Mt5:44 Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Mt5.48 Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện. Ga15:15 Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất Cảm giác sướng nhất là được chơi lỗ nhị. #1. #2. Zoom+ 47.6K 95% 5 87. Cảm giác sướng nhất là được chơi lỗ nhị, chỉ vì anh chàng này địt vào cái lỗ lồn ấy khá nhiều rồi nên hôm nay muốn đổi lỗ xem sao ai ngờ cực kì là khít ấy chứ, cảm giác như được phá trinh Em chỉ nhận tương tác nên anh đừng tương tư. Nếu thích em thì anh cứ nói. Em không ngại từ chối anh đâu. Da em đen là do cháy nắng, đừng ảo tưởng là do nụ cười của anh. Gọi em là quả trứng vì em sống hai lòng, một lòng yêu nước, một lòng yêu bố mẹ. Ai rảnh đâu mà Anh Thầy Ngôi Sao. 8.5 / 5177 đánh giá. Thể loại: Phim, Tâm lý, Hài Hước, Thiếu nhi, Phim thiếu nhi. Đạo diễn: NSƯT Đức Thịnh. Nghệ sĩ: Huyme, Miu Lê, NSƯT Đức Thịnh, Xuân Nghị, Hứa Minh Đạt, Gil Lê. Sản xuất: HK Film, CJ HK Entertainment. Hoàng là một chàng trai trẻ ôm mộng thành Nhìn mặt người yêu bơ phờ, chán chường mà tôi lo lắng cho sản nghiệp của anh ấy nên đã gọi điện đến công ty để hỏi thăm tình hình.. Tôi năm nay 29 tuổi, đã trải qua một vài mối tình nhưng chẳng đâu ra đâu. Mấy tháng trước nhờ có người mai mối nên tôi quen được anh, người đàn ông đã qua một đời Cũng gọi là thần hoàng, vị thần được thờ trong các đình làng ở nước ta, được cho là người phù hộ, giúp đỡ cho làng đó. Thành hoàng có gốc từ chữ Hán: Thành là cái thành, hoàng là cái hào bao quanh cái thành; và khi ghép chung lại thành một từ dùng để chỉ vị thần 너 / 네가: cha mẹ dùng để gọi con cái hoặc anh em dùng để gọi nhau. 언니/누나: em gái/em trai dùng để gọi chị gái. 오빠/형: em gái/em trai dùng để gọi anh trai. 아버지/아빠: bố. 아빠 là từ thân thiết hơn. 어머니/엄마: mẹ. 엄마 là từ thân thiết hơn. Châu Niệm cảm thấy anh ta thật sự rất rảnh rỗi. Hơn nữa, vị thiếu gia này chính là chồng sắp cưới chưa thấy mặt bị cô cắm sừng. Đột nhiên, Châu Niệm không rét mà run. Không lẽ anh ta phát hiện ra cô cắm sừng, còn muốn bỏ trốn nên mới ra tay tuyệt tình như vậy. Cách Vay Tiền Trên Momo. Thầy từ trên cao, 2 tay bỏ vào 2 túi quần, đanh mặt nhìn xuống. Tôi kéo khoé miệng cười giả lả- Hi anh!Ổng nheo mắt rồi ngồi xuống bên cạnh, tôi quay qua hỏi- Anh làm xong rồi hả?- Anh ăn dâu không? đưa trái dâu kề lên miệng ổng. Thầy há miệng cắn lấy, rồi nhăn mặt nhăn mày khiến tôi nhìn mà buồn cười không thể tả- Trời, sao chua dữ thần vậy?- Vầy mà chua á, ngọt muốn chết, dâu nhà anh đó mà chê!Tôi bĩu môi lấy 1 trái khác cho vô miệng nhai cho bõ ghét , ổng nheo mắt nhìn tôi ăn ngon lành bắt đầu móc mỉa- Tại mới ăn giấm, nên nhai gì cũng thấy Nữa... riết anh tào lao quá đi!Tôi đưa mắt lườm ổng tỏ vẻ không phục, thầy đưa 2 tay dang rộng ra đặt lên lưng ghế, bắt đầu kể chuyện vu vơ- Hồi còn sống, ba mẹ tôi hay ngồi ở băng ghế này lắm! Đến khi qua đời rồi, thỉnh thoảng chiều tối vào tầm giờ này, chú quản gia cũng thấy bóng họ vẫn còn ngồi ổng dứt câu 1 cái, tôi buông rổ trái cây xuống tái mặt lao đến ngồi thẳng lên đùi, quàng tay ôm lấy cổ ông không dám hó hé gì nữa! Nhớ thêm lại chuyện lúc chiều gặp mẹ thầy, càng khiến tôi gắt gao ôm ổng chặt thêm. Tôi vùi mặt vào cổ thầy, miệng bực dọc- Anh chơi kì quá nha?