Đến 2023 tương quan lực lượng với Nga sẽ thay đổi do cấm vận. Đăng ngày: 06/09/2022 - 21:15. Ảnh minh họa : Một trạm xăng ở Luân Đôn (Anh), ngày 09/06/2022
Cô nàng Thuý Ngân đang chờ anh em khám phá đây Hình Gái Xinh được thành lập năm 2020, là chuyên trang chia sẻ hình ảnh chất lượng cao định dạng từ HD, Full HD, 2K, 4K hoàn toàn miễn phí hàng đầu tại Việt Nam. Tòa nhà International Centre, 17 P. Ngô Quyền, Tràng Tiền, Hoàn
Chủ tịch Hạ Viện Hoa Kỳ Nancy Pelosi và Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn (Tsai Ing-wen). Ảnh trên mạng. Chính Sách "Một Trung Quốc" (One China Policy) bắt nguồn từ chiến lược hòa hoãn với Trung Quốc của Tổng thống Richard Nixon và Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Henry Kissinger. Trong
Cùng đọc truyện Một Tòa Thành Đang Chờ Anh của tác giả Cửu Nguyệt Hi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Dịch giả: Hàn Vũ Phi. Công ty Phát hành: Văn Việt. Nhà Xuất Bản Thanh Niên. Kích thước: 16 x 24 cm. Số trang: 680 trang. Số chương: 67 chương. Ngày xuất bản: Tháng 9/2017.
Nhạc sĩ Hồ Hoài Anh lên tiếng trước thông tin ly hôn đang xôn xao. Anh cho biết mình chưa bao giờ lừa dối khán giả, và đang hạnh phúc với tổ ấm của mình. Chiều 7/10, dư luận và truyền thông xôn xao trước thông tin vợ chồng Lưu Hương Giang và Hồ Hoài Anh đường ai nấy đi
Dàn sao xứ Hàn từng là "chiến thần màn ảnh" nay đóng đâu "xịt" đó. Không ai có thể ở mãi trên đỉnh cao hay luôn luôn thành công trên con đường sự nghiệp, đặc biệt là với những ngôi sao trong làng phim ảnh. Tuy nhiên, tôi thấy trường hợp phong độ lên xuống, phim thành
MỘT TÒA THÀNH ĐANG CHỜ ANHTác giả: Cửu Nguyệt HiThể loại: Hiện đại, thực tế, lính cứ Hứa Thấm không nói, "Tống Diệm, trong lòng em có một tòa thành dành cho anh. Ngày đó anh đã bước vào, và bây giờ, nó cũng chỉ đợi anh thôi. Đợi anh đến, gõ cửa và bước vào
Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc chương 457 | Đọc Chương 457: Một loại duyên phận full - doc truyen Nguoi TAnh Nho BAn Canh Tong GiAm Doc chương 457 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi Tôi thành toàn cho cô !" Sắc mặt của anh lạnh lẽo, căn dặn người bên
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Ngôn Tình Nguồn NXB Thanh Niên; Dịch giả Hàn Vũ Phi; Type Thùy Miên, 780,833 Hoàn Thành 212714 11/09/2021 waka Đánh giá từ 106 lượt Có một câu nói được nhắc đến trong Một Tòa Thành Đang Chờ Anh - một câu chuyện ngôn tình hiện đại của tác giả Cửu Nguyệt Hi rằng "Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm."Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!".Anh nói "Được. Sủng lâu sẽ thành hôn"Thế là họ bên nhau mãi vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào. Kết thúc truyện mới liệu sẽ có hậu, mời bạn đón đọc.
"Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm." Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!". Anh nói "Được." Thế là họ bên nhau mãi mãi. Đây vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào nữa. Cửa ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào. *** Cửu Nguyệt Hi là tác giả ngôn tình nổi tiếng với hàng loạt tác phẩm gây tiếng vang lớn như Anh biết gió đến từ đâu, Thời niên thiếu tươi đẹp ấy, Vì gió ở nơi ấy,… Các tác phẩm ngôn tình của Cửu Nguyệt Hi xoay quanh những tình tiết có cả sủng cả ngược, dĩ nhiên không thể thiếu yếu tố “sắc” đưa độc giả đi qua nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Không ngoại lệ khi tác phẩm Một tòa thành đang chờ anh của Cửu Nguyệt Hi khi xuất bản đã tạo nên cơn sốt trong giới yêu thích ngôn tình. Tác phẩm bao gồm 67 chương, mỗi chương lại chứa đựng những câu nói mang hàm ý, ý nghĩa sâu xa về cuộc sống và tình yêu. Một tòa thành đang chờ anh lấy lòng độc giả ngay từ tuyến nhân vật chính Hứa Thấm - Tống Diệm. Hứa Thấm - một bác sĩ xinh đẹp và bản lĩnh, có gia thế, có bối cảnh, còn Tống Diệm lại là đại biểu cho một người lính cứu hỏa kiên cường, bản lĩnh nhưng cũng “lưu manh” vô cùng. Bên cạnh đó, phải kể đến dàn nhân vật phụ Mạnh Yến Thần, Tiêu Diệc Kiêu, Địch Miểu, Giang Nghị, Dương Trì, Mạnh Hoài Cẩn, Phó Văn Anh,… đã góp không nhỏ trong việc tạo ra những sóng gió trong chuyện tình Hứa Thấm – Tống Diệm. Hứa Thấm và Tống Diệm là hai nhân vật được Cửu Nguyệt Hi xây dựng rất chân thật. Một Hứa Thấm xinh đẹp, kiêu ngạo, lạnh lùng. Thậm chí đồng nghiệp còn nhận xét cô “máu lạnh” bởi với cô, bệnh nhân chết chính là số mệnh, không phải lỗi của cô. Còn Tống Diệm, bản tính anh kiêu ngạo ngông cuồng, nóng tính nhưng lại hay dở trò lưu manh với Hứa Thấm. Một chàng trai sẵn sàng bất chấp tất cả cố gắng nỗ lực chỉ để xứng đôi với cô gái anh yêu. Mình rất xúc động khi đọc đến phần quá khứ của Tống Diệm. Hứa Thấm hỏi anh rằng quãng thời gian đã qua, phải chăng anh rất vất vả, anh lại không mảy may nói về những uất ức bản thân đã phải chịu đựng, chỉ vờ như chưa có gì xảy đến. Yếu tố “sắc” trong Một tòa thành đang chờ anh dừng ở mức độ vừa phải, không dày đặc nhưng lại được Cửu Nguyệt Hi miêu tả hết sức tài tình. Những ham muốn về tình dục của Tống Diệm đốt cháy Hứa Thấm, khiến cô đê mê trong cảm xúc khi hai người gần gũi nhau. Nhiều khi, sắc trong Một tòa thành đang chờ anh chỉ là những sự đụng chạm nhẹ nhàng mà đầy lưu luyến, những cái hôn vội vã mà nồng nhiệt. Cửu Nguyệt Hi xen kẽ những chi tiết “sắc” hợp lý, tác giả này khiến độc giả phải vừa đọc vừa tự liên tưởng. Điều mình thích nhất ở Một tòa tình đang chờ anh đó chính là tác phẩm này không chỉ đi sâu giải quyết những mâu thuẫn, hiểu lầm trong mối quan hệ của cặp đôi Thấm – Diệm mà còn phản ánh những mảnh ghép về cuộc sống. Ở đó, người ta phải lựa chọn hy sinh cho đất nước, đặt quyền lợi chung lên trên tình cảm riêng tư. Mình nhớ câu nói của Tống Diệm khi Hứa Thấm van xin anh không lao vào đám cháy để cố cứu vãn tình hình, Tống Diệm nhìn sâu vào mắt cô, bỏ lại đúng một câu “Anh sẽ quay lại tìm em”. Có thể thời điểm ấy, anh rõ ràng hơn ai hết, bên trong đám cháy đó còn biết bao đồng đội của anh đang chiến đấu, anh yêu cô nhưng anh không thể bất nghĩa với đồng đội. Còn Hứa Thấm, ngay thời điểm đó, cô suy sụp vì cô lo sợ mất đi anh – người cô yêu nhất, nhưng khi bình tĩnh lại, cô lại nhận ra có những điều còn thiêng liêng hơn cả tình yêu đôi lứa. Một tòa thành đang chờ anh chính là điển hình cho