MỘT BƯỚC YÊU VẠN DẶM ĐAU | MR. SIRO | OFFICIAL MVFull audio: hát đặc Chương 68 - Chương 69 - Chương 70 - Chương 71 Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75 Chương 76 - Chương 77 - Chương 78 - Chương 79 Chương 80 - Chương 81 - Chương 82 - Chương 83 Chương 84 - Chương 85 - Chương 86 - Chương 87 Chương 88 - Chương 89 - Chương 90 - Chương 91 Chương 92 - Chương doc truyen nay, that su mun nu chinh den vs Ninh Lien, vi NL co le la ng yeu sau sac nu chinh cung la ng dc nhac den nhiu nhat, con Bac Vong thi giong tuyp nhan vat nam phu, thay doc den chuong 80 may moi xuat hien 1 lan, roi sau sau do cung chi lau lau nhac den 1, 2 chuong nen noi de co cam tinh sau sac vs BV thi ko co, chi la dong canh vs qua khu qua toi nghiep cua BV thoi. anyway, rat cam "Tôi không yêu anh." "Tôi yêu em là được rồi." Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 nếu không sẽ vạn kiếp bất phục. "Tôi không dám, sau này không dám nữa." Danh Sách Chương (75) - Nạp Xu Hoặc Xem Hướng Dẫn Tại Đây ! 1/ Chương 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh. 2/ Chương 2: Mang ơn sếp tổng. 3/ Chương 3: Tình cảm chi phối. 4/ Chương 4: Đố kỵ. 5/ Chương 5: Vạn sự khởi đầu nan. 6/ Chương 6: Tình chị em có chắc bền lâu. 7/ Chương 7: Là Chương 71. Ta trở thành anh trai của nữ chính ngược văn - Lưu Cẩu Hoa . Chương 141 [Mau xuyên] Công lược boss phản diện (Edit) [Huyễn Huyễn] Vạn Kiếp Yêu Em 3 * Kết Ái - Nam Nhạc Bắc Quan. 90339. Vkook • Limerence. 289971 [Hoàn - Edit] Ngược tâm nam chính hắc hoá ở mạt thế (Xuyên Cường đôla bỏ chung cư, cùng Hà Hồ về ở biệt thự Cường đô la ngả mũ khi Hà Hồ chơi siêu xe Siêu xe của Ngọc Trinh, Hà Hồ: Đâu mới là cái của mình? Tôi cũng thuộc về em, tất cả mọi thứ của tôi đều thuộc về em. Tôi nguyện ý vì em mà làm bất cứ chuyện gì. Chỉ cần em nói một tiếng, tôi cũng nguyện ý chết đi vì em.". Hắn vội vàng thổ lộ khiến tôi ngây ngẩn cả người, tôi ngẩng đầu nhìn hắn, biểu tình của Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Tên gốc Kết Ái, Dị Khách Phùng HoanTác giả Thi Định Nhu Bút danh Huyền Ẩn – tác giả của Lịch XuyênThể loại Ngôn tình, Hiện Đại, HEGiới thiệuEhm… do thấy mọi người có vẻ yêu thích mục giới thiệu quá nên hôm nay xin nói vài điều, truyện này là truyện hiện đại huyền huyễn nhé, truyện là một nồi lẩu thập cẩm của Chạng Vạng, Gumiho Bạn gái tôi là cáo chín đuôi và Liêu Trai. Thực ra truyện khá hiện thực, chỉ có một vài chi tiết về gia tộc Hồ ly là phi hiện thực thôi, còn lại đa phần là thế giới loài người, không có phép thuật gì đâu nhé, cái kết là cách nữ chính và nam chính chẳng giống giáp nào, không ai hoàn mĩ hết, nữ chính không ngây thơ vô số tội, cũng chả thông minh, yếu đuối cũng không phải mà mạnh mẽ cũng không phải, nói chung là khá cố chấp, đôi lúc hơi bị đoản. Nam chính nắng mưa bất thường, không quá lạnh lùng nhưng cũng không phải kiểu ấm áp, chỉ được 1 điểm duy nhất là si tình … Nói sao nhỉ, … truyện này chị Nhu xây dựng tính cách nhân vật hiện thực quá đỗi…Văn ÁnCó ai hiểu sự lãng mạn hơn Hồ ly?Huề là công cụ giải kết thời thượng Châu là bằng chứng cho tình yêu vô hạn của Thiên thuyết kể rằng cô gái nào có được Mị Châu sẽ gặp gỡ và yêu Hồ đã tu luyện chín trăm năm nhưng không có được may mắn đã yêu cô tám trăm năm, nhưng… anh chưa bao giờ có được trái tim cô… Kiếp trước yêu kiếp này yêu, muôn kiếp đều không thay này, họ lại gặp may mắn có mỉm cười với anh không?─────── ───────Nếu tình yêu trở thành quả táo trong vườn địa có bằng lòng lặng yên nhìn nó tàn sẽ đến quyến rũ nó, thưởng thức hương vị say lòng người của nó?Quan Bì Bì đang có một cuộc sống bình yên ở thành phố C rộng lớn. Làm việc, yêu đương, mọi chuyện đều rất bình thường, ổn định. Cho đến khi một người tên Hạ Lan Tĩnh Đình xuất hiện, bánh xe vận mệnh của cô bắt đầu trệt hướng…Khác với người thường, ban ngày Hạ Lan không nhìn thấy gì, nhưng đến tối lại nhìn thấy rất rõ. Anh ta am hiểu về cổ ngọc, là người theo trường phái ăn chay… chỉ thích ăn là các loài hoa. Hơn nữa anh ta còn có thói quen vừa tắm trăng vừa nghe dạ khúc[1]. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với một Hạ Lan kỳ lạ và đầy bí ẩn tưởng chừng chỉ là sự tình cờ, nhưng che giấu phía sau một âm mưu không ai ngờ tới. Hạ Lan có mệnh bát quái thuần âm, Bì Bì có mệnh bát quái thuần dương, nếu Hạ Lan ăn được lá gan của Bì Bì khi cô yêu anh thì có thể đắc đạo, trở thành “Thiên hồ”. Hạ Lan gieo “mùi hương” lên người Bì Bì và tặng “Mị Châu” cho cô chính là để nắm rõ hành tung của cô. Thế nhưng vào lúc Bì Bì bị tình bạn và tình yêu phản bội, rơi vào chán nản và tuyệt vọng, câu chuyện của cô và Hạ Lan mới chính thức bắt đầu.