Ổng bật cười vì chọc tôi được 1 vố tái mặt, 1 tay đặt lên đùi, 1 tay bám lấy eo tôi. Lúc này tôi ngờ ngợ mình bị ăn quả lừa rồi, nên bặm môi đẩy thầy ra hậm hực, toan muốn ngồi lại vị trí cũ bên Sao riết càng ngày anh càng lầy vậy? Khó ưa dễ sợ!Thầy giữ tôi lại, có ý không cho tôi di chuyển, mặc tôi dây dưa giằng co đẩy người ổng ra, ổng bực bội gọi lớn- Mẹ ơi! Vợ con nó ngang nè mẹ! Tối nay mẹ nhớ về dạy dỗ lại dùm con nha!Tròng mắt tôi cứng đơ lại, nhìn ổng như muốn nhai nát đầu ổng ra. Ông nội này ngày càng mất nết dễ sợ. Yêu đương khỉ gió gì với ổng chứ. Tối nay mà mẹ của ổng về thật, tôi thề tôi sẽ kí đơn li dị không chút do dự nào. Thấy tôi trắng mắt nhìn, không dám động đậy tay chân nữa, ông thầy già nhìn tôi bụm miệng cười- Cái mặt này nhìn vậy mà chết nhát!- Kệ kênh mặt đáp, ổng nhéo mũi tôi 1 cái rồi ôm tôi vào lòng, miệng thở dài- Lâu rồi mới được thư thái như vầy! Sau này về già, em có muốn về đây ở không?Về già ư! Không biết chúng tôi có thể hạnh phúc sống với nhau đến đầu bạc răng long không nhỉ? Nhưng nếu quả thật được như vậy, sẽ thật là hạnh phúc biết mấy. Tôi khẽ gật đầu trả lời- Em siết tôi chặt thêm, miệng vẫn không quên chọc ghẹo- Mai mốt có già rồi, em đừng bướng bỉnh như thế này nữa nha. Bây giờ còn trẻ, anh còn chịu được, sau này về già em mà còn như vậy! Anh nhồi máu cơ tim chết 1 cái, là cho e ở lại ôm hận khóc trong cô đơn, lúc đó ráng mà Xì, lúc đó em sẽ kiếm thêm ông già nào bầu bạn, thay thế anh sống qua ngày, anh cứ khéo Em...Ổng trợn mắt bặm môi, 2 tay nắm chặt thành quyền tức nghẹn không nói nên lời, khiến tôi đắc ý cười thắng lợi. Con ngươi ổng co lại, đưa mắt qua lườm tôi, miệng đay nghiến- Được...được lắm! Vậy thì hằng đêm tôi sẽ hoá thành 1 con quỷ già hung ác, đứng trên đầu giường bóp cổ cho tới khi nào em quy tiên theo tôi thì mới Ác lầm bầm chửi ổng trong miệng, rồi tự nhiên sực nhớ ra- Ủa anh. Mình đi hết rồi, chị Như ở nhà 1 mình làm sao?Nghe tôi hỏi tào lao, ổng cau mặt- Thay vì quan tâm người khác, em nên dành thời gian tu tâm dưỡng tánh của mình đi!Ổng vừa dứt lời thì điện thoại trong túi quần thầy vang lên. Ổng móc ra, là 1 dãy số lạ. Thầy gạt qua rồi đưa lên tai, miệng trả lời- cự li gần, tôi hoàn toàn có thể nghe thấy giọng chị Như qua loa điện thoại- Anh Vũ hả? Mọi người đi đâu hết rồi, em sợ quá!- Em sợ thì khoá cửa phòng cho chắc rồi đi ngủ sớm đi. Anh đang bận lắm! Bye dửng dưng trả lời rồi cúp máy trong tích tắc, miệng lầm bầm- Mốt con nhỏ này chết linh lắm nè!Tôi phì cười vì sự độc mồm độc miệng của thầy. Chúng tôi dùng bữa tối rồi trở về phòng ngủ, định bụng nghỉ ngơi sớm để ngày mai chuẩn bị cho giỗ chạp. Do lạ chỗ và buổi trưa có ngủ 1 giấc, nên tôi không thể nào vào giấc được. Và hình như thầy cũng vậy, ổng cũng trằn trọc qua lại đủ tư thế. Nên tôi lên tiếng hỏi- Anh không ngủ được hả?- Ừm, chắc do buổi trưa ngủ sâu quá!- Em cũng vậy!Thầy gác chân lên đùi tôi, đầu nhổm dậy chống lên tay. Nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi- Có muốn anh kể chuyện cho em nghe không?Má ơi! Làm như tôi là trẻ lên ba, trước khi ngủ phải được nghe truyện cổ tích hay gì? Tôi đảo con mắt 1 vòng suy nghĩ rồi nói- Anh có chuyện gì để kể?- Chứ em muốn nghe chuyện gì?