thể loại ngôn tình vừa sủng vừa ngược. Họ ngược nhau và tự ngược chính bản thân mình, để bản thân quay cuồng trong những nỗi dằn vặt khi cố tỏ ra không quan tâm nhau. Hứa Thấm day dứt về mối tình đứt đoạn với Tống Diệm 10 năm về trước. Cô đau đớn khi biết chính bố mẹ mình là người gây mọi biến cố trong quãng đời tuổi trẻ của Tống Diệm. Tống Diệm thì khác, anh luôn luôn phải đứng trước sự lựa chọn giữa tình yêu và đồng đội, làm một người lính cứu hỏa, anh không được phép đặt tính mạng của mình lên trên tính mạng của vô vàn người khác. Nhưng anh lại không ngừng dằn vặt khi có Hứa Thấm ở bên cạnh, anh sợ mình sẽ trở thành gánh nặng cho cô. Trong Một tòa thành đang chờ anh có yếu tố quân nhân. Gia đình Hứa Thấm có nguồn gốc quân đội, bố Hứa Thấm - ông Mạnh Hoài Cẩn là Tham mưu trưởng quân khu. Anh trai cô là Mạnh Yến Thần cũng thuộc quân đội. Sở dĩ Hứa Thấm không họ Mạnh mà họ Hứa vì cô chỉ là đứa con được nhận nuôi. Thời niên thiếu, cô từng yêu anh trai trên danh nghĩa của mình, còn Mạnh Yến Thần, đến thời điểm hiện tại vẫn nuôi một tình yêu sâu đậm với cô. Anh từng hỏi cô rằng “Thấm Thấm, nếu không có cậu ta, hiện tại em vẫn sẽ thích anh chứ?”, anh tự trách mình khi nhu nhược không dám vượt qua các mác “anh em” mà dũng cảm ở bên Hứa Thấm. Tống Diệm có thể đã trở thành một quân nhân xuất sắc nếu không có biến cố xảy ra. Trong quá khứ, vì qua lại với Hứa Thấm, anh bị Phó Văn Anh – mẹ Hứa Thấm hãm hại đến không ngóc đầu lên nổi, thậm chí phải đối mặt với án tử khi bị gán tội “làm lộ cơ mật quốc gia”. Đến hiện tại, sau bao biến cố được trở về bên Hứa Thấm, Tống Diệm suy nghĩ đến chuyện sẽ chuyển công tác hậu kỳ, chỉ vì anh muốn cùng Hứa Thấm trải qua quãng thời gian bên nhau bình yên, không lo lắng, không mộng mị. Mối quan hệ của Hứa Thấm và Tống Diệm trong 10 năm về trước phải nói là “ngọt đến sâu răng”. Tống Diệm ngông nghênh, cuồng ngạo lại có những hành động trẻ con, ngây thơ chỉ để làm Hứa Thấm vui vẻ, sủng cô đến tận trời, bắt cô mặc áo viết hai chữ “Tống Diệm” to đùng đằng sau để “dọa” những kẻ hay bắt nạt cô, leo cây lên ký túc xá chỉ để tặng cô gói kẹo của quê hương. Thu hút độc giả với cốt truyện hay và tình tiết hấp dẫn, tuy nhiên Một tòa thành đang chờ anh cũng khiến không ít độc giả băn khoăn. Kết thúc thường thấy trong các tác phẩm của Cửu Nguyệt Hi là kết thúc mở, để người đọc tự viết tiếp. Với Một tòa thành đang chờ anh, dường như Cửu Nguyệt Hi còn bỏ ngỏ quá nhiều vấn đề cho công chúng như mối quan hệ cuối cùng giữa Tống Diệm và bố mẹ Hứa Thấm liệu có tốt đẹp hơn? Phó Văn Anh có phải trả giá sau những gì đã gây ra cho Tống Diệm trong quá khứ, bà có nhận ra sai lầm của mình? Em gái Tống Diệm là Địch Miểu có tha thứ cho gia đình Hứa Thấm? Cuối cùng, Mạnh Yến Thần có quên được Hứa Thấm và hạnh phúc? Một tòa thành đang chờ anh là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc của Cửu Nguyệt Hi. Nếu bạn đang tìm những truyện có cả sủng, cả ngược xen lẫn tình tiết “sắc”, hình tượng nhân vật dung dị gần gũi thì mình tin Một tòa thành đang chờ anh là một lựa chọn phù hợp trong những giờ phút nghỉ ngơi, thư giãn. Mời các bạn đón đọc Một Tòa Thành Đang Chờ Anh của tác giả Cửu Nguyệt Hi.
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "KHÓI LỬA NHÂN GIAN CỦA TÔI" DƯƠNG DƯƠNG - VƯƠNG SỞ NHIÊN ĐÓNG CHÍNH"Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm."Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!".Anh nói "Được."Thế là họ bên nhau mãi vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào.
