Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ - Chương 51. Bác sĩ vẫn là bác sĩ, đối với vấn đề này đã quá quen thuộc. "Cám ơn bác sĩ Tống." Sở Mạnh vừa nói vừa ôm vai Ngưng Lộ đang cúi đầu đứng dậy. Cô không làm được, nếu ở bên cạnh người đàn ông này, cô nói
Làm chi cũng chẳng làm chi, Dẫu có làm gì cũng chẳng làm sao. Từ chỗ uất ức đó tiến tới chỗ ra báo để ngang nhiên chống lại Đảng chỉ có một bước. Chương 2: Lịch trình đấu tranh của trí thức ở miền Bắc
Có một bác thợ săn sống cùng vợ cạnh khu rừng vắng. Ở đó bác gặp bao nhiêu loài vật, trong đó thỏ là con vật bác rất yêu quý. Gấu Tanuki cũng ở trong khu rừng này và rất tinh quái khiến bác thợ săn muốn bắt về làm thịt. Câu chuyện về bác thợ săn và gấu Tanuki như
Nhân chuyện Bác sĩ David Dao; Cây Anh Đào sau hè nhà; Nguyễn Liên Phong; Những nhà văn nhà báo Miền Bắc làm báo ở Nam trước Thương quá Sàigòn ngày trở lại ( 3 ) Thương quá Sàigòn ngày trở lại ( 2 ) March (7) February (14) January (16) 2016 (205)
Chương 73: Chú, tui bị bắt nạt rồi. Toggle navigation Xem phim online, xem phim vietsub, nhưng phần hóa trang kỹ lưỡng để làm vệ sĩ mà chú đã cho người trang điểm cho cô không còn nữa. Cô hơi giận trong lòng rồi, nghe thấy từ "gái hoang đàng" và "quyến rũ" từ miệng cô
Chương 190: Cô là con gái của bà ta a! Ngôn Tình [Edit] Hôn Nhân Tái Sinh: Lục Thiếu Cưng Chiều Cô Vợ Bác Sĩ Bí Ẩn Tận Trời - Nhất Cố Tương Nghi Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Appleha, 17 Tháng hai 2020. 73 phiếu FPT 59 phiếu Khác 32 phiếu
Vợ Đã Mất Trí Nhớ Trước Khi Ly Hôn - Chương 2 Bác sĩ đến rất nhanh, làm kiểm tra sơ lược cho Mạc Sương rồi hỏi một số vấn đế mà người thường cũng trả lời được: "Bây giờ là năm bao nhiêu?" Chương 73: Phiên ngoại 2: Đề nghị sống cùng nhau. Chương 74
Lấy Chồng Cho Vợ. Lan 17/01/2022. Được tin một người bạn bị ung thư, bác sĩ đã chê, cho về nhà nằm hospice chờ chết, tôi vội bay sang tiểu bang bạn tôi đang ở để thăm lần cuối. Đến nhà vào thăm, vợ người bạn đưa ra vườn sau, thấy anh bạn quý đang ngồi một mình
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Liên Vân nghe thấy vậy, sắc mặt trắng bệch, khóc gào “Cảnh sát, tôi không có làm việc gì phạm pháp hết! Tôi chỉ là tạp vụ ở đây thôi!!” Thấy tình hình trước mặt, Hướng Tình vội tiến lên trước lên tiếng xin giùm Liên Vân “Cảnh sát Đông, Liên Vân vô tội, tôi có thể đảm bảo, em ấy tuyệt đối không có làm chuyện xấu!” “Được rồi, tự tôi sẽ biết tính, tôi không bắt người vô tội đâu, tôi ra lệnh đưa về đồn chỉ là muốn hỏi chuyện, chứ không phải bắt tội phạm!” Cảnh sát Đông an ủi Hướng Tình, sau đó, ra lệnh thuộc hạ “Đưa đi.” “Chị Hướng Tình, chị phải cứu em…chị Hướng Tình!" Liên Vân trước khi bị cảnh sát đưa đi vẫn không ngừng khóc gào kêu Hướng Tình. “Yên tâm đi, không có làm chuyện phạm pháp, cảnh sát không bắt người vô tội đâu.” Cảnh