- Ừm...em muốn nghe về chuyện tình của ba mẹ nghe dì Phương nói rằng, ba của thầy thương mẹ thầy dữ lắm. Bất chấp tất cả để đến được với bà. Đến khi bà mất, ông cũng đau lòng đi theo. Chuyện tình của ba mẹ thầy vang danh 1 thời luôn mà. Nghe tôi nói vậy, thầy mỉm cười rồi xác nhận lại- Em muốn nghe lắm sao?-“ Anh mau kể đi mà.” Tôi túm lấy tay thầy lắc lư hối thúc. Còn thầy nhíu cặp chân mày, ngước mắt lên suy nghĩ- Để anh nhớ lại cái, chuyện này anh cũng nghe kể lại thầy hồi đó là công tử thuộc giới thượng lưu, con của 1 trong Tứ Đại Phú Hộ thời đó, nổi tiếng giàu có và danh giá nhất nhì vùng. Ông cũng được qua Tây Tàu học vài năm rồi mới trở về quê hương để cai quản, kế thừa sự nghiệp gia đình. Ông tên là Khổng Thành Vương, hay còn gọi là cậu hai Vương. Đến tuổi dựng vợ gả chồng, mặc cho ba mẹ ông - hay nói cách khác là ông bà nội của thầy mai mối, coi mắt biết bao thiên kim tiểu thư đài các, con của các gia đình danh gia vọng tộc thời đó, nhưng ông vẫn không vừa ý 1 ai. Cho đến khi 25 tuổi, theo quan điểm hồi xưa là đã khá lớn tuổi trong việc dựng vợ gả chồng rồi, ông vẫn lẻ bóng. Vì là con trai độc nhất và là con của bà Cả, còn bà Hai và bà Ba lại sinh toàn con gái, nên ba mẹ ông lo lắng hối thúc khôn nguôi. Nhưng do trời sinh tính cách ông quá ngang tàng, cố chấp cái này có gen, nên ba mẹ ông đành bó gối chịu đam mê săn bắn, nên trong 1 lần cùng vài người bạn lên rừng ở trên Lâm Đồng săn thú vật hoang dã. Do háo thắng đuổi theo 1 con nai mà bị tách đoàn nên ông lạc vô rừng sâu. Do không phải là dân bản địa, ông hoàn toàn mù đường. Chỉ biết men theo con suối, hy vọng có thể tìm được ngôi làng nào đó của người dân để hỏi thầy là con của 1 lương y vô cùng tâm đức, nhưng gia cảnh lại nghèo khó trên Lâm Đồng. Ngày bà sinh ra, cây hoa liễu trước nhà trổ rất nhiều bông, nên ông ngoại thầy mới đặt tên là Hoa Liễu. Lúc bà tròn 18 tuổi, xinh đẹp, ngoan ngoãn lại giỏi giang nên mặc dù nhiều trai làng ngỏ ý cưới xin, nhưng ông ngoại của thầy cũng chưa vừa ý 1 đó, mẹ thầy cũng lên rừng hái thuốc. Do là vào mùa hè nóng bức, giữa rừng sâu nước độc lại chẳng có ai, nên bà liều mình cởi đồ xuống suối tắm tiên, vì mồ hôi chảy nhễ nhãi quá rồi!Chẳng may vừa lúc ba thầy đang lạc đường đi qua, nên bao nhiêu cảnh xuân của bà lồ lộ ra hết trước mặt ông. Ông xấu hổ quay mặt, tính âm thầm bỏ đi trong lặng lẽ, không cho bà biết sự hiện diện của mình. Nhưng khi vừa nhìn thấy khuôn mặt đẹp như tiên giáng trần của bà, ông bị sét tình đánh trúng. Nên cứ ngơ ngẩn ngắm bà đang ngâm mình dưới suối. Mái tóc bà dài, mượt, đen lay láy, do thấm nước nên dính bết theo đường cong trên ngực và lưng, tương phản rõ rệt với làn da trắng sữa long lanh dưới ánh mặt trời. Hai bầu ngực căng tròn hồng nhuận của thiếu nữ vương những giọt nước chảy xuống dưới eo con kiến khiến yết hầu của ông giật giật. Vì thân hình của bà quá nóng bỏng, đốt cháy con mắt của ông hơn cả ánh mặt trời chói chang trên kia. Khi bà cười, má phải lún xuống 1 núm đồng tiền duyên dáng càng làm ông chết đứng tại chỗ. Tình thế của ông lúc này như kiểu nhìn phát yêu luôn không cần suy nghĩ. Một vài ý định bậy bạ tăm tối nảy ra trong đầu chàng trai trẻ đang hừng hực sức xuân. Bà là người con gái đầu tiên khiến ông rung động và cảm thấy vừa mắt, ưng ý bà quay lại thấy có người thanh niên đang chăm chăm nhìn mình không chớp mắt. Theo phản xạ, bà hoảng hốt la lên với lấy quần