Dịch giả Hàn Vũ PhiCông ty Phát hành Văn ViệtNhà Xuất Bản Thanh NiênKích thước 16 x 24 cmSố trang 680 trangSố chương 67 chươngNgày xuất bản Tháng 9/2017Type Thùy Miên, có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm."Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô "Tôi có thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!".Anh nói "Được."Thế là họ bên nhau mãi vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở cửa thêm lần nào ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước Diễn Đàn Lê Qúy Đôn Tags Mới cập nhật Fan tương tác Có thể bạn sẽ thích Ái Thượng Điều Giáo Sư 3159 lượt đọc Trọng Sinh Chi Siêu Sao Là Thụ Tiểu Thụ Là Siêu Sao 3392 lượt đọc Thiên Đường Tình Yêu 518 lượt đọc Cưng Chiều Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Tài 469 lượt đọc [Fanfic Đạo Tình] Ngoại truyện về Lam Tư 1822 lượt đọc Anh À!! Em Mệt Rồi 841 lượt đọc Số truyện 16 Số từ 3395856 từ Tham gia 2932 Xem thêmCùng tác giả Mười Bảy Mùa Hè Ở Nam Giang Đô Thị0 điểm Số chương 31 chương lớn mỗi chương chia làm 3 phần + 1 ngoại truyệnThể loại Hiện đại, cuộc sống thường ngày. Tag Đô thị tình duyên, con cưng của trời, yêu nhau lắm cắn nhau đau. Nhân Lưu tủ sách Tần Cảnh Ký Ngôn Tình0 điểm Tên xuất bản Tần Cảnh KýTên khác Nữ Phụ, Đừng Coi Khinh Nữ ChủThể loại Ngôn Tình, Nữ Phụ bị vả mặt* * *Tần Cảnh vô tình xuyên qua một không gian tiểu thuyết, lại còn Lưu tủ sách Vị Gió Hè Ngôn Tình0 điểm Tựa gốc Tiểu nam phong / 小南风Hệ liệt Thập tựNgười dịch CụtVẽ bìa QGiữa cuộc sống ngày nay có quá nhiều ô nhiễm, lòng người khó đoán hãm hại lẫn nhau, ích kỷ, tàn độc Lưu tủ sách Cây Ô Liu Màu Trắng Ngôn Tình điểm Tên gốc 白色橄榄树Thể loại hiện đại, bối cảnh chiến tranh, phóng viên chiến trường x quân nhân, song xử, ngược, kết HE hoặc SE tuỳ cảm nhận của mỗi người.Nhân vật chính Lý Toản, Lưu tủ sách Nhược Xuân Và Cảnh Minh Ngôn Tình điểm Thể loại Ngôn tìnhDịch Hàn Vũ PhiEm chính là điều hoàn mỹ mà anh nuối tiếc, giá như anh có thể cố gắng hơn, ưu tú hơn thì có lẽ sẽ khác. Như vậy thì thật tốt. Lưu tủ sách Truyện đề cửĐô thị 「Kỳ Huyễn」Thiên Tài Triệu Hồi Sư 「Tiên Hiệp」Tiên Tuyệt 「Tiên Hiệp」Vạn Đạo Long Hoàng 「Trò Chơi」Chuông Gió 「Võ hiệp」Ta Muốn Làm Thiên Đao 「Đô Thị」Giậu Mồng Tơi Năm Ấy 「Huyền Huyễn」Phi Thăng Chi Hậu 「Tiên Hiệp」Cầm Đế 「Tiên Hiệp」Ma Long 「Tiên Hiệp」Phong Nghịch Thiên Hạ
Buổi sớm mùa đông, nhiệt độ cực thấp. Hứa Thấm ngồi cạnh đống đổ nát, cúi đầu cầm khăn giấy lau đi vết máu trên cổ tay. Gò đất đá phía sau vang lên tiếng bước chân, Tống Diệm đi xuống, ống quần màu cam dừng trước mắt cô. Cô vẫn cúi đầu, lau từng kẽ ngón đứng yên một, hai giây rồi ngồi xuống tảng đá đối diện. Đầu cô vẫn cúi gằm, không ngẩng lên. Tống Diệm chỉ nhìn liếc qua cô rồi châm thuốc bấc thổi làn khói trắng vờn quanh hai người. Họ không nói gì với nhau, chỉ ngồi yên lặng như thế. Mặt trời đã ló ra một góc từ phía đông, ánh bình minh lan tỏa khắp đất trời. Một tia nắng màu vàng nhạt chiếu xuyên qua mây mù, nhẹ soi xuống đống phế lính cứu hỏa hoặc nằm hoặc ngồi ven đường, tranh thù xả hơi chốc thuốc trong tay Tống Diệm đã tàn, Hứa Thấm vẫn còn lau tay, thậm chí cổ tay đỏ bừng rồi vẫn không thôi. Tống Diệm dời mắt nhìn vào cô, lát sau mới nói "Đừng lau nữa."Tay Hứa Thấm ngừng lại một giây rồi tiếp tục, Tống Diệm nhắc nhở "Đã sạch rồi."Hứa Thấm khựng lại, tay nắm chặt miếng khăn giấy Diệm không nói nhiều, dụi tắt điếu thuốc, đứng lên"Về hàng!"