sát Đông vỗ vỗ vai Hướng Tình, cam đoan với cô. “Vậy thì được rồi!” Hướng Tình gật gật đầu, cười cười “Đưa em ấy về đồn cũng tốt, dọa em nó một chút, để em nó sợ rồi thì sẽ không dám quay lại những nơi phức tạp như vậy nữa.” Cảnh sát Đông cười lớn nói “Vậy thì một lát khi ghi khẩu cung, tôi phải nhắn cấp dưới hù dọa cô ta mới được!” Hướng Tình cũng cười theo. “Đi thôi! Lần này cô nhất định không thể trốn nữa, nếu còn để xảy ra vấn đề gì, thằng nhóc đó sẽ lột bộ cảnh phục của tôi ra cho mà xem!” Thằng nhóc’ mà cảnh sát Đông nhắc đến đương nhiên là nói đến Lục Li Dã. Nhắc tới anh, đột nhiên Hướng Tình có chút buồn trong lòng. Trước khi đi, cũng chưa kịp chào anh một tiếng. “Đi thôi…” Hướng Tình theo chân cảnh sát Đông rời khỏi biệt thự, cuối cùng…cô đi thẳng không dám quay đầu nhìn lại. Với những nơi như vậy, không nên quay đầu lại! Còn về phần cô và Lục Li Dã… Thì cứ như vậy đi!! Bước ra khỏi nơi đây, hai người họ, coi như sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa. Mất rồi, cũng tốt! Trong đồn cảnh sát, phòng lấy khẩu cung. Cảnh sát Đông trực tiếp tiến hành ghi khẩu cung cho Hướng Tình. Hướng Tình thuật lại rõ ràng từng chi tiết suốt quá trình từ lúc cô bước vô khách sạn, cho đến khi rời khỏi khách sạn. Cũng không biết được là có quên điều gì không. “Hết rồi?” Cảnh sát Đông nghi ngờ hỏi Hướng Tình. “Hết rồi!” Hướng Tình gật đầu khẳng định. “Cố nhớ lại xem.” Cảnh sát Đông nhắc cô. “Thực sự hết rồi!” Hướng Tình một mực khẳng định. Cảnh sát Đông đặt bút xuống, sau đó nói “Nhưng lúc nãy Lục Li Dã không phải nói như vậy.” “Anh ta nói gì?” Hướng Tình thản nhiên hỏi ngược lại cảnh sát Đông. “Anh ta nói, mối quan hệ của hai người, không đơn thuần bình thường.” “Ví dụ như?” Hướng Tình nhíu mày. “Ví dụ như, hai người từng ngủ với nhau.” “Lục Li Dã thân phận gì, cảnh sát Đông chắc biết rõ hơn cháu chứ? Anh ta chẳng qua cũng là che mắt mọi người thôi, chúng cháu không ngủ chung trên một chiếc giường, anh ta ngủ giường, cháu ngủ sofa, chỉ có vậy thôi!” Những gì Hướng Tình nói đều là sự thật. “Vậy những cái bao cao su đã qua sử dụng mà Liên Vân nhắc đến thì giải thích sao đây?” Cảnh sát Đông cầm bút lên gõ gõ mặt bàn, cười làm hòa “Con gái à, nếu con thật sự bị thằng nhóc đó bắt nạt, con phải nói thật cho chú biết, nếu như con sợ tụi chú xử lý nó mà không dám nói, thì con có thể yên tâm, nếu như cả hai tự nguyện với nhau, đó được coi là chuyện riêng, tụi chú sẽ không quan tâm, nhưng nếu như là nó ép con, vậy thì sẽ có hai lựa chọn, một là tụi chú sẽ xử lý theo luật, hai là sẽ bắt nó chịu trách nhiệm với con! Cưới con gấp, coi như xong chuyện.” “Sao ạ?” Hướng Tình sửng sốt, kinh ngạc trừng mắt nhìn cánh sát Đông đang ngồi đối diện. Chịu trách nhiệm với cô? Cưới gấp?! Không thể nào như vậy được!! Cô đâu phải là người yêu của Lục Li Dã! “Cảnh sát Đông, những