áo của mình trên vách đá để che kín người lại. Ba thầy thấy bà đang sợ hãi, vội định thần lại, xoay mặt đi, miệng xin lỗi bà rối rít. Giải thích thanh minh rằng mình đang bị lạc, cần tìm người chỉ đường xuống núi. Bà vội vàng bận quần áo vào người, quàng giỏ thuốc lên vai, bẽn lẽn xấu hổ nhìn ông hỏi có muốn đi theo bà không? Bà dẫn đường cho đi. Thật ra khi nhìn thấy vẻ ngoài hào nhoáng, xuất chúng của ba thầy, tâm hồn thiếu nữ trong bà cũng đã rung động vui mừng đồng ý cảm ơn bà, rồi giành lấy giỏ đựng thuốc của bà mà mang lên vai mình. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, tìm hiểu hỏi thăm nhau. Nghe giọng nói dịu dàng thắm thiết và rất đỗi gần gũi của bà, ông lại càng yêu mến bà hơn. Bà dẫn ông đi băng qua nhiều cánh rừng, thỉnh thoảng dừng chân lại nghỉ ngơi dưới những gốc cây cổ thụ to lớn mấy trăm năm tuổi. Suốt quãng đường, ông cứ nhìn bà say đắm khiến bà thẹn thùng đỏ bừng hết 2 gò má. Lấy hết can đảm của mình, ông nắm lấy tay bà hỏi- Em đã có ai chưa?Bà chỉ ngại ngùng lắc đầu, ông vui mừng khôn xiết kéo bà ôm vào lòng giữa khu rừng tràn ngập tiếng chim kêu ríu rít. Trên đầu họ, những đàn bướm đủ màu sắc đập cánh bay phấp phới dưới những vòm lá xanh ngát, bị ánh mặt trời xuyên thủng. Những tia nắng vàng chiếu từng đường thẳng rọi xuống 2 con người yêu nhau từ lần gặp đầu tiên. Khi ba mẹ thầy xuống được tới chân núi, nơi có người dân sinh sống thì trời đã chập tối. Một vài người bạn đi cùng đang lo lắng tìm kiếm ông khắp nơi, khi thấy ông đi xuống cùng với 1 cô thôn nữ là dân bản địa. Họ vui mừng thở phào nhẹ nhõm. Mẹ thầy từ biệt ông vì phải trở về nhà do trời đã tối muộn. Ông quyến luyến không muốn bà rời đi, nên vội cầm tay bà lại, tháo chiếc đồng hồ bằng da thật của mình mua bên Tây, đặt lên tay bà bịn rịn nói- Em hãy đợi anh, anh sẽ về kêu ba mẹ mang trầu cau lên nhà hỏi cưới mỉm cười, tay nắm chặt lấy tín vật tình yêu của ông rồi quay đầu trở về nhà. Trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc, nỗi tương tư của thiếu nữ ngây thơ với tình yêu đầu đời. Nhưng đời nào như mơ, bà nội thầy khi nghe xong chuyện, ngoài mặt thì ừ hử cho ba thầy vui, vì biết tính khí nóng nảy, ngang tàng của con trai mình. Nhưng trong lòng không thể chấp nhận 1 nàng dâu nghèo khổ, quê mùa ở vùng núi hẻo lánh xa xôi đó được. Do tư tưởng mang nặng văn hoá người xưa là phải tìm người môn đăng hộ đối với gia đình mình. Vì không cùng giai cấp sẽ khó bề chung ngày con trai xuống tỉnh công tác 1 tháng, bà nội thầy kêu tài xế lái xe lên thẳng nhà mẹ thầy ở Lâm Đồng để nói chuyện. Với thân phận là bà hội đồng giàu có, quyền cao chức trọng. Nên khi nhìn thấy mái nhà tranh nghèo hèn của mẹ thầy, bà tức sôi ruột, nghĩ rằng con trai mình lên núi bị bỏ bùa yêu rồi nên rắp tâm phải phá giải cho bằng được. Bà dùng những lời lẽ cay nghiệt, độc đoán giáng xuống gia đình của mẹ thầy. Ông ngoại thầy giận run người, tuy nghèo khổ nhưng tâm hồn ông thanh cao, nghèo sạch rách thơm. Ông dạy dỗ con cái đứa nào đứa nấy cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện. Khi nghe bà nội thầy miệt thị, khinh khi con gái của ông như thế. Ông đứng phắt dậy, đuổi thẳng bà nội thầy ra khỏi nhà, kêu rằng “con trai của bà có trải thảm đỏ từ Sài Gòn lên tới Lâm Đồng để cưới con gái tôi. Tôi