[1] Nguyên văn dạ khúc gam E trưởng. Dạ khúc là khúc nhạc chiều, chỉ những thể loại trữ tình nhẹ nhàng; Dạ khúc gam E trưởng là những bài dạ khúc có giai điệu thuộc gam Mi trưởng. Bỏ qua nội dung Chi Hoa Vân Thanh xuân tươi đẹp như thế, vậy mà chẳng gặp được anh Home 🌷 Chương Mới Nhất🌷 Đã Hoàn Thành 🌷 Đang tiến hành 🌷 [Hiện Đại] Ngày Tỉnh Giấc [Hiện Đại] Thế Giới Thật Ấm Áp, Chỉ Vì Em [HIỆN ĐẠI] ĐỊNH LUẬT CON NHÍM [Hiện Đại] Định Chế Hạnh Phúc – Huy Hoắc [Hiện Đại] Chỉ Yêu Mình Anh – Na Khẩu Trùng Pass 🌷 Vài thứ hay ho🌷 29 bình luận về “[Huyền Huyễn] Vạn Kiếp Yêu Em 2” taopho5k ❤ ❤ ❤ oa oa giờ t mới tìm ra nhà cô, trời ơi, hạnh phúc ghê ^^ cảm ơn cô đã làm tiếp ❤ ThíchĐã thích bởi 2 người chikajo ≧▽≦ quào quào ~ tui kiếm truyện này lâu lắm r á ❤ mừng húm~ cố lên nha cô * ThíchĐã thích bởi 1 người Sen Hí hí, cô nhớ ủng hộ tui nha hôn ” ThíchĐã thích bởi 1 người anl123 OMG !!! Cảm ơn người super đẹp nhiều lắm , mình thưởng thức đây 😘😘😘 ThíchĐã thích bởi 1 người Sen Bắn tim “chíu chíu” ” ThíchThích tlivegreetings Mê truyện này lắm í, tìm được nhà này mừng rơi nước mắt. Bao giờ mới có chương 48 đây nàng ơi!!! ThíchĐã thích bởi 1 người Sen 48 có rồi nàng ơi! 49-50 mai có nha * ThíchThích Linh Nguyễn Ôi em tìm truyện này lâu lắm rồi . Không ngờ nhà nàng làm .😙😙 . Cảm ơn nàng nhiều 😂😂 ThíchĐã thích bởi 1 người Nguyen Hoa Sao e k nhìn thấy hết tất cả các chương z ạ. Chỉ xem được đến chương 48 là sao ạ??? ThíchĐã thích bởi 1 người Sen Do c chưa có thời gian cập nhật phần mục lục nên tạm thời e vào phần “thẻ tag” tìm bằng thẻ “hạ lan” hoặc chuyên mục “vạn kiếp yêu em 2” nha ThíchThích Elaine Ha mong cuối tuần để đc xem tiếp nữa, p3 có bao nhiu chương vậy ad ThíchĐã thích bởi 1 người Sen Hôm bữa ta nghía thử bên trang raw hình như là sáu mấy chương ă nàng, còn hoàn hay chưa thì ta chưa đọc nên chưa biết 🤣🤣 ThíchThích Yen Tran Ban oi, cho minh xin trang raw cua phan 3 duoc ko? ThíchThích Sen moonallonsy 😘😘😘 nay thấy giới thiệu phim nên quyết định mò lại truyện đọc thì tìm được nhà bạn mừng vui khôn xiết…💛 Cảm ơn bạn vì đã làm tiếp! Fighting 😍 ThíchĐã thích bởi 1 người Sen Nếu bạn biết sa vào đây là sa vào vực không đáy, đợi dài cổ thì k biết bạn còn mừng vui khôn xiết không ” ThíchThích truonguyennhisanh Trần Chinh Cảm ơn bạn rất nhiều. Khi mình ôn thi đại học mình cày vạn kiếp 1 khi mình làm khoá luận tốt nghiệp mình lại cày vạn kiếp 2 là bây giờ đó . 4 năm đại học chưa ngày nào từ bỏ Hạ Lan cả thỉnh thoảng vào nhà tiên tít hóng ra hoáng vào. Nên ngàn vạn lần đừng bỏ hố nhé. Ủnh hộ bạn hết mình ThíchĐã thích bởi 1 người Sen Bạn yên tâm nha, chậm thì có chậm chứ tụi mình k bao giờ bỏ hố ” ThíchĐã thích bởi 1 người Thủy Phùng Thị Phương Thủy Kiều Trân còn 10 chương nữa thôi, cố lên nha nàng ThíchĐã thích bởi 2 người Diep Nguyen Sen Thanh Thanhng oi troi oi, ngày trc là hạ lan vẫn yeu bì bì, chỉ là luc nào yếu thi mới bị đông linh khống chế. Vậy tính ra vẫn còn an ủi, chứ không là đau lòng cho hạ lan rồi. Giờ sau thời gian là đông linh, ở chung với bì bì thì đông linh chuyen sang yeu bì bì. Đông linh chắc phải làm vai phụ quá. mong phần 3 bì bì và hạ lan có kết thúc viên mãn. Cũng thích đong linh quá, nhưng không thể nào ThíchThích Sen Qua phần 3 thì hạ lan đúng phũ luôn bạn ơi ” ThíchThích Sen Đọc mà thấy sôi gan giùm bì bì V ThíchThích Bui Huong hic mình sập hố nhà bạn. đọc 1 lèo phần 1,2 đến giờ. ThíchĐã thích bởi 1 người Sen ù uây, hại mắt lắm nha nàng ơi ” ThíchThích Nguyễn Thị Ngọc Bích Cảm ơn bạn. Truyện này mình tìm mấy năm từ khi đọc được p1 mà k thấy ai dịch phần 2. Tuy nhiên khi đọc phần 2 này có chút đau lòng. Đông Linh cũng là yêu Quan Bì Bì, cùng nhau qua sóng gió, tình yêu của Tĩnh Đình cũng do Đông Linh mà có. Vậy mà cuối cùng Đông Linh không thể cùng Bì Bì có 1 chút yêu thương. Thật sự rất đau lòng cho Đônng Linh ThíchĐã thích bởi 1 người ★Người đẹp à, nhắn gửi iu thương đi nạ★ヾ☆’∀’☆ ≧▽≦/ o´`oノ ∑O_O; ゚ロ゚ ⊙_⊙ ¬‿¬ →_→ ¬_¬ ヽ  ̄д ̄ノ ┐ ̄∀ ̄┌ ┐︶▽︶┌ ╮ ̄~ ̄╭ °△°︴ T▽T ╥﹏╥ ╯︵╰, 。