gì cháu vừa nói đều là sự thật, còn về chuyện bao cao su đã sử dụng, đó cũng là Lục Li Dã tạo ra cho hợp tình hợp lý! Anh ấy làm nội gián không dễ dàng, đợi anh ấy quay về, các chú có thể trao tặng cho anh ta giải thưởng lớn! Đừng có suốt ngày nghĩ cách định tội người ta nữa được không?” Hướng Tình cũng không quên nói giúp Lục Ly Dã mấy câu tâng bốc anh trước mặt lãnh đạo. Nói xong, cảnh sát Đông ha ha cười lớn “Cháu khẳng định giữa hai đứa không có mối quan hệ bất thường? Cháu nên biết, nói d9oois cảnh sát, cho khẩu cung giả là phạm tội, suy nghĩ cho cẩn thận kỹ càng đi.” “Cháu khẳng định xác định cùng với nhất định! Cho dù nghĩ nát óc cũng là đáp án đó!” Cảnh sát Đông cười, gõ gõ đầu Hướng Tình “Con bé này cũng trọng tình trọng nghĩa quá ta!” Ông đóng lại cuốn sổ ghi khẩu cung, đứng dậy cười nói “Thực chất ngọn nguồn câu chuyện, thằng nhóc đó đã kể hết cho chúm biết rồi, vốn nghĩ muốn hội báo lên cấp trên, xem xét tình hình, nhưng mà, nếu như cháu đã chắc chắn không xảy ra chuyện gì, vậy thì chú coi như chưa nghe qua những gì thằng nhóc đó nói!” “…” Sau đó, Hướng Tình ngờ ngờ nghệch nghệch cám ơn cảnh sát Đông. Nhưng mà, cô dùng thân phận gì để cám ơn? Vấn đề này hình như có chút ngại ngùng. Đợi cho đến sau khi cảnh sát Đông rời khỏi phòng hỏi cung, Hướng Tình mới sực nhớ ra một việc. Vừa nãy ông ta nói đã thẩm vấn Lục Li Dã rồi? Câu này nghĩa là hiện giờ anh đang ở trong đồn cảnh sát sao? Bỗng nhiên Hướng Tình có chút kỳ vọng gặp lại Lục Li Dã. Đứng dậy, liền vội vã đi ra ngoài. Mới kéo cửa ra, một thân người màu đen hướng đến chụp lấy cô, chưa kịp đợi cô phản ứng thì cô đã bị đẩy ngược vào trong phòng. Không cần nhìn, chỉ cần ngửi mùi thơm nhẹ nhàng trên người của đối phương, Hướng Tình liền nhận ra là anh. “Sao anh lại tới đây?” Hướng Tình ngửa đầu nhìn anh, vẻ mặt che giấu không được bất ngờ và vui mừng. Quả thật, gặp lại anh, cô rất bất ngờ và cũng rất vui sướng. Lục Li Dã hai tay để trong túi áo khoác, đầu hơi cuối xuống, ánh mắt thâm trầm nhìn gương mặt nhỏ nhắn kiêu kỳ của cô, nhíu mày hỏi “Vừa nãy tại sao lại nói dối?” “Cái gì?” Hướng Tình vẫn chưa kịp định thần lại. Nhưng giây tiếp theo, trong tích tắc cô hiểu ra, cô nghiêng đầu, bốn góc trong phòng đều có máy quay “Anh theo dõi tôi?” “Là bọn họ theo dõi em! Tôi chỉ là vừa đúng lúc vô tình nhìn thấy ngay đúng đoạn đó thôi.” Lục Li Dã đính chính lại lời nói của cô, sải một bước dài tiến áp sát về phía cô “Em còn chưa trả lời tôi! Vì sao phải nói dối? Ngược lại Hướng Tình lại không hề tỏ ra hoang mang “Tôi cũng là phụ nữ! Người khác mở miệng hỏi tôi có phải cô có quan hệ với người đàn ông này không, chẳng lẽ tôi lập tức thừa nhận rằng đúng đúng đúng, tôi với anh ta có phát sinh quan hệ! Có cần đến mức độ đó không? Đây cũng đâu phải là chuyện đáng để khoe khoang, thân là một phụ nữ, tôi cũng