có chết cũng không đồng ý. Tiền nhà bà nhiều thật, nhưng xin lỗi, bà nên dùng số tiền đó bồi dưỡng nhân cách của mình lại đi, mời bà về cho, gia đình chúng tôi không tiễn. Còn đây là tín vật con trai bà để lại, bà mang về luôn đi.”Bà nội thầy tức giận đùng đùng bỏ đi, còn mẹ thầy thì ngồi trong buồng khóc mấy ngày liền đến sưng cả mắt. Mẹ cùng các em ai nấy vây quanh an ủi, còn ông ngoại thì cứ ra vô thở dài. Cuối cùng ông quyết định đồng ý gả mẹ thầy cho 1 thầy giáo nghèo ở xóm bên, con của 1 người bạn lâu năm vốn đã ưng ý mẹ thầy bấy lâu. Ông trầm tư rồi khuyên nhủ mẹ thầy rằng- Thôi con ạ, yêu nhau là 1 chuyện mà lấy nhau lại là 1 chuyện khác. Mình nồi nào thì nên úp vung nấy thôi. Nếu thằng đó nó thương con thiệt, nó đã không để mẹ nó lên tận nhà mình chửi bới, miệt thị nặng nề như thế đâu. Đằng này nó trốn biệt tăm biệt tích không thấy mặt mũi đâu cả, chứng tỏ nó chỉ trêu hoa ghẹo nguyệt với con thôi. Cha nói thiệt, dù nó có bất chấp cưới con về nhà, con cũng sẽ sống như địa ngục trần gian cho xem. Mấy thằng công tử phố Sài Gòn, thằng nào chả đào hoa năm thê bảy thiếp. Còn mẹ của nó, con thấy bả mồm mép thế nào rồi phải không? Con về làm dâu bả cũng chả thể sống yên ổn nổi. Thôi, con nghe lời cha, lấy thằng Nghị con cụ Kiên xóm bên đi con. Thằng đó tính khí hiền lành, gia cảnh cũng nghèo khó giống mình. Nhưng được cái chịu thương chịu khó, nó cũng thương con nữa. Con lấy nó cha sẽ yên tâm mặc dù vô cùng đau lòng, nhưng khi nghe cha giải bày thấu tình đạt lý, nên cũng gật đầu chấp nhận. Hai bên gia đình qua nói chuyện rồi định ngày cưới gấp rút vào cuối thầy đi công tác 1 tháng trở về, nghe bọn gia đinh thân cận trong nhà báo tin. Vội tìm đến bà nội thầy hỏi cho ra lẽ. Bà khóc lóc ăn vạ nói rằng bị đuổi về rồi còn bị ném cái đồng hồ trả lại nữa . Ông nội thầy thì nổi trận lôi đình, đe doạ rằng ” Con mà đi tìm con nhỏ đó, ta từ con”.Ba thầy bất chấp, bỏ ngoài tai lời trách mắng từ cha và tiếng khóc lóc năn nỉ của mẹ mà lao vào xe lái thẳng lên Lâm Đồng. Lên tới nơi cũng là lúc tối muộn, nhà mẹ thầy đã trang trí những dải băng đỏ vì ngày mai là ngày mẹ sẽ lên xe hoa đi lấy chồng. Ông điên cuồng đập cửa nhà gọi mẹ thầy ra. Ông ngoại thầy tức giận ra mở cửa, ba thầy rối rít đòi gặp mẹ thầy nhưng ông nhất quyết không cho- Cậu về đi, mai con gái tôi đi lấy chồng rồi, đêm hôm khuya khoắt cậu đập cửa nhà tôi thế này, hàng xóm lại dị nghị. Hết mẹ cậu giờ tới cậu đến làm bẽ mặt gia đình tôi sao. Gia đình cậu ác nghiệt vừa thôi chứ. Con gái tôi đắc tội gì tới các Bác, bác nghe con giải thích, tại con đi công tác dưới tỉnh 1 tháng nay không có ở nhà. Nên lúc mẹ con đến nơi này làm phiền mọi người nên con không hề hay biết. Con thương em Liễu thật lòng mà bác, bác gả em ấy cho con được không?Nói sao thì nói, ông ngoại vẫn không thể chấp nhận được. Thứ nhất là vì có chết cũng không muốn làm sui với gia đình ông bà nội của thầy. Thứ 2 là đã nhận toàn bộ sính lễ dặm hỏi nhà cụ Kiên, 2 bên gia đình đã chốt mai là ngày lành tháng tốt để đưa dâu rồi. Ông đẩy ba thầy ra khỏi cửa, miệng vẫn khăng khăng từ chối, nhưng cũng nhẹ giọng khuyên nhủ- Từ giờ cậu đừng làm phiền tới cuộc sống của con gái tôi nữa. Nếu cậu thương nó thật lòng thì nên chúc phúc cho cuộc hôn nhân này của nó. Giữa cậu và nó là 