・゚゚*>д<*゚゚・ oTヘTo ノ°益°ノ ╬◣﹏◢ ; ̄Д ̄  ̄ε ̄@ ≧◡≦ ♡ ˘⌣˘♡˘⌣˘ ´∀`ノ~ ♡ ´ ▽ ` ✧✧ ◕‿◕ヽo^―^oノ╰▔∀▔ ^▽^ ≧◡≦ o´∀`o o´▽`o ☆▽☆ -‿‿- Chi Hoa Vân Thanh xuân tươi đẹp như thế, vậy mà chẳng gặp được anh Bì Bì nôn thốc nôn tháo dưới gốc cây chừng năm phút, đến khi thứ chất lỏng cuối cùng trong dạ dày cũng bị nôn sạch ra, cô mới quay người trở lại. Không khí vốn mang một mùi chua nồng kỳ lạ, thoáng chốc đã bị nuốt chửng bởi mùi của đất bùn và lá cây. Lúc này, Bì Bì mới phát hiện trên cổ tay mình in hằn hai vết trói rất sâu, rướm máu, đau như dao cứa. Hạ Lan Huề đứng cách đó không xa, im lặng nhìn về phía trước, nhíu mày đăm chiêu. Bì Bì cho rằng, nhìn thấy mình trong bộ dạng này, Tế ti đại nhân ít nhiều gì cũng sẽ có chút xót thương. Thế nhưng, khi cô đi đến trước mặt anh, anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt vô hồn trống rỗng, vẻ mặt thờ ơ, dưới khóe môi ẩn giấu một nụ cười chế nhạo.“Thần kinh của em lúc nào cũng yếu ớt như thế sao?” Anh hỏi Bì không trả lời, chỉ ngơ ngẩn nhìn anh, trong lòng buồn rười rượi. Tế ti đại nhân không còn quan tâm đến cô nữa rồi. Nếu cô không giữ chiếc chìa khóa nọ, chắc ngay cả nói chuyện với cô anh cũng không có đủ kiên nhẫn. Thật ra, đây là vấn đề mà Bì Bì vẫn luôn tự hỏi mình. Nếu không có Tuệ Nhan, không có khoảng thời gian khắc cốt ghi tâm trong quá khứ đó, lúc đi trên đường, Hạ Lan Huề liệu có liếc nhìn một cô gái hết sức bình thường như cô nhiều hơn một ánh mắt?Một Tế ti đại nhân chỉ xem cô như cỏ rác, một Tế ti đại nhân thấy chết không thèm cứu, vậy mà cô còn muốn tranh thủ tình yêu của anh nữa sao?Nước mắt đã viền quanh hốc mắt, nhưng cô cố kìm lại, ngăn không để nó rơi.“Rốt cuộc, trước đây tôi đã coi trọng em ở điểm nào?” Anh lạnh lùng hừ một tiếng, mặt lộ vẻ xem thường, “Em béo như thế, xấu xí như thế, đã vậy còn nhát gan như thế. Em không biết nôn mửa trước mặt Tế ti đại nhân là chuyện rất thất lễ sao?”“…”“Lần sau nếu muốn nôn, trước tiên phải đào một cái hố, sau khi nôn xong phải lấy đất lấp lại, nhớ chưa?”Bì Bì không còn gì để nói. Mặc dù trước đây, khi Hạ Lan Tĩnh Đình nói chuyện cũng không buông tha cho bất cứ ai, nhưng đối với cô, anh vẫn luôn lịch sự. Thậm chí những lúc rất giận cô, muốn mắng cô, anh cũng lòng vòng chứ không nói thẳng. Ánh mắt anh dành cho cô cũng hoàn toàn không giống với người trước mặt này. Tuy ban ngày không nhìn thấy gương mặt cô, nhưng thần thái của anh đầy biểu cảm, lời nói luôn chan chứa sự trìu mến, yêu thương. Đối với tính tình bướng bỉnh và hành động theo cảm hứng của cô, anh lại càng thêm bao dung và chiều chuộng, anh cho rằng một cô gái sinh ra vốn phải nên như vậy. Hạ Lan rất ít khi cất lời khen ngợi một cách lộ liễu, nhưng anh lại nhiều lần nói thích mùi hương của Bì Bì. Vả lại còn nói trong tộc Hồ, mùi của người phụ nữ hấp dẫn hơn nhiều so với vẻ đẹp của họ. Suy cho cùng, những gương mặt con người có được sau khi tu luyện đó không phải là diện mạo vốn có của họ, chỉ có mùi hương mới là thứ mãi mãi không thay đổi mà thôi. Nghĩ vậy, Bì Bì bèn đi đến kết luận Hạ Lan Huề này rất có khả năng là một kẻ giả mạo, mình không cần phải ôm ấp kỳ vọng với anh ta, càng không cần phải quá khách sáo với anh Bì đưa hai tay lên xoa thắt lưng, ngẩng cao đầu, đi đến trước mặt Hạ Lan Huề, chậm rãi nói “Thứ nhất, tôi không phải là động vật họ mèo. Thứ hai, anh nói rằng tôi thất lễ? Nói tôi xấu xí? Nói tôi béo?… Tế ti đại nhân, cho tôi hỏi lễ độ của anh ở đâu?… Tôi – Quan Bì Bì – không phải người mà anh có thể tùy tiện sỉ nhục!”Cằm anh cũng giương lên, gần như chọc vào trán cô “À ha, Quan Tiểu Thư. Vừa mới thoát chết đã có sức cãi nhau rồi nhỉ? Khi nãy, là ai đã van xin tôi cứu mạng? Là ai nói sẽ nghe lời phu quân? Là ai cho tôi lời hứa quý báu của mình?… Tôi không hề sỉ nhục em, tôi chỉ đang nói sự thật.”“Có một lời nói thật còn khó nghe hơn nữa là anh là một người mù.”Anh dùng một tay kéo cô lại gần “Em không hiểu cụm từ chí tôn vô thượng’ nghĩa là gì ư?” “Có nghĩa gì, anh nói xem!”“Nghĩa là, bất kể tôi nói gì, em đều phải ngoan ngoãn nghe theo…”Anh ta còn chưa dứt lời, thì “Bốp!” một tiếng. Bì Bì đã giáng lên mặt Tế ti đại nhân một cái bạt tai thật vang dội. Năm dấu ngón tay hiện lên rõ mồn một. Hạ Lan Huề kinh ngạc đến ngây người, dường như trong đời anh ta chưa từng bị ai đối xử như vậy, khiến anh ta quên cả hít thở một lúc lâu. Bì Bì nhìn thẳng vào anh ta không một chút sợ hãi, thái độ muốn bất chấp tất cả liều mạng với anh Lan Huề đưa hai tay lên bóp cổ cô, nhưng chưa kịp vận sức thì bỗng nghe thấy một tràn cười vọng tới. Anh ta hơi nới lỏng tay, Bì Bì liền nhân cơ hội lùi về phía sau một bước. Quay lại nhìn, Kim Địch không biết đã đến từ lúc nào. Có thể thấy, anh ta đang cố nhịn cười, nhưng không nhịn được nữa mà cười thành tiếng.