phải biết da mặt của tôi không dày đến mức đó chứ? Chuyện trinh tiết tuy là tôi không quan trọng lắm, nhưng cũng đâu phải lúc nào cũng dễ dàng nói ra được, đúng không?” Câu trả lời của Hướng Tình, khiến cho Lục Li Dã “Xuy!” một tiếng, bật cười “Em luôn biết cách tìm lý do biện hộ không một kẽ hở! Thừa nhận em quan tâm tôi, khó như vậy sao?” “…” “Bổn thiếu gia dù sao cũng là ân nhân cứu mạng của em mà?” “Được rồi!” Hướng Tình gật gật đầu “Tôi thừa nhận, tôi lo lắng anh có bị khiển trách không, đó cũng là một phần trong số đó.” Lúc này, Lục Li Dã cuối cùng cũng cảm thấy vừa lòng. Anh bỗng dưng móc tay, kéo đầu của cô áp sát vào ngực anh, tay bị thương còn lại của anh, vỗ nhẹ vào lưng cô “Đi ra ngoài thôi, ba mẹ em và nhóc quỷ Vũ đang đợi em ở bên ngoài.” Động tác của anh, không đơn thuần là trấn an của đàn ông đối với phụ nữ nữa, mà là kiểu tạm biệt của bạn bè. “Mọi người đều đến đây rồi sao?” Hướng Tình vui mừng ngẩng đầu lên. “Ừm.” Lục Li Dã gật gật đầu, lơ đãng buông Hướng Tình “Đừng nhắc đến anh với mọi người.” “Tam Nhi thì sao?” “Cũng không được.” Anh lắc đầu. “Được!” Hướng Tình gật đầu, đưa bàn tay phải lên cao hơn đỉnh đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói “Tôi thề, cam đoan không nói!” Lục Li Dã trầm ngâm một tiếng, không nói gì, châm điếu thuốc, rồi chỉ ra hướng cửa, ý bảo Hướng Tình đi ra ngoài. Vài tháng không gặp ba mẹ và bạn thân, đúng lý ra thì Hướng Tình phải cảm thấy rất vui và sẽ lập tức ôm chầm lấy họ, nhưng thực tế, cô tự nhiên đứng yên một chỗ mà không hề muốn nhích chân. “Anh ở trong đó, nhớ phải chú ý an toàn! Tự bảo vệ bản thân.” Cuối cùng Hướng Tình vẫn không yên tâm dặn dò anh. Lục Li Dã cuối đầu nhìn cô, không trả lời. Hướng Tình ngượng ngùng khẽ liếm môi, lại hỏi anh “Sau này chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau không?” “Có, chắc sẽ có thôi.” Chỉ là không biết là khi nào thôi! “Dạ, được…” Cho đến khi phải chia tay rồi, Hướng Tình mới phát hiện trong lòng mình có một chút buồn, mà nỗi buồn này không như trước đây. “Vậy tôi đi đây…” “Đi đi!” Lục Li Dã cuối đầu hút điếu thuốc trong tay anh. Hướng Tình đột nhiên tiến lên trước một bước, đưa tay vòng qua ôm lấy cổ Lục Li Dã. Anh rất cao, thế cho nên cô phải nhón chân để vừa với chiều cao của anh. Lục Li Dã khá bất ngờ… Khoảnh khắc cô dựa hẳn vào lòng mình, anh nghe được rõ ràng tiếng tim đập rộn rang trong ngực mình. Theo bản năng, anh hơi cúi người chỉnh độ cao vừa thích hợp với hai người, để cho cô ôm mình dễ dàng hơn. Anh vươn cánh tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, nhẹ nhàng kéo cô vào sát lòng mình. Tay còn lại, anh đưa đầu điếu thuốc dúi vào trong gạt tàn thuốc. “Không nỡ đi sao?” Anh chọc và hỏi đùa cô. Mặt anh dúi vào mái tóc của cô, hít lấy hương thơm của riêng cô, trong phút chốc anh muốn tham lam giữ cô bên mình. Anh