2 giai cấp sang hèn, không thể hoà hợp được. Nó mà về làm dâu nhà cậu chỉ tổ sống khổ tâm tới chết mà thôi. Tôi đã nhận sính lễ đám hỏi của người ta rồi. Cậu nên nghe lời mẹ cậu mà tìm 1 người môn đăng hộ đối mà lấy. Tôi cũng thông cảm cho mẹ cậu, âu vì bà ta cũng muốn tốt cho cậu thôi. Bậc làm cha làm mẹ ai mà nỡ hại con cái của mình, vì thế cậu cũng đừng quá cố chấp. Tôi nói hết lời rồi, cậu hiểu ý tôi chứ. Giờ thì hãy về đi, cho nhà tôi nghỉ ngơi để mai còn lo đại rồi ông ngoại đóng cửa lại, vừa cài then chốt vừa lắc đầu thở dài. Còn ba thầy thì vẫn đứng đó ngoài cửa. Dưới ánh trăng, bóng ông đổ xuống đường 1 mảng đen to lớn, tay đã nắm thành quyền. Ánh mắt sắc bén loé lên tia nguy hiểm và ngang thầy trong nhà nghe cuộc nói chuyện của ba thầy và ông ngoại, đôi mắt lại rưng rưng ngấn lệ. Nhưng biết sao bây giờ, khi cả 2 có duyên nhưng lại không phận. Trong thâm tâm bà cầu chúc ông sẽ tìm được 1 cô gái tốt, có thể lo lắng và chăm sóc cho ông suốt cuộc đời!Khi nhà trai mang mâm quả trầu cau tới rước dâu. Mẹ thầy trong chiếc áo dài trắng tinh khôi, trên đầu cài tấm voan lưới trắng, tay cầm bó hoa lay ơn được bó gọn gàng, bước ra từ chiếc rèm cửa khiến quan viên hai họ ai nấy cũng phải ngỡ ngàng trước nhan sắc của bà. Chú rể với tướng mạo hiền lành, trong bộ vest màu ghi cứ ngẩn ngơ nhìn ngắm cô dâu của mình không chớp mắt, quên mất việc mình phải làm. Cho đến khi được bác trưởng họ nhắc nhở mới hoàn hồn làm theo. Sự xinh đẹp thuần khiết của cô dâu khiến đi đến đâu, làng xóm ai ai cũng phải hô hào kéo nhau ra ngắm nhìn, miệng khen ngợi hết lời đến đó. Chú rể thì mặt vẻ vang đầy tự hào, mọi người ai nấy đều hoan hỉ. Chỉ có cô dâu ánh mắt đượm buồn, ráng vẽ 1 nụ cười gượng gạo trên khi tới trước cổng chào nhà chú rể, 1 cảnh tượng kinh hoàng xảy ra khiến mọi người đang đi theo hàng la hét chạy bát nháo loạn xạ, mất hết trật tự. Ba thầy đứng chính giữa cổng chào, tay cầm 1 trái lựu đạn tung hứng như 1 trái banh. Xung quanh là vài ba trái mìn dưới chân trải đều khắp vườn nhà chú rể. Ông đứng ung dung, toàn thân phát ra khí thế bức người khiến tất cả trai làng gộp lại cũng không thể sánh bằng. Lúc này mẹ thầy thì chết trân, chú rể cùng ông bà sui xanh lè mặt mày. Chỉ có ông ngoại là đủ can đảm tỉnh táo quát lớn. - Cậu kia. Sao cậu lại cố chấp đến như vậy. Ngày vui của nó mà cậu đến chúc mừng thế này sao? Tại sao lại bướng bỉnh không chịu buông tha nó Cô ấy vốn dĩ là cô dâu của thầy đanh mặt lạnh giọng đáp trả, rồi quay sang đe doạ mẹ thầy- Còn em. Một là đi theo và lấy tôi làm chồng. Hai là bước qua cái cổng chào này về làm vợ thằng đó, tôi sẽ cho mìn nổ và tất cả cùng chết. Em chọn bản là mẹ thầy khỏi cần chọn lựa vì ông bà sui gia cùng chú rể đã giơ cao tay đầu hàng khóc lóc xin tha mạng, không dám rước dâu nữa. Còn ông ngoại thì đưa tay vỗ đầu, đòi xấn tới cho ba thầy vài cú đánh thì trái lựu đạn trên tay ba thầy nãy giờ bị thảy ném xuống đất. Nói chứ ông ngoại cũng sợ chết lắm chứ bộ, nên cũng như ông bà sui và chú rể vội ôm đầu ngồi xuống sợ nó phát nổ. Lừa được mọi người 1 cú, ba thầy tranh thủ nhanh chóng tiến tới vác mẹ thầy đang còn đứng như tượng lên vai mà chạy thục mạng về chiếc ô tô Peugeot cổ thời đó. Ông đưa tay mở cửa nhét bà vào xe, rồi khởi động máy chạy mất hút sau những rặng quãng đường, ba thầy im lặng không nói tiếng nào, khuôn mặt hằm hằm nộ khí không còn vẻ tao nhã lịch sự như lần đầu bà gặp. Bà sợ hãi bẽn lẽn đưa mắt sang nhìn ông, run giọng hỏi- Anh đưa em đi đâu vậy?