Đám lính vừa mới nghỉ ngơi giây lát rối rít ngồi dậy, chạy đến địa điểm tiếp theo. Nhưng họ chưa kịp cất bước thì mặt đất lại thoáng chấn động. Tống Diệm lập tức quay người đưa tay về phía Hứa Thấm, lúc sắp bắt được vai cô thì dư chấn đã chấm dứt. Anh lập tức rút tay về, quay người bỏ Thấm ngẩng đầu nhìn Tống Diệm, ánh nắng ban mai mạ lên bộ đồng phục cứu hộ màu cam của đi đến chỗ đội viên của mình, nói vài câu, cả nhóm liền lên đường. Thế nhưng đi chưa được vài bước, Tống Diệm đột ngột ngừng lại, gập lưng xuống nôn ra toàn nước. Hứa Thấm thấy thế, liền đứng bật Nghị và Lý Thành vội đến đỡ. Tống Diệm xua tay, vừa mới đứng thẳng dậy đã khom người xuống nôn tiếp. Gương mặt nghiêng của anh vô cùng yếu ớt và đau đớn, là do mệt mỏi quá độ đây Thấm còn đang quan sát thì Tống Diệm đã đứng thẳng dậy, cả đám đàn ông tiếp tục lên đường. Cô bỗng gọi lại "Đợi chút đã!"Người bên kia dừng bước, Hứa Thấm vội chạy đến xe, lấy mấy bình nước và mấy túi bánh. Đây là những thứ hồi khuya trung tâm chữa bệnh đã phát. Hiện tại vật tư thiếu thốn, phía tiền tuyến đều không đủ nước uống và thực Thấm ôm nước và bánh chạy đến, nhét vào túi Tống Diệm, dặn dò "Nhớ phải ăn uống, cách vài giờ phải nhắm mắt ngủ mười phút. Gắng gượng như vậy sẽ xảy ra chuyện, nghiêm trọng có thể đột tử." Lại nhét cho mấy người lính cứu hỏa khác. "Các cậu cũng vậy." Tống Diệm nhìn bánh bích quy và nước trong tay, rồi đưa mắt về phía Hứa Thấm "Cảm ơn."Hứa Thấm lắc Diệm "Đi đây."Ánh mắt Hứa Thấm vẫn không dời đi, lúc anh đi ngang qua, cố khẽ dặn "Chú ý an toàn."Bóng dáng anh lướt qua khóe mắt cô. Gỉó bấc thổi giấy vụn bay lả tả, quay cuồng trên con phố hoang Thấm đứng giây lát mới quay đầu lại, nhìn theo bóng lưng cao lớn càng lúc càng xa của những người đàn ông. Trông họ có vẻ dơ bẩn nhếch nhác, nhưng ánh nắng mai phủ xuống từng người, lại khiến cho màu vàng cam trên mỗi bộ đồng phục tỏa sáng rực rõ.***Hứa Thấm vừa trở lại trung tâm cấp cứu đã đến xem đứa bé sơ sinh kia. Tất cả đều bình thường, đang được bác sĩ và y tá chăm khi tin tức được truyền đi, có rất nhiều phóng viên đã đến đây phỏng vấn, chen chúc chật kín phòng bệnh. Nhiều bà mẹ còn đang trong thời kỳ cho con bú cũng chạy đến bệnh viện, chủ động giúp đỡ chăm Thấm không đến gần đứa bé kia. Đứa trẻ bé nhỏ đã sớm được tắm rửa sạch sẽ, nằm trong lồng kính ngủ say sưa. Dù có dư chấn nhỏ cũng không làm nó thức viên ở một bên dè dặt chụp hình, sợ đánh thức đứa viên phòng thông tin bảo Hứa Thấm ra tiếp nhận phỏng vấn nhưng cô từ văn phòng, Tiểu Bắc cầm điện thoại di động đến cho Hứa Thấm xem, biên tập viên bản tin thời sự vui mừng nói "Người cứu sống đứa bé này chính là bác sĩ ngoại khoa Hứa Thấm của Bệnh viện Quân y số Ba Đế Thành. Bởi vì bác sĩ Hứa vẫn còn đang anh dũng chiến đấu ở tuyến đầu cứu viện, chúng tôi chưa thể phỏng vấn được. Nhưng chúng tôi sẽ liên tục cập nhật tình hình mới nhất..."Một góc đoạn phim đăng hình Hứa Thấm mặc áo blouse trắng trên giấy chứng nhận bác Thấm im Bắc "Nhân dân cả nước đều đang xem đấy, bác sĩ Hứa. Chị nổi tiếng rồi, ai ai cũng biết ơn chị."Hứa Thấm nhắc "Mang bệnh án người bị chấn thương vừa rồi đến đây."Tiểu Bắc "À..."Hứa Thấm kê toa thuốc xong, bỗng hỏi "Tiểu Bắc?""Dạ!""Quân nhân chống lệnh sẽ bị xử phạt à?""