quằng tay vòng ôm lên lưng cô, rồi ra sức xiết chặt hơn. Hướng Tình tự vùi người mình dưới cổ anh, không lên tiếng. Hai chân nhón lên, bàn tay nhỏ bé của cô ôm cổ anh càng siết chặt hơn. “Sau khi trở về, tôi nhất định sẽ tìm em trước tiên.” Lục Li Dã hứa với cô. Hướng Tình hơi sửng sốt, thoáng chút rung động, theo quán tính cô hỏi ngược lại anh một câu “Không phải là Tam Nhi sao?” Lục Li Dã cũng cười cười theo cô “Cùng một lúc.” Trong lòng Hướng Tình, hơi có chút hụt hẫng. Cô không biết từ khi nào mà cô lại ích kỷ keo kiệt muốn tranh giành một người đàn ông với Tam Nhi. Cô cảm thấy bản thân mình cực kỳ xấu tính. Cô chậm rãi rời khỏi lòng Lục Li Dã “Anh bảo trọng.” “Mau mau ra ngoài đi, Ba mẹ em chờ sốt ruột lắm rồi.” Lục Li Dã cảm thấy bản thân mình không thích hợp với những cảnh tượng ly biệt như vậy. Trong lòng anh hơi buồn, cái cảm giác không dễ chịu chút nào. “Vậy tôi đi đây.” “Đi đi.” Lần này, Hướng Tình không ngừng lại nữa. Cô mở cửa, từ phòng hỏi cung bước ra ngoài. Cửa vừa đóng gập lại, chính thức chia cắt hai người ra hoàn toàn. Đúng khoảnh khắc đó, hai con tim, đều đồng loạt dâng lên chút cảm giác cô đơn, cảm giác buồn, cảm giác đặc biệt không hề dễ chịu. Lục Li Dã lại châm thêm một điếu thuốc. Hướng Tình đi ra sảnh lớn của đồn cảnh sát, thấy ba mẹ và Vũ Quỳnh lo lắng đợi chờ. Ngay lập tức cô khóc vì vui mừng, hưng phấn phóng đến chỗ ba người họ “Ba!! Mẹ, Tam nhi…” “Hướng Tình!” Ba người đều cùng lúc gọi tên cô, chỉ tích tắc trong một giây, Hoàng Ngân và Vũ Quỳnh đều nước mắt tuôn trào. Bốn người họ kích động ôm chầm lấy nhau, Hoàng Ngân đặc biệt vui nhất “Con bé này, cuối cùng cũng về rồi!! Mau, để mẹ nhìn xem, có bị thương chỗ nào không? Ở bên ngoài có bị ức hiếp không? Nhìn con kìa, ốm rồi, ốm hơn rồi…ốm tới mức…” Hoàng Ngân vừa nói, vừa không ngừng lau nước mắt.
"Chúng tôi thật sự đã cố gắng hết sức, toàn thân cô gái ấy bị bỏng nặng, đầu lại bị va chậm mạnh, cộng thêm khi đưa đến đây cô gái chỉ còn chút hơi thở cuối cùng nên đã không gắng nổi sức mà vượt tôi thành thật xin lỗi."Lời nói vị bác sĩ ấy kết thúc, đằng sau anh ta là một chiếc băng ca được hai người y tá đẩy đó là một người nằm yên bất động bị phủ toàn thân bởi một tấm ga màu thấy hình ảnh ấy, Tư Cảnh Nam cứng họng không nói nổi câu nào, cảm giác đau đớn chạy dọc toàn Duật đứng ngơ ngác nhìn con người nằm chiếc băng ca ấy, anh bước tới, nhẹ nhàng kéo chiếc ga xuống, anh chợt mỉm cười, cười trong sự đau khổ"Đây không phải cô ấy, hãy nói với tôi đây không phải cô ấy đi!" Lôi Duật đột ngột nắm lấy cổ áo vị bác sĩ đó, trừng mắt, hung hăng lên tiếng."Lôi Duật! Bình tĩnh lại!" Tư Cảnh Nam giang tay ngăn cản hành động mạo phạm của Lôi Duật lại, lạnh nhạt ra có lời nói của Tư Cảnh Nam mà Lôi Duật điều khiển được hành động của mình, anh buông tay khỏi cổ áo vị bác sĩ kia rồi theo bản năng nhấp chân lùi vài bước."