- Đi về làm vợ Không...không thể được. Chúng ta không thể đến được với nhau. Tại sao anh lại phá hỏng đám cưới của em chứ. Chiếc đồng hồ em đã gửi trả lại cho anh rồi mà!Bà lắu đầu nguây nguẩy trách cứ ba thầy, nước mắt nóng hổi đã tràn qua khoé mi. Ông đoán chừng mình đã chạy được 1 đoạn khá xa, chắc chắn rằng không ai có thể đuổi kịp. Nghe bà nói xong ông dừng xe lại, khuôn mặt bừng bừng nóng giận, nhưng khi thấy nước mắt của bà 2 hàng long lanh chảy xuống đôi gò má trắng mịn, ông lại mềm lòng- Anh đã nói em hãy đợi anh mà, sao em lại vô tình với anh như thế chứ! Khi tôi cố lết cái xác với tâm hồn chứa nhiều suy tư phiền muộn về tới phòng ngủ. Thầy đã chờ tôi ở nhà từ lúc nào rồi! Bữa nay thật lạ, ổng đi làm về lại ra ngoài ban công nằm dài trên ghế, đưa tay gác trán suy nghĩ về 1 nơi xa xăm nào đó. Bỗng điện thoại của thầy ở trên bàn kính bên cạnh reo lên. Sau khi nghe người ta thông báo xong về 1 chuyện gì có vẻ rất nghiêm trọng, thầy hốt hoảng- Hả, Mất rồi sao? Tôi biết rồi, tôi sẽ thu xếp. Cám ơn cậu nhiều!Thầy cúp máy rồi tôi lại nghe thấy tiếng ổng thở dài tiếc nuối. Cả người toát ra vẻ mất mát và buồn trĩu vô cùng nặng nề. Khiến tôi nép người sau cánh cửa mà tâm trạng đã không tốt, trông thấy ổng cô đơn, buồn phiền thế này càng trở nên bi sầu hơn. Thầy nói mất là mất cái gì ta? Các dự án hay nhà đầu tư như lời chị Như nói. Chả lẽ ba chị ấy đang âm thầm ra tay rồi sao? Tôi đau khổ xoè 2 bàn tay trắng của mình ra vì không thể giúp gì được cho thầy, cảm giác đau đớn bất lực không thể tả thành lời. Con Thanh nói đúng ”Nghèo không phải cái tội. Cái tội là nhà tớ không giàu.” Nghĩ tới ba mẹ mình tôi lại càng thấy oải chè đậu. Ba vợ người ta có thể giúp con rể tiến xa lên tới đỉnh, còn ba tôi lại báo hại con rể mình lùi thêm vài bước. Hỏi sao không rầu không chán cho được!Thầy đứng lên và định bụng đi vào nhà, nhưng quay lại thấy tôi đang đứng thần người nhìn, ổng vội tiến đến hỏi- Em về nãy giờ sao không lên tiếng vậy? Đứng thù lù 1 đống làm người ta muốn giật mình bắn cố gắng trở về trạng thái bình thường. Kiềm chế và che giấu hoàn toàn cảm xúc đau buồn trong lòng của mình từ ban nãy tới giờ. Ráng vẽ nụ cười nham nhở trên miệng để chọc ghẹo ổng- Bộ anh ăn ở xấu xa, ác đức quá hay sao mà không ai làm gì cũng giật mình vậy?Ổng đưa nguyên bàn tay rộng lớn của mình úp lên cả khuôn mặt của tôi như muốn bóp lấy- Tại cái bản mặt của em nó xấu tàn canh quá mà, nên anh mới thấy hết hồn. Thôi vô tắm đi cưng, rồi anh đưa em đi ăn với học Anh Văn nè. Lát anh có chuyện phải đi gấp. Tôi đẩy tay thầy ra khỏi mặt mình rồi nắm lấy, lộ rõ vẻ lo lắng không che giấu được mà hỏi- Anh đang gặp chuyện gì nghiêm trọng lắm phải không?Thầy hơi ngẩn người, nheo mắt nhíu mày nhìn tôi- Ủa có chuyện gì đâu, sao hôm nay lại có người tự dưng đa sầu đa cảm quan tâm đến chuyện cá nhân của tôi thế này? Thường ngày kêu không thèm quan tâm đến tôi mà ta?