Đương nhiên rồi ạ." "Ừm!" Hứa Thấm cúi đầu, tiếp tục làm việc."Sao đột nhiên chị lại hỏi chuyện này?""Không có gì." Hứa Thấm hỏi tiếp. "Lần này động đất có nhiều cô nhi như vậy, cô có nghe nói làm thế nào để nhận nuôi không?""Bây giờ vẫn chưa biết ạ. Có nhiều người thất lạc thân nhân, không liên lạc được, có phải cô nhi hay không còn phải đợi mấy ngày nữa mới xác định được. Nhưng chuyện nhận nuôi thì sẽ do Hội Chữ thập đỏ giải quyết theo trình tự.""Ừm."Lại là một ngày bận rộn. Buổi sáng Hứa Thấm đến trung tâm cấp cứu, buổi chiều đến hiện trường, buổi trưa tựa vào tường ngủ mười mấy phút, hầu như không có thời gian nghỉ tối, những người bị thương được đưa đến trung tâm bắt đầu xuất hiện quân nhân. Có người trong quá trình cứu hộ bị đá đập bị thương, có người mệt mỏi hôn mê. Có một anh giải phóng quân cứu hộ ở một thôn xa, cõng người bị thương đi mười mấy giờ đường núi lúc đến trung tâm cấp cứu, người đã ngã Nam bùi ngùi "Không biết đội lính cứu hỏa thế nào rồi." Cô ấy rất quan tâm Đồng Minh, mấy bác sĩ y tá đều Tây an ủi "Không sao đâu, họ rất mạnh mẽ mà. Bây giờ sở điện lực đã sửa chữa xong đường dây, có thể cung cấp điện, dùng thiết bị máy móc được rồi, không phải dựa vào sức người như tối qua nữa. Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.""Eo ôi, mình mới vừa nghe mấy anh giải phóng quân nói, thật ra cứu người ở những khu đổ nát thế này, lính cứu hỏa là chuyên nghiệp nhất đấy." Tiểu Đông xen miệng. "Trước đây mình không biết, mấy dụng cụ đo nhịp tim, thăm dò sinh mệnh, hay một đống thiết bị tiên tiến lợi hại như máy phá với kìm cắt bê tông gì đó đều do bên cứu hỏa mang đến."Hứa Thấm lắng nghe họ nói chuyện, không tham dự vào, chẳng qua khi nghe đến đoạn một bác sĩ khoa ngoại Tổng hợp đang phẫu thuật cho một người lính mệt đến mức vỡ mạc nối lớn, liền nhớ đến dáng vẻ Tống Diệm khom lưng đau đớn nôn sáng biết tại sao, hình ảnh này không thể nào xua đi khỏi trí óc Hứa Thấm, như thể là điềm báo bí ẩn nào đó. Nhưng cô vẫn cố hết sức gạt đi tạp niệm trong lòng, nhanh chóng bắt tay vào ca mổ tiếp mổ vừa mới bắt đầu, bàn mổ và các dụng cụ khẽ chấn động. Hứa Thấm và mấy y tá đã quen với những dư chấn nhỏ như vậy, không buồn để ý nữa. Nhưng một giờ sau, khi ca mổ kết thúc, mặt đất lại rung lắc lần nữa, bàn mổ lay động kịch liệt, cả phòng phẫu thuật được dựng tạm đều lắc lư dữ phẫu thuật, dao mổ và giá đựng đồ đều va chạm kêu leng keng, hết sức đáng độ dư chấn lần này không hề nhỏ. Hứa Thấm trấn tĩnh đổi dao mổ, kìm cầm máu, chỉ khâu. Cô hướng dẫn các y tá nhanh chóng kết thúc ca phẫu thuật. Cô không hề phân tâm, cũng không biết trong khoảnh khắc này, ở một nơi cách đó không xa, có một tòa nhà sụp đổ lần thứ khi người bệnh được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, mấy y tá toát mồ hôi lạnh, bàn tán chưa từng phẫu thuật trong cảnh động đất bao giờ. Hứa Thấm thở hắt ra, trong lòng bắt đầu dấy