Đã xét nghiệm ADN, cô gái này đích thị tên là Lạc Phi Vân, hai mươi hai tuổi." Nói xong, vị bác sĩ cúi chào rồi rời Cảnh Nam yên lặng không nói lời nào, hướng mắt nhìn theo hình dáng trống trải của bóng lưng vị bác sĩ mà trong lòng xót xa vô Duật quỳ sạp xuống, nhìn Lạc Phi Vân và nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên khuôn mặt cháy đen và bị biến dạng của cô"Phi Vân, em tỉnh lại vẫn chưa kịp nói yêu em Vân, anh biết lỗi của mình rồi, em tỉnh lại đi có được không?" Nước mắt Lôi Duật lã chã tuông rơi, Tư Cảnh Nam không biết nói gì ngoài thở dài bất lúc, Yến Tử Kỳ từ xa chạy đến, những thứ bà đang cầm trên tay đều buông hết xuống đất, bà cúi nhìn đứa con hóm hỉnh, tinh nghịch ngày nào của bà, bây giờ chỉ còn là một cái xác ngày càng lạnh lắc đầu"Chuyện gì đã xảy ra Vân!" Bà ôm cô vào lòng mà khóc nức đầu bà cũng phủ nhận người đó không phải là con bà nhưng nhìn chiếc vòng trên tay cô bà như nhìn thế giới sụp vòng ấy là món đồ mà cha cô đã để lại, nó nằm ngay trên cái xác bị cháy đen ấy, bảo làm sao bà không tin cho được chứ?Yến Tử Kỳ bị sốc khá nặng, Tư Cảnh Nam cau mày, lo lắng chạy đến an ủi bà."Nam, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?""Mẹ, là lỗi của con, con không bảo vệ được cho Tiểu Vân."Vì đã khóc và nhiều và bị sốc nên Yến Tử Kỳ liền ngất đi, Tư Cảnh Nam nhất thời hoảng hốt, nhanh chóng gọi bác sĩ tới.\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_Phòng hồi Tử Kỳ nằm yên trên giường bệnh, Tư Cảnh Nam và Lôi Duật đều ngồi gần đó, ai nấy cũng đều mang một sắc mặt tiều tụy, thất thần đến mức đáng Khiết đứng nép bên cánh cửa, quan sát sự việc bên trong thông qua lớp kính trong suốt nhỏ, cô rủ mắt xuống"Xin lỗi mọi người."Tư Cảnh Nam đột ngột hướng mắt ra, Lộ Khiết bắt kịp tình thế mà né đi. Tư Cảnh Nam cũng không nghĩ gì nhiều, anh liền quay mặt sang an ủi mẹ Khiết đứng tựa lưng vào vách tường, sau đó một lúc cô cũng rời đi và trở Hàn viên........Hàn cửa sau, Tiểu Ninh chau mày, đi qua đi lại xung quanh khu tay vò nhau, sốt ruột lên tiếng"Tiểu thư sao đến giờ này mà chị ấy vẫn chưa về, chị ấy còn không được khỏe, ra ngoài như vậy không biết có ổn không nữa? Biết như vậy thì không nên để chị ấy đi thì hơn."Tiểu Ninh đang bận tâm suy nghĩ thì phía trước đột nhiên có tiếng còi xe ô tô, khiến cho cô nhất thời giật người lại ngày càng lo lắng, hoảng loạn"Không xong rồi, Hàn thiếu về rồi mà chị ấy vẫn chưa quay sao bây giờ?""Phịch." Lộ Khiết trèo lên bức tường đá cao vót rồi cẩn thận nhảy như vậy, Tiểu Ninh vừa mừng rỡ vừa lo lắng chạy tới vì sợ Lộ Khiết sẽ bị thương"Tiểu thư, chị có sao không?"Lộ Khiết phủi tay đứng thẳng người dậy rồi lắc đầu"Chị không sao?""Woa, chị cũng giỏi thật đấy, bức tường cao như vậy mà chị cũng trèo lên được." Tiểu Ninh tròn mắt nhìn bức tường cao vời vợi trước mắt