- Em không nói giỡn mà, em hỏi nghiêm túc đó!Tôi nghiêm mặt hỏi thầy, còn ổng phì cười xoa đầu tôi trấn an- Em điên quá, suy nghĩ tào lao. Thôi vô tắm rửa dùm tôi lẹ đi. Tui đói rung người rồi nè! Dứt lời ổng đẩy người tôi vào phòng tắm hối thúc, không để tôi ở lại hỏi nhây nữa. Có lẽ thầy không muốn tôi suy nghĩ quá nhiều về chuyện của thầy. Vì ổng luôn muốn tôi được vui vẻ, hạnh phúc, vô tư vô lo như bạn bè cùng trang lứa. Thầy từng nói với tôi rằng “Cả đời của em anh sẽ gánh tất cả, còn đời của anh cũng hãy để tự mình anh gánh. Em chỉ việc ngồi yên quạt mát và lau mồ hôi cho anh được rồi, em hiểu không?” Nhưng tôi không cam lòng nhìn thầy bị như vậy, vì mình mà ổng bị tiểu nhân hại đến mức thân bại danh liệt. Nói chứ đàn ông họ cần phải có sự nghiệp và danh vọng trong tay. Để có thể chứng tỏ bản lĩnh và uy quyền của mình như chúa tể sơn lâm vậy. Vì bản chất của họ là háo thắng và thích thể hiện tưởng tượng trong đầu nếu 1 ngày thầy mất đi tất cả, bàn tay trắng hơn cả tờ giấy. Chắc thầy sẽ rất sốc và bần thần lắm! Tôi thề nếu thầy lỡ có lâm vào tình cảnh bi đát như vậy, tôi vẫn dám dũng cảm nắm tay và yêu ổng nhiều như lúc trong tay ổng đang có tất cả như bây giờ. Sẽ kề bên, sát cánh và động viên thầy không ngừng nghỉ. Và bàn tay sẽ không bao giờ buông ổng ra dù trời có sập xuống ngay trên đầu. Nhưng.....giờ vẫn còn kịp để tôi có thể ngăn chặn và làm cho điều đó không xảy ra được. Nói gì thì nói tôi sẽ không thể chịu được cái cảnh nhìn thầy đau khổ như thế đâu. Tôi không hề muốn trông thấy cái viễn cảnh ấy tí nào cả!Tắm rửa xong xuôi, tôi và ổng xuống hầm lấy xe và ghé vào nhà hàng The Sushi Bar để dùng bữa chiều. Tại tôi nói tôi thèm mấy món cơm cuộn của người Nhật. Bữa nay cả tôi và thầy bỗng trầm lặng hơn thường, cả 2 kêu nhiều món nhưng lại ăn rất ít. Thầy thì cứ đăm chiêu suy nghĩ về điều gì đó, còn tôi lại chăm chú ngắm ổng để xem có thể nhìn ra điều đó là điều gì. Tôi khẽ chạm tay mình lên bàn tay của ổng đang đặt trên bàn. Nhẹ giọng nói- Em xin lỗi, từ trước tới nay em không hề giúp gì được cho anh cả. Anh đang gặp chuyện gì rắc rối lắm phải không? Em có thể giúp được gì cho anh không?Nghe tôi lên tiếng, thầy xoay qua nhìn tôi, đôi mắt vốn đang thâm trầm bỗng bừng sáng, nụ cười dịu dàng vốn luôn dành cho tôi lại xuất hiện- Bữa nay em bị vong Triệu Vy dựa vào hay sao mà dịu dàng nết na quá vậy? Lo ăn đi nè má nhỏ của tui ơi! Tui đang suy nghĩ về chuyện làm ăn thôi, chứ có gì đâu mà em cứ đoán già đoán non, rồi mặt mày chù ụ như đưa đám vậy hả? Cười tươi lên cho anh làm ăn được coi. Nhìn cái mặt của em bây giờ là ông Thần Tài muốn quay đầu xe rồi!Bàn tay tôi nắm chặt lấy tay thầy thêm vài phần, thu hết vẻ nghiêm túc mà chân tình nói- Em sợ anh đang gặp chuyện gì rắc rối nên giấu em. Tại thấy từ chiều đến giờ anh cứ trầm ngâm nên em hơi Trời, bộ em thương tui nhiều lắm hả? Sợ tui buồn hay gặp chuyện gì đến vậy sao? Vậy nói tui nghe câu nào coi được được chút xíu, để lấy động lực mà sống tiếp chống cằm nhìn tôi cười, như muốn chờ tôi mở miệng nói gì đó ngọt ngào theo đúng ý ổng. Tôi mỉm cười gian xảo, vươn cổ hôn “chụt” lên má thầy 1 cái, rồi sẵn thì thào vào tai ổng câu này, vì không muốn mọi người xung quanh nghe thấy- Cố lên nha anh yêu! Tối nay rảnh rảnh làm vài nháy!Thầy 2 tay đỡ chán, đầu cúi xuống, híp mắt bật cười thành tiếng, miệng lầm bầm nói nhỏ 1 mình- Em xin lỗi cô nhiều lắm! Em sơ suất dạy cháu nó đổ đốn thế này rồi