lên một chút lo lắng khó đi qua đại sảnh, bên ngoài vang lên tiếng phanh xe chói tai. Trong cảnh đêm mù mịt, một chiếc xe mười sáu chỗ dừng lại, cửa xe bật mở, hai người mặc đồ cứu hộ màu cam bước xuống, tài xế cũng nhảy xuống xe giúp dìu Thấm vốn có dự cảm xấu, thấy thế liền sải bước đến. Là Tiểu Cát và Đồng Minh. Trán Tiểu Cát chảy máu, đang dìu lấy Đồng Minh. Chân Đồng Minh bị thương nặng, vẻ mặt đau đớn nhăn Thấm lập tức hỏi tình hình "Sao vậy?""Dư chấn." Tiểu Cát báo cáo. "Đúng lúc chúng tôi đang ở trong căn nhà bị sụp."Hứa Thấm giật mình, gần như hỏi theo phản xạ "Tống Diệm đâu?""Không biết, tôi và Đồng Minh ở gần nhau, thấy cậu ta bị thương nặng nên đưa đến đây trước."Lòng bàn tay Hứa Thấm lạnh toát, đầu óc trống rỗng một giây liền hoàn hồn, lập tức dìu hai người vào trong, giao cho bác sĩ khoa ngoại chấn thương chỉnh hình. Sau khi hỏi rõ địa điểm xảy ra tai nạn, cô liền đeo hộp thuốc xông ra khuya gió rét như cắt len vào mũi miệng, rót vào tim phổi Hứa Thấm. Khi cô sắp chạy đến rạp chiếu bóng bị sập đã nghe thấy phía trưóc truyền đến tiếng thét "Khuân giúp nào! Người bị đè bên dưới lồi."Hứa Thấm cắn răng rảo bước, thấy một nhóm lính cứu hỏa quân nhân đứng trên đổng đổ Hứa Thấm thót lại trong lồng ngực, thở hổn hển, ánh mắt tìm kiếm trong đám người, vừa nhìn thấy Dương Trì liền xông đến bắt lấy cậu ta "Tống Diệm đâu?" Cô không nhận ra giọng nói của mình đã run rẩy như một hồn ma."Ở bên dưới." Dương Trì chưa kịp hiểu gì, chỉ trả lời theo phản Thấm nhìn theo hướng Dương Trì chỉ, cả người như bị ai giáng một đòn. Mấy nhân viên cứu hộ đã che đi tầm nhìn của cô. Cô chỉ thấy một bàn tay đàn ông vươn ra từ đống đổ nát, ngón tay vô lực co lại. Vết máu và thương tích trên tay đã bị tro bụi phủ kín, hệt như cánh tay làm bằng thạch cao, hòa vào khung cảnh bị tàn phá xung khắc ấy, máu trong tim Hứa Thấm như khô cạn. Cô nhận ra, cô biết đấy là anh. Cô đờ đẫn ngồi xuống, run rẩy khẽ nắm tay anh. Nó lạnh lẽo, chai sần như không hề có độ năm rồi, cô làm sao cũng không nghĩ đến, lần nữa nắm lấy tay anh lại là trong tình cảnh phía trước tản ra, cô lập tức thấy được Tống Diệm. Hai mắt anh nhắm nghiền, khuôn mặt bê bết máu nằm dưới đống đổ nát. Một thanh xà ngang đè lên ngực anh, đất đá đã chôn vùi cả người anh, thậm chí không nhìn ra được màu sắc quần áo đang mặc nữa. Ánh như một người chết được chôn trong lòng Hứa Thấm đau nhói, một dòng lệ tuôn trào. Môi cô mấp máy muốn nói gì đó, nhưng một âm tiết cũng không thốt ra được. Cô lập tức bịt chặt miệng mình lại, lao xuống đống đổ nát rụt vai đứng bên cạnh đống gạch vụn, không gào thét, không khóc lóc, không thúc giục, cũng không phát tiết. Cô chỉ cắn mạnh ngón tay, bắt buộc bản thân phải tỉnh táo, tự khắc chế tất cả mọi cảm xúc. Không thể rối loạn, không thể la thét, không thể ảnh hưởng đến quá trình cứu nhìn chằm chằm vào những người kia không hề chớp mắt, nhìn họ cầm dụng cụ cưa thanh xà ngang, nhìn họ khuân đi từng tấm bê tông trên chân anh, nhìn họ mang anh ra khỏi đống đất khoảnh khắc anh được đưa ra khỏi đống hoang tàn kia, cô không khắc chế được nữa, lập tức xông lên muốn phủi sạch bụi đất trên mặt anh, xác nhận sự sống chết của anh. Nhưng đầu ngón