rồi nhìn Lộ Khiết với vẻ nghi hoặc."Tài năng của chị không chỉ nhiêu đó thôi đâu, sau này có thời gian, chị sẽ cho em mở rộng tầm mắt." Lộ Khiết nhướng mày, khẽ cười rồi nói."Thật sao?" Tiểu Ninh tròn mắt, hào hứng nói."Thật.""Hay quá!" Tiểu Ninh cười cười rồi sau đó vẻ mặt lại trở nên nghiêm túc"Em quên mất, Hàn thiếu về rồi!""Hả...thôi đi vào nhanh thôi!" Lộ Khiết thôi thúc nói rồi chạy nhanh vào Dương Phong chậm rãi bước vào nhà, trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ màu trắng xinh xắn, anh bước lên lầu, đôi lúc lại nhìn xuống chiếc hộp mà mỉm cười rạng Dương Phong đứng trước cửa phòng của Lộ Khiết nhưng gõ cửa mãi vẫn không thấy cô ra mở thấy có điều gì đó không đúng, anh liền mở cửa và đi Dương Phong đưa mắt nhìn xung quanh phòng nhưng không thấy Lộ Khiết đâu cả, chân mày khẽ nhíu chặt lại"Bên dưới vẫn không có, vậy cô ấy đã đi đâu?"Nhìn thấy Hàn Dương Phong đứng trước cửa phòng tắm, Lộ Khiết giật thót tim."Hàn Dương Phong, sao anh lại ở đây?"Hàn Dương Phong cảm thấy kì lạ, nhìn cô đa nghi hỏi"Anh không thấy em đâu cả thì ra là ở trong em đang làm gì vậy?""À...em có hơi khó chịu nên vào tắm một chút thôi." Lộ Khiết cười cười, đáp lại câu hỏi của anh."Làm mình nghĩ nhiều rồi!" Hàn Dương Phong thầm nghĩ sau đó nhanh chóng mỉm cười, anh nắm tay cô rồi đưa cô tới ngồi lên giường, âu yếm vuốt ve khuôn mặt xinh xắn của cô"Em vẫn chưa khỏe nên chạm nước vì nó sẽ ảnh hưởng đến vết thương của em đấy!""Em hiểu rồi, sau này em sẽ khắc phục."Hàn Dương Phong mỉm cười hài lòng"Được rồi, anh cho em xem cái này!" Nói xong, Hàn Dương Phong quỳ một gối xuống. Lộ Khiết nghiên đầu, chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra nên đành nhìn theo động tác của Dương Phong đưa chiếc hộp màu trắng trên tay mình ra trước mặt cô rồi nhẹ nhàng mở nó chiếc hộp ấy là một chiếc nhẫn sang trọng và vô cùng có hình quả nho fred leigton, xung quanh có gắn đúng hai mươi tám viên kim cương nhỏ, nó lấp lánh, trông rất đẹp và rất bắt mắt."Lộ Khiết, lấy anh nha?" Hàn Dương Phong nhìn cô ôn nhu thời, Lộ Khiết bất động trước câu nói và hành động ấy của anh, chỉ biết đăm đăm nhìn khuôn mặt đợi chờ của nên trả lời anh thế nào đây? Hít một hơi thật sâu, cô nhìn thẳng vào ánh mắt chứa chan tình cảm của anh"Hàn Dương Phong, như vậy có phải hơi nhanh không?...Em...em cần có chút thời gian để suy nghĩ."Lúc mới đầu, Hàn Dương Phong có chút ngạc nhiên, anh suy nghĩ khá đơn vì cầu hôn cô đột ngột quá nên cô hơi bất Dương Phong hiểu nỗi lòng của cô, anh liền thu chiếc hộp lại nhìn cô cười dịu dàng"Không sao? Anh có thể hiểu mà!"Lộ Khiết cúi mặt xuống, bứt bứt ngón tay, vẻ mặt áy náy nói"Hàn Dương Phong, thật sự xin lỗi!"Anh đứng thẳng người rồi nắm lấy tay cô đứng lên"Thôi, đừng suy nghĩ chuyện này đưa em ra ngoài dạo, giải khuây được không?""Được.".
làm vợ bác sĩ chương 73