“Thì ra trên đời này, thật sự có một người không sợ Tế ti đại nhân nổi giận cơ đấy.” Kim Địch Lan Huề sờ lên mặt mình, chừng như cảm thấy tranh cãi với Bì Bì là một việc hạ thấp nhân phẩm, vì vậy bèn quyết định không thèm để ý đến cô nữa. Thế nên, anh ta bỏ qua Bì Bì, đi đến trước mặt Kim Địch.“Cô ấy sao thế? Bị ai bắt cóc à?” Kim Địch để ý đến vẻ nhếch nhác của Bì Bì, hỏi.“Sa Lan Phương thị.”“Ồ, bọn họ? Tôi trông thấy Linh Thước, còn tưởng đó là Thanh Tang nữa chứ.”“Có cả người của Thanh Tang. Người trong tộc của cậu không phải luôn hoạt động ở phương Bắc sao?”.“Là tôi mời họ tới đấy, cứ tưởng cuối tuần họ mới đến, ai ngờ đến nhanh vậy.”“Cậu? Mời hắn ta?”“Phương Tôn Mi là chiến binh đệ nhất của Sa Lan tộc. Mấy người em của anh ta cũng rất lợi hại, càng nhiều người hỗ trợ càng tốt mà.”Hạ Lan Huề ngẫm nghĩ một lúc, nói “Ừ, chúng ta còn trống mấy phòng, để họ đến ở đi.” Anh vừa nói vừa cùng Kim Địch đi ra phía bìa rừng. Vừa đi được vài bước, phát hiện Bì Bì không đi theo, anh ta liền quay lại. Bì Bì vẫn đang tức giận đứng nguyên tại chỗ.“Em không theo tôi về nhà sao, Bì Bì?” Hạ Lan Huề Bì kiên quyết lắc đầu.“Tại sao?”“Nếu tôi hiểu không sai, có phải anh muốn đưa Sa Lan Phương thị về ở chung với chúng ta không?”“Có vấn đề gì à?”“Có chứ! Tôi không đồng ý!”“Em có thể nghe lời chút xíu không?” Tế ti đại nhân mất hết kiên nhẫn, khẽ quát.“Không thể!” Bì Bì đanh mặt “Đó là nhà của chồng tôi để lại cho tôi, tôi có quyền định đoạt. Rốt cuộc anh có phải chồng tôi hay không, tôi không dám chắc. Nhưng dựa vào việc anh đã cứu mạng tôi, tôi có thể giữ anh và bạn anh ở lại. Nhưng anh em nhà Phương thị thì Không! Thể! Được!”Tê ti đại nhân nhìn cô lạnh nhạt “Giữ lại? Quan Bì Bì, em nói cho rõ ràng vào, em đã tốn một đồng nào vào bất động sản đó chưa? Cho em ở không bấy lâu nay, tôi vẫn chưa thu tiền thuê của em đấy! Vậy mà em lại nghĩ chúng tôi đến đây để cướp tài sản của em? Em có học toán không?”.“Tôi không biết số học, nhưng tôi không phải kẻ ngốc!” Bì Bì khoanh tay, trừng mắt nhìn họ. “Các anh dọn đến, chẳng qua vì muốn ăn thịt tôi thôi!”Hạ Lan Huề mỉm cười. Kim Địch cũng cười. Hai người đều không nhịn được cùng cất tiếng cười Bì xụ mặt xuống, đưa tay ra “Trả cái gương lại cho tôi.”“Nếu là tới ăn em, vậy chắc chắn sẽ không trả gương lại cho em đâu, Quan tiểu thư.” Hạ Lan Huề nói “Tôi đã ném nó đi rồi.”“Ngoài cái đó ra tôi còn có…”“Mỡ rồng, Thạch chiếu?” Hạ Lan Huề cười nói “Cái hộp đặt trong tủ trong phòng tắm kia?… Cũng ném luôn rồi.”“Anh…”.“Rốt cuộc em có về nhà với tôi không?”“Không!”Hạ Lan Huề không thèm nhiều lời, đi đến vác cô lên, sải bước về phía trước.“Thả tôi xuống! Hạ Lan Huề, mau thả tôi xuống! Anh là đồ hồ ly thối tha! Hồ ly đáng chết!” Bì Bì ra sức giãy dụa trên vai anh, kêu la inh ỏi, hết đấm đá lại cấu cào. Hạ Lan Huề chẳng thèm đếm xỉa tới, chỉ lo tán gẫu với Kim Địch.“Bọn Đầu Hổ bang đến rồi?”“Đích thân đại ca của chúng đem tiền trả lại.” Kim Địch nói.“Ừ!”“Còn hỏi chúng ta một năm muốn biếu bao nhiêu, tôi nói một trăm vạn.”“Không tệ.”“Thả tôi xuống!” Bì Bì hét lên.“Nhớ đừng làm lớn quá.” Hạ Lan Huề dặn dò.“Thả tôi xuống!” Bì Bì lại kêu.“Biết rồi.” Kim Địch đáp.“Để tôi xuống!” Để tôi xuống!” Mặc cho Bì Bì có kêu la thế nào, Hạ Lan Huề vẫn coi như đang khiêng một bao bột, đi một mạch tới bìa rừng. Bì Bì nổi giận há miệng cắn mạnh một cái vào vai anh.“Á!” Hạ Lan Huề đau đớn kêu, cuối cùng cũng thả Bì Bì xuống.“Quan Bì Bì!” Tế ti đại nhân nổi cáu “Tôi chưa cắn em thì thôi, sao em lại đi cắn tôi? Kim Địch, cậu đói bụng rồi phải không?”“Rất đói.”Câu này không phải nói dối, Bì Bì cúi nhìn chiếc nhẫn trên tay, chiếc nhẫn có màu đỏ chói.“Vậy cậu ăn cô ấy đi.”Hạ Lan Huề và Kim Địch đồng loạt nhìn về phía Bì Bì, vẻ mặt rất nghiêm túc, hơn nữa, họ đều đang nhìn về phía bụng cô.