất cả sẽ là sự bắt đầu". Đang bận suy nghĩ thì tôi nghe tiếng ô tô trờ tới, nàng vẫn còn chăm chú trong quyển sách không để ý, tôi vội chạy tới kéo tay nàng lại về phía mình. Một chiếc xe hơi xẹt qua làm nàng điếng hồn. " Em có sao không?". Nàng nhìn tôi đầy lúng túng. Cặp mắt của người người con gái ươn ướt bao giờ cũng khiến trái tim đàn ông xúc động mạnh. Đầu nàng hơi cúi xuống nhưng đôi mắt lại dướn lên lén lút nhìn tôi, ánh mắt ấy trông thật đáng thương. Nàng rút tay lại lí nhí " Em cảm ơn anh" rồi đi vội. Kể từ lúc đó, tôi bắt đầu nói chuyện với nàng. Nàng có vẻ rụt rè ít nói hơn so với lúc còn ở trong buổi tiệc. Tôi hẹn gặp nàng để " trả cái nợ cứu mạng" một cách bắt buộc. Nàng bận một chiếc váy suôn màu trắng, cái áo phùng phình trông đến rộng, đến độ hai tay áo che phủ cả đôi tay nàng. Mà chính vì thế trông nàng càng nhỏ bé. " Em thích Bolero chứ?" " Anh cũng thích sao?". Hai mắt nàng sáng hẳn lên,một cô gái trông trẻ trung như thế mà thích Bolero nghĩ cũng thật lạ. Tôi không thích Bolero nhưng tôi biết nàng thích nên tôi tập mình thích. Vì có những ý hợp nhau nên sau dần nàng hay hẹn tôi đi uống café để bàn về những thứ mình cùng thích. Tôi được thể càng chiếm nhiều thời gian của nàng. - Em thích vòng tay không? - Vâng. Em thích. Tôi vòng vào tay nàng chiếc vòng tay mặt trời may mắn, đó là chiếc vòng handmade làm từ dây nhôm, dây da lộn đủ màu với một mặt được charm họa tiết cầu kì. - Anh tự làm à? - Ừ, anh tự làm, nó đẹp không? - Ai lại hỏi sẵn thế? Tất nhiên là... không. Nó xù xì thế Ngay khi thấy mặt tôi vừa sụ xuống nàng đã vội nâng mặt tôi lên – Nhưng em thích nó, nó chân thành hơn chiếc vòng cẩm thạch anh tặng lúc chúng ta chưa biết nhau. Thế rồi chúng tôi yêu nhau. Tôi dành tất cả cho nàng, nàng ý tứ, lịch sự trẻ trung nhưng chín chắn. Các con tôi yêu quý nàng theo cách mà chúng khát thèm tình mẹ. Ở bên nàng, tôi thôi đến việc không tin tưởng vào tình yêu, vì nàng, đâu đó trao cho tôi một thứ gì đó chân thật. Cho đến khi tôi quyết định cầu hôn nàng. Đó là một buổi cầu hôn với đông đủ những người bạn của tôi, tôi gửi cho nàng một cái hẹn tới một buổi tiệc như lần đầu chúng tôi gặp nhau. Chuẩn bị một chiếc nhẫn và trang hoàng tất cả căn nhà riêng. Tôi muốn cầu hôn nàng trước mọi người không phải vì tôi khoe mẽ mà vì tôi muốn chứng minh cho mọi người biết con ngựa bất kham nay đã có chủ. >> Đọc thêm Truyện ngắn đêm khuya - Ánh trăng và kẻ hai lòng Vài tiếng xôn xao cất lên. Đó là nàng. Và tiếng xôn xao ấy là của những người xung quanh. Chiếc quần da ôm bó chặt cơ thể, sợi dây xích quầng từ đai trước quần ra phía đai sau mang đậm phong cách. Đôi bốt màu đen cao gót cá tính. Ngay cả chiếc áo cũng có màu đen sang chảnh, cũng là loại áo khoác da nữ bên trong ẩn hiện chiếc áo lấp lánh chu sa. Và gương mặt, nó không phải là đôi mắt cún con với gương mặt nhỏ mà là một gương mặt lạnh lùng và kiêu ngạo, gương mặt với đôi mắt tội nghiệp được kẻ viền đậm nét. Nàng tiến lại phía tôi, đứng trước đám bạn tôi và cầm lấy hộp nhẫn trên tay tôi cười khẩy. Đám bạn tôi đi từ ngỡ ngàng đến lắc đầu, rồi buông một câu - Cô thắng rồi. Tiền sẽ chuyển vào tài khoản. Nàng phất tay điệu nghệ rồi quay lưng bước đi. Đám bạn vỗ vai tôi an ủi. À thì ra là tôi bị lừa, tôi bị lừa nghĩ rằng nàng yêu mình trong khi đó chỉ là trò chơi của đám bạn muốn ghẹo tôi. Từ mọi thứ, gây ấn tượng với tôi, lạnh lùng với tôi để câu dẫn tôi, tất cả đều là kế hoạch. - Tụi tao thấy mày dân chơi quá nên định thuê cô nàng trêu mày ít lâu thôi. Nào ngờ mày lậm thiệt. Tôi hất tay chúng ra rồi ngồi phịch xuống. Thì ra là tôi lại bị lừa. Lừa một cú đau đớn từ những người bạn của tôi. Cú lừa này hệt như quả báo mà lũ chúng tôi hay trêu nhau khi có một thằng trong nhóm yêu. Nó vốn chỉ là một trò đùa nghịch không ác ý, nếu như, đó là nếu như người kia không yêu thiệt. Và hình như cũng là tại tôi, tại tôi đã luôn chắc thắng xem thường phụ nữ sau khi chịu cú sốc bỏ đi của vợ. Một cú lừa, thật ngoạn mục cho một gã trai hư. ô gái quay lưng bỏ đi, khi ra tới đường cô như sững lại. Ánh mắt của cô như chút nuổi tiếc và dưới lớp viền đen ánh lên đôi mắt cún con đầy tội nghiệp. Cô sờ lên chiếc vòng bện mặt trời may mắn trên tay và mỉm cười bước tiếp. " Em sẽ quay lại, em không muốn tiếp tục mối quan hệ mà ngay từ lúc bắt đầu là em đã lừa anh. Hãy tha thứ cho em, khi quay lại, lần này chúng ta sẽ là chân thật." *** Các bạn đang đọc truyện ngắn về tình yêu buồn " trò đùa của tình cảm " tại hệ thống đọc truyện online Truyện 24 chúc các bạn sẽ có những phút giây thư giãn bên những bộ truyện này nhé. Cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!

truyện tình yêu có thật