tay còn chưa kịp chạm vào thì đã bị người ta gạt sang một môi tím ngắt của anh thoáng lướt qua trước mắt cô. Mấy người lính nhanh chóng mang anh lên xe, chạy như bay đến bệnh trách được họ, có ai biết cô gái này có quan hệ gì với anh đâu. Những người còn lại nhanh chóng bắt tay vào giải cứu ngưởi khác, không ai quan tâm đến sự tồn tại của Hứa Thấm nơi này, sống hay chết đều rất đỗi tâm thường, âm thường đến mức khiến người ta không thể nào quen, cũng không thể nào tiếp xe chở Tống Diệm mau chóng biến mất nơi góc đường, đèn phía sau xe đỏ chói như lửa thiêu đốt mắt Hứa Thấm. Cô đứng ngây ra đó trong giây lát rồi nhẹ nhàng lau đi dòng lệ rưng rưng nơi khóe mắt, lập tức tiến về phía trung khuya, trấn nhỏ tiêu điều hoang vu, cô bước đi trên con phố đổ nát loang lổ vết máu, như thể đi trên cánh đồng hoang lạnh giá. Ngọn gió bấc vẫn thổi rét thấu quá, thân thể cô cũng như bị đóng băng, ngoại trừ run rẩy ra thì không có lấy bất cứ phản ứng nào khác. Đáy lòng ngoại trừ buốt giá ra thì không có bất cứ tri giác nào bi thương, không đau khổ. Tại trấn nhỏ bị bao phủ trong buồn thương này, mỗi ngày đều có người mất đi người họ yêu nhất, mỗi ngày đều có người tận mắt nhìn thấy người thân và ngôi nhà họ từng bảo vệ bị phá hủy tan nát. Bàn tay vận mệnh to lớn đến mức khiến tất cả những gì người ta có được đều nhỏ bé và không đáng kể. Buồn đau và nước mắt đều không đáng nhắc Thấm không chảy thêm một giọt nước mắt nào nữa, không có gì đáng để khóc cả. Vô ích thôi!Nhưng khi cô đi qua một con phố vắng lặng, nghe thấy gió rét rít gào xuyên qua nhũng khe hở của đống phế tích, phát ra từng tiếng rên rỉ khóc than, như thể trời cao đang đau buồn và thương xót thay cô, cô lại bất thình lình gập người xuống, gào khóc thảm phải che giấu, không phải đè nén nữa, cô thật sự đã sợ hãi muốn chết rồi, hoảng loạn muốn chết rồi. Cô không phải trốn tránh gì nữa, không ai biết cô đang ở đây, cũng không ai nghe được tiếng khóc tan nát cõi lòng của có gió bấc lượn vòng trong khu phế tích cùng than khóc mà thôi.***Cùng lúc ấy, ở trường trung học phía nam trấn Vọng Hương, nhóm lính của Lục Tiệp vừa tránh được một trận dư chấn dữ dội. Họ chưa nghỉ ngơi được bao lâu lại tiếp tục đào bới ngôi trường đã sụp, tìm kiếm những người còn một ngày hai đêm, họ đã cứu được chín mươi sáu học sinh, nhưng cũng đào lên được mười mấy thi nhấc từng lớp bê tông cốt thép lên, nhìn thấy khuôn mặt chết lặng của những thiếu niên dưới lớp đất đá, mấy người lính mắt đều đỏ hoe, nén lệ, ôm bọn trẻ ra, nhẹ nhàng đặt Tiệp ngồi một bên, cúi gằm đầu nhìn chằm chằm mặt đất. Gió khuya thổi một trang giấy trắng đến trước mặt anh, đó là trang vở học sinh đã bị xé rách, trùng hợp trên đó dán tấm ảnh một nữ sinh mỉm Tiệp nhặt tấm hình kia lên, nhìn một lát, bất chợt lại nhớ đến một người, thế rồi anh đỏ hoe vành mắt."Tôi nhớ ra rồi." Anh lẩm lính bên cạnh quay đầu lại "Gì cơ?""Tôi nhớ ra tôi đã gặp cô bác sĩ ngoại khoa kia ở đâu rồi."Bạn học của anh, chiến hữu của anh, khi còn sống vẫn mang theo một tấm hình của cô gái ấy. Đến nay, anh vẫn nhớ người thanh niên tên Tống Diệm kia từng nói "Bao giờ lập nên thành tích, tôi sẽ về cưới cô ấy."
một tòa thành đang chờ anh full