“Sao tôi lại không biết xấu hổ mà ăn một mình chứ?” Kim Địch nói “Hay là chúng ta cùng ăn đi?”Hạ Lan Huề thở dài “Gặp phải một người phụ nữ không biết nghe lời, cách duy nhất để giải quyết rắc rối đó chính là xơi tái cô ấy đi.” “Ngài nói rất đúng. Tôi không nhớ là đã ăn bao nhiêu…”Hai người anh hỏi một câu tôi đáp một câu hệt như đang tấu hài kịch. Bì Bì nghe mà tê dại cả đầu, khắp người run khan. Bì Bì vội vàng lấy trong túi ra một chai thuốc, ngửa đầu bỏ vào miệng hơn mười viên Ngưu Hoàng giải độc hoàn, nhai mạnh mấy cái rồi nuốt xuống. Sau đó, cô ném bình thuốc xuống đất “Uống rồi, uống rồi đó. Dù các người có ăn tôi, Quan Bì Bì tôi cũng phải khiến các người ăn không ngon miệng, ăn phải ói ra, ăn không tiêu hóa được!”Câu này không phải nói ngoa, hai người đàn ông đồng thời im Bì cảm thấy mình đã đe dọa được bọn họ. Đúng lúc đó, cô nghe bụng mình bắt đầu kêu. Cô trợn mắt nhìn hai người đàn ông đứng trước mặt. Mười viên Ngưu Hoàng giải độc hoàn này Tế ti đại nhân không thể tiêu hóa được, mình dĩ nhiên cũng không tiêu hóa được. Dạ dày quặn đau, cô ôm bụng, thoái lui hai người đàn ông kinh hoảng nhìn cô.“Quan Bì Bì, em muốn làm gì thế?” Hạ Lan Huề hỏi.“Cô sẽ không… đi… ở trước mặt chúng tôi đấy chứ?” Kim Địch thốt Bì quả thật muốn khóc “A, a, a… Hạ Lan Huề, anh mau tìm WC giúp tôi đi…”“Tìm WC thì không kịp nữa, giúp em đào một cái hố còn nhanh hơn đó.” Hạ Lan Huề nói.“Khéo ghê, tôi còn hai tờ khăn giấy đây này. Để lấy cho.” Kim Địch từ khi Hạ Lan Huề giúp Bì Bì đào cái hố đó, Bì Bì cảm thấy, suốt cuộc đời này, cô sẽ không có cách nào ngẩng đầu lên trước mặt anh tavà Kim địch được nữa. Vậy nên cô đành ngoan ngoãn đi theo sau Hạ Lan, ngượng ngùng không dám mở miệng nói chuyện, thậm chí cũng không dám đi gần anh ta. Nhớ đến khứu giác vô cùng nhạy cảm của Hạ Lan Huề, cô có cảm giác… với anh ta, về bản chất, mình chính là một tòa WC di động. May mắn là cả hai người đàn ông đều không ai lấy việc đó ra để chọc ghẹo cô. Nhưng nó sẽ trở thành trò cười, suốt đời này… cũng đừng mong xóa sạch…! Bì Bì ngao ngán đến bìa rừng, Bì Bì trông thấy Hạ Lan Huề bước tới trước mở cửa chiếc xe Audi đậu bên kia đường. Cô ngẫm nghĩ một lúc, đột nhiên dừng lại, nói lớn “Hạ Lan, Kim Địch, nếu các anh đã nhất định phải ở trong ngôi nhà trên phố Nhàn Đình, vậy thì cứ ở đi. Người của nhà họ Phương muốn đến đó ở cũng được. Dù sao, tộc Hồ của các anh cũng cần một nơi để tụ tập.”“Vậy mới phải chứ,” Hạ Lan Huề có phần dịu giọng hơn, bước đến xoa đầu cô “Bì Bì, em giỏi lắm.”Bì Bì hất tay anh ra “Các anh tới đó ở, còn tôi dọn đi. Mọi thứ ở đó đều thuộc về anh. Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất từ giờ trở đi, anh không được quấy rầy cuộc sống của tôi nữa.”“Hừ, em thật sự cho rằng, chúng tôi muốn quấy rầy em lắm sao?”Bì Bì lấy ra một chiếc chìa khóa, ném sang cho anh “Thứ mà anh muốn có chính là nó phải không? Cầm lấy đi. Anh đã cứu mạng tôi, tôi tặng chìa khóa cho anh đấy. Chúng ta coi như không ai nợ ai, coi như chưa từng quen biết nhau, được chứ?”“Tốt thôi.” Hạ Lan lạnh nhạt nói “Bì Bì, em chắc rằng từ nay về sau em sẽ không bao giờ đến tìm tôi nữa chứ?”“Chắc chắn. Tế ti đại nhân, chúng ta hãy quên nhau đi!”“Tạm biệt.” Hạ Lan Huề tao nhã đưa tay bắt tay Bì Bì, “Quen biết em là vinh hạnh của tôi.”“Tạm biệt, quen biết anh là tai họa của tôi.”Hạ Lan Huề không chút lưu luyến bước vào xe, chiếc xe lập tức phóng đi. Bì Bì quay người đi theo hướng ngược lại. Tác giả Thi Định NhuThể loại Ngôn Tình, Huyền HuyễnTruyện Vạn Kiếp Yêu Em 2 là một truyện mới tiếp nối với phần 1 của truyện trước, tiếp theo truyện Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em truyện hứa hẹn những tình huống bất ngờ, những tình huống khiến bạn đọc không thể không bị cuốn vào. Truyện tình mới của tác giả Thi Định Nhu gửi đến bạn đọc câu chuyện tình yêu đầy mật ngọt nhưng mang theo chút nhớ nhung, chút phảng phất lo lắng, chút đọng chút lay động...Khi một người đàn ông nói chuyện với phụ nữ mà nhắc đến hoa, hầu hết là có ý tán tỉnh. Trong lòng Bì Bì thì đã tràn trề hứng thú. Khiến cô không kìm được, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh, nhìn anh một cách tham lam. Là anh, chính là anh, là Hạ Lan của cô, là Hạ Lan si tình, Hạ Lan lạnh lùng kiêu ngạo, Hạ Lan thần thái sáng ngời, Hạ Lan mãi mãi thanh xuân của cô. May mà khuôn mặt này lúc nào cũng đeo kính, nếu không sẽ thu hút biết bao nhiêu sự chú ý chứ!Anh đưa ra câu trả lời đầy huyền bí “Là gặp gỡ hạnh phúc.”. Nắng mùa đông mang theo cái rét lạnh muốn rùng mình. Bầu trời trong không một gợn mây, xanh thẳm như trời hè. Chủ nhật ở thành phố nhỏ chẳng sầm uất mấy, người đi trên phố chẳng có là bao, dáng đi tuy vội vàng nhưng lại mang vẻ lười biếng. Hai bên đường là những quán mỹ thực, trên mỗi quán đều có một đám hơi nước bốc lên. Bì Bì không kìm lòng được nhớ về ngày đầu gặp gỡ Hạ Lan Huề, cũng là một ngày mùa đông như vậy. Dưới sự tổng hợp lực của cánh đàn ông và các nhân viên đội phòng cháy chữa cháy, cuối cùng ngọn lửa cũng được dập tắt sau khi đã thiêu rụi năm căn phòng ở gian chính. Đám cháy có mặt đội cứu hỏa, tất nhiên thu hút cả cảnh sát và an ninh khu vực, ngay cả ban quản lý khu vực cũng phái người đến, và hiễn nhiên không thể vắng bóng phóng viên truyền hình. Mọi chuyện cứ thế mà trở nên ồn ào, là tiêu đề nóng hổi trên bản tin 12 giờ trưa của thành phố C. Hạ Lan Huề không chịu tiếp khách, Bì Bì với thân phận chủ nhà, đành phải ra mặt giải thích nguyên nhân rằng nhà thắp nến, lửa chẳng may leo sang rèm, nên mới gây ra đám cháy không có thương vong gì, gia đình bị cháy lại mua bảo hiểm, hàng xóm chỉ sang hỏi han an ủi đôi ba câu, sau đó nhanh chóng kéo nhau giới bên ngoài dẫu xảy ra chuyện gì, Tế ti đại nhân vẫn là Tế ti, vị trí lãnh đạo không thể bị lung lay. Ví dụ như, trong khi tất cả mọi người trong tứ hợp viện đều bận rộn, người thì dọn dẹp hiện trường, người thì thu gom rác rưới. Phương Tân Lai bị mất một bàn tay, vẫn tham gia làm việc. Chỉ mỗi mình Hạ Lan Huề, hai tay đút túi quần, ngồi trên ghế mây nhìn mọi người tất bậc. Y như hết thảy chẳng liên can gì đến mình. Tất nhiên, anh ta sẽ nói là mình không nhìn thấy, chẳng giúp được gì mà chỉ thêm phiền phức mà thôi. Nhưng anh ta lại nhớ sai bảo Bì Bì như cu li, lúc thì sai cô kiểm tra kho, lúc thì bắt cô khiêng hơn ba chục cái bao ra hậu viện. Chuyện này nói gì thì nói cũng là do mình mà ra, Bì Bì thấy hổ thẹn lương tâm nên chỉ biết răm rắp làm theo. Chạy tới chạy lui một hồi đã trôi qua buổi sáng, vừa đến 12h, Chung Nghi trong nhà bếp thò đầu ra, gọi “Tới giờ cơm rồi…”Lúc đó, Bì Bì đang khiêng một bao khoai tây, bụng đã đói đến bủn rủn chân tay, nghe gọi liền quăng bao khoay tây xuống, đi về phía nhà bếp, thì bị Hạ Lan Huề gọi lại “Đúng lại! Thủ phạm phóng hỏa còn muốn ăn cơm à?”“Tôi đói rồi!”“Em còn mặt mũi mà ăn à?”“Tôi đói rồi!”“Làm xong việc mới được ăn!”“Tôi…”“Không cho ăn, đi làm đi!”Bì Bì bực bội vác bao khoai tây lên vai tiếp tục đi về phía sau viện. Mới đi được vài bước, đằng sau lại có người kêu “Bì Bì!” Quay lại nhìn, thì ra là Kim Địch. “Mẹ cô đến thăm cô kìa.” Anh ta Bì vội bỏ bao khoai tây xuống, đi ra cửa. Băng qua sân đình, xuyên qua hành lang, lúc bước qua cửa thùy hoa thì có người đuổi kịp cô, với tay kéo cô lại. Hạ Lan Huề nói “Chúng ta cùng đi.”Mẹ Bì Bì quả thật đang đứng bên ngoài cổng, lo lắng nhìn vào trong, nhưng bị bức bình phong chắn giữa, nên chẳng nhìn thấy gì. Bì Bì chưa kịp mở miệng, người đi cùng đã thân thiết kêu “Mẹ, sao mẹ lại đến?”“Nghe nói nhà các con bị cháy, mẹ sang xem thử, không sao chứ?”.“Dạ không sao.” Bì Bì trả lời.“Mẹ, vào trong ngồi đã. Chúng con đang ăn trưa, mẹ đến thì cùng ăn với chúng con luôn!” Tế ti đại nhân bỗng dưng trở nên thật hiếu khách, dìu tay mẹ Bì Bì định dẫn bà vào biết giả vờ thật đấy! Bì Bì mắng thầm. Cô cũng không muốn mẹ vào làm mọi việc phức tạp hơn, định nói, thì mẹ cô đã xua tay liên tục, sau đó đưa cho cô một cái túi “Các con bình an là tốt rồi, mẹ không vào đâu. Chiều mẹ còn phải đi làm, taxi đang đợi ngoài đường. Bì Bì, đây là tương đậu bà nội làm cho con, còn cái này là canh ngân nhĩ. Con cất để ăn từ từ. Nhìn con kìa, khí sắc tốt hơn rồi, không biết nhờ Hạ Lan biết chăm sóc? Hay là nhờ sức mạnh của tình yêu đây!”Mẹ Bì Bì nhìn Hạ Lan Huề, không giấu được niềm vui và sự yêu quý toát ra trong ánh mắt. Hạ Lan Huề cười nhẹ, như ngầm thừa nhận.“Bì Bì, con đi theo mẹ, mẹ có chuyện muốn nói với con.”“Dạ, để con tiễn mẹ…. Hạ Lan, anh mau đi dọn nhà đi, ngói vỡ ngỗn ngang đầy đất đấy!”.” Bì Bì kéo tay mẹ, bước nhanh ra ngoài cửa, Hạ Lan Huề không hề ngăn cản, vẫy tay chào, nói “Mẹ, mẹ đi thong thả.”Hai mẹ con ngoặc qua góc đường, mẹ Bì Bì chợt đứng lại “Bì Bì, mẹ tới tìm con là có chuyện khác. Có người muốn gặp con.”“Gặp con? Ai vậy?”“Một anh chàng rất được, mẹ không biết cậu ta, cậu ta nói quen con, có một chuyện quan trọng muốn nói với con.”“Sao mẹ không dẫn anh ta đến đây?”“Cậu ta muốn tự nói với con.” Mẹ Bì Bì nhỏ giọng đáp. Một chàng trai trẻ bước ra từ sau một thân cây. Dáng người cao dong dỏng, mặc một chiếc trenchcoat đen tuyền, làm tôn lên đôi chân dài, gương mặt nhỏ nhắn, da trắng trán cao, với một đôi mắt sáng đầy trí tuệ, bề ngoài không quá hai mươi, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ lịch lãm sang trọng, trên thắt lưng có đeo một cây clarinet dài. Bì Bì đã từng gặp anh ta, anh ta chính là Quan Bì Bì hiểu ý lặng lẽ lên xe về. Chàng trai mặc đồ đen hướng về phía rừng cây mà đi, ra hiệu bảo Bì Bì đi theo. Hai người đi mãi vào tận sâu trong rừng mới dừng lại. Chàng trai quay lại, lẳng lặng nhìn cô, như thể đang xác minh thân phận, rồi đột ngột quỳ xuống, cúi đầu chào “Hữu tế ti – Quan Hạt cầu xin lời chúc phúc của phu nhân.”Bì Bì chạm nhẹ tay lên đầu anh ta một cái.“Cám ơn.” Anh ta đứng dậy, nhìn cô, nói “Phu nhân vẫn tốt chứ?”Bì Bì trong lòng đầy hoài nghi “Anh… Sao anh biết tôi là phu nhân?”“Trên người phu nhân có mùi hương của điện hạ.”“…Điện hạ?”“Vương thất xưa nay chưa bao giờ tùy tiện hạ hương, trong thế giới của hồ tộc chúng tôi, hạ hương đồng nghĩa với sắc phong, người chính là chính thê của điện hạ, Vương phi Hồ tộc.”Ok, tuy chưa xuyên không đến cổ đại, nhưng cũng đã từng xem phim về cung đình, Bì Bì nghĩ bụng, ừ, thế này thật tốt, địa vị xã hội của cô đã được nâng lên một tầm cao mới. Bì Bì hỏi lại anh ta “Anh đến tìm tôi, vì muốn xin gặp Hạ Lan Huề?”Mặc dù các bộ tộc trong tộc Hồ phân tán khắp nơi, nhưng vấn đề thứ bậc trong tộc vô cùng nghiêm ngặt, Hạ Lan Huề không phải hạng người mà ai muốn gặp cũng có thể gặp, muốn nói chuyện là có thể nói chuyện được. Muốn gặp gỡ tiếp xúc với anh ta cần phải thông qua sứ giả, hoặc phải được người khác giới thiệu.“Thưa phu nhân, Tế ti đại nhân… cũng chính là Hạ Lan tiên sinh… vốn bế quan tu luyện ở phố Súc Long, có Thiên Hoa làm bạn bên cạnh. Nhưng một tháng trước, Thiên Hoa đột nhiên mất tích, Tế ti đại nhân cũng xuất quan và bỏ đi. Mọi người đều không biết đã xảy ra chuyện gì. Thanh Tang nhận được tin báo, cho rằng có kẻ muốn chia rẽ quan hệ giữa Thiên tinh tộc và Côn lăng tộc, bèn phái người đến báo cho tôi nhất định phải tìm ra Thiên Hoa, hỏi rõ ràng mọi chuyện, giải thích các hiểu lầm.”“Thiên tinh tộc ư?”“Cũng chính là một mạch của hoàng thất tộc Hồ.”Bì Bì bực bội “Vậy sao anh không tự đến gặp Hạ Lan hỏi cho rõ nguyên nhân?”“Tế ti đại nhận từ chối gặp tôi. Thật ra chuyện hai thủ lĩnh của Thiên tinh tộc và Sa lan tộc cùng đi với nhau… ở chỗ chúng tôi, điều đó cũng hiếm gặp giống như chuyện hoàng đế của các cô xưng huynh gọi đệ thân mật với kẻ tạo phản vậy. Nên chúng tôi nghi ngờ Tế ti đại nhân bị Kim Địch kiềm chế.”“Nếu Thanh Tang đã có lòng lo lắng, thế vì sao không tự đến hỏi anh ta?”“Luật Hồ tộc quy định tả, hữu Tế ti và thủ lĩnh Côn lăng tộc suốt đời không được gặp nhau, người vi phạm phải tự thiêu. Có chuyện gì cũng chỉ được trao đổi thông qua sứ giả.”“Vì thế anh muốn biết Thiên Hoa đang ở đâu?”Quan Hạt gật gật đầu “Đích thực tôi đang truy tìm tung tích của Thiên Hoa, nhưng tôi đến gặp phu nhân, là vì một chuyện khác.”“Xin cứ nói.”“Tôi phụng lệnh Thanh Tang, đặc biệt đến đây để lấy lại vật được cất giữ của Thiên tinh tộc, phu nhân chắc chắn biết tôi đang ám chỉ vật gì.”Mắt Bì Bì sáng lên “Sao tôi có thể tin anh là Tế ti kế nhiệm được?”“Trước khi Hạ Lan đại nhân đi Bắc Cực, chắc chắn đã nói cho cô biết mật mã, tôi biết mười số trước của mật mã đó.” Nói đoạn, anh ta bước đến nói nhỏ vào tai Bì Bì một dãy số, không sai một số Bì im lặng lắng nghe, ngẫm nghĩ rồi gật đầu “Không sai. Mật mã còn lại anh muốn biết bây giờ?”“Đúng vậy. Món đồ đó liên quan đến vận mệnh của tộc Hồ, tôi muốn lấy được nó càng nhanh càng tốt, đem về phố Súc Long giao cho Thanh tang.”Bì Bì âm thầm tính toán, chuyện của tộc Hồ cứ chiếu theo quy tắc của tộc Hồ mà làm, điều kiện để giao ra mật mã trước kia Hạ Lan cũng đã dặn dò rồi, mười số mật mã mà Quan Hạt nói, trình tự rất chính xác, thủ tục xem như hợp lệ, cô không có lý do gì không giao. Vì thế, cô bèn ghé tai anh ta, nói ra dãy mật mã, chỉ đọc qua một lần, Quan Hạt đã gật đầu tỏ ý đã nhớ rõ.“Trí nhớ của anh tốt thật.”“Cảm ơn phu nhân đã khen ngợi.” Anh ta cười nhạt “Ngoài ra, người còn phải đưa cho tôi một chiếc chìa khóa nữa. Nếu không thì cho dù tôi có biết rõ mật mã két săt thì cũng không mở được.”“Chìa khóa đang ở trong tay Hạ Lan Huề.”Quan Hạt liền biến sắc “Phu nhân, trước khi Tế ti đại nhân ra đi, hẳn đã căn dặn cô, chiếc chìa khóa và mật mã phải được giao cho Tế ti kế nhiệm?”“Nhưng Tế ti đại nhân đã quay trở lại rồi! Vui ghê, anh ta đòi tôi có thể không đưa sao?”“Thế nhưng…”Có lẽ, anh ta cảm thấy giải thích với Bì Bì sẽ rất phức tạp, Quan Hạt mở miệng định nói rồi lại thôi. “Có cách nào có thể lấy lại chìa khóa đó được không?”Bì Bì ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng lại âm thầm dậy sóng. Xem chừng tình hình chính trị trong tộc hồ đã có chuyển biến gì đó rất lớn. Thanh Tang nhiếp chính, Hồ Đế lại trốn đi, Tế ti mới nhận chức hiễn nhiên sẽ đứng về phía Thanh Tang, cô nên tin tưởng một bên, nhưng nên giúp đỡ bên nào đây?” Xét về tình hay về lý, Bì Bì đều phải nên giương cao lá cờ ủng hộ Hạ Lan Huề. Nhưng tính tình của Hạ Lan Huề sau khi trở về đã thay đổi rất nhiều, đối xử với cô rất thô bạo, cô nghi ngờ, liệu đó có phải Hạ Lan Huề thật sự hay không. Nếu chiếu theo lời dặn của Hạ Lan ngày trước, tin tưởng Quan Hạt là không sai. Nhưng trong tình huống mọi chuyện đều mập mờ không rõ ràng, vẫn khăng khăng giữ vững nguyên tắc liệu có sai không? Nếu sai cũng không thể trách cô được! Nhưng ngộ nhỡ mục đích của Quan Hạt là hòng đánh cắp bí mật để bắt tay với Thanh Tang lật đổ Hạ Lan thì sao? Nếu vậy, Bì Bì tuyệt đối không để cho anh ta được toại nguyện!Bì Bì càng nghĩ càng rối, bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã giao mật mã cho anh ta quá dễ dàng… đang bối rối trong dạ, thì phía sau vang lên tiếng bước chân. Chưa kịp quay lại nhìn, thì “Vèo” một tiếng, một luồng kình phong bất ngờ ập về phía Quan Hạt, Quan Hạt rút kèn đồng bên thắt lưng ra, trở vay đỡ lấy, người vút lên mấy trượng phóng về phía kẻ vừa tập kích.“Keng!” Một tiếng, Kèn đồng của Quan Hạt đánh trúng chiếc nỏ sắt trong tay Kim Địch, những tia lửa từ cuộc va chạm tóe ra xung quanh khiến hai người đều phải lùi một bước, Kim Địch quát lên “Bì Bì, chỗ này không phải chỗ để cô ở đó ngẩn người, mau quay trở về đi!”Bì Bì liền quay đầu bỏ chạy, Quan Hạt và Kim Địch chém giết ngay phía sau. Cô vừa chạy được mười bước, trên trời đột nhiên tối sầm, một bầy chim đen bổ nhào xuống người cô. Bì Bì đưa hai tay ôm lấy đầu núp vào dưới tán cây, thì nghe một tràn “vèo, vèo, vèo” vang lên, một loạt tên ghim ngay dưới chân cô. Lá cây kêu lên rào rạt, hình như có ai đó đang đi giữa tán rừng. Những mũi tên không ngừng bay về phía cô, một mũi ghim ngay sát cánh tay cô, phụt ra một ngọn lửa xanh lam…Vô minh chi hỏa tiễn của Hoạn linh sư! Bì Bì tái mặt, liền tăng tốc độ chạy, bất chợt đâm đầu vào một người, cô không kìm được hét lên một tiếng. Một cánh tay mạnh mẽ giữ cô lại.“Hạ Lan!”Bì Bì như gặp được cứu tinh, liền bất chấp tất cả leo lên lưng ôm lấy cổ anh, rụt đầu trên lưng anh.“Ngày thường gặp tôi chẳng nói được câu gì hay ho, đến lúc quan trọng mới biết nhảy lên người chồng, Bì Bì em cũng không ngốc lắm nhỉ!” Ai đó vô cùng tức Bì không để ý đến anh, chỉ lo ôm chặt anh “Mấy con chim đó có ăn thịt em không?”“Đừng lo, bọn chúng chỉ ăn những người có IQ hơn 100, em thì không cao như vậy! Dù chúng có hứng thú với em thì cũng không ăn sạch đâu, tối đa chỉ ăn hai con mắt của em thôi…”“Hả, a,a….”Hạ Lan Huề bất thình lình ôm cô, đằng không nhảy lên một cái, đến mười trượng, liền tung Bì Bì lên trời, động tác giống như người ta nhảy lên ném bóng vào rổ vậy.“Á!!!!”Cơ thể Bì Bì bay ra ngoài, đàn chim nghe tiếng liền đuổi theo. Trên không trung Bì Bì lập tức bật khóc, Hạ Lan Huề, té ra anh ném tôi làm thức ăn cho chim sao! Cô vội vàng nhắm chặt hai mắt, sợ đàn chim sẽ ăn hai con mắt cô như lời Hạ Lan đã nói, cơ thể bay đến đỉnh đường parapol thì đột ngột rơi xuống. Mắt thấy mình sắp rớt xuống đất, thì bỗng được một vòng tay ai đó tiếp được. Bì Bì liền định thần nhìn kỹ, người đó là Phương Tôn Mi. Cô chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, Phương Tôn Mi đã ném cô đi tiếp, phút chốc, Bì Bì lại lăng không lần nữa. Đàn chim lại tiếp tục đuổi theo, nhưng lúc này không phải hướng về cô. Lúc người cô sắp va vào một gốc cổ thụ, thì bất ngờ trong tán lá có một người thò đầu ra, đưa tay tiếp lấy cô một cách vững vàng, nhưng người đó chính là Kim Địch. Bì Bì sợ đến nỗi tim cũng ngừng đập, cô la lên với Kim Địch “Mau thả tôi xuống đi!” Kim Địch cười ha ha hai tiếng, ôm cô nhảy từ trên cây xuống, từ từ đặt cô đứng xuống đất “Cô về phòng trước đi. Chúng tôi còn phải đuổi chim nữa.”Bì Bì ngó nghiêng “Chúng không đuổi theo tôi nữa chứ?”“Hạ Lan đã dụ bọn chúng đi rồi.”“Thế Hạ Lan, anh ấy… có an toàn không?”“Không biết anh ta có an toàn không, chỉ biết là tôi đói bụng rồi.”Bì Bì cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trên tay, nó đã chuyển sang màu đỏ, liền lập tức như gặp ma, vôi vàng co giò bỏ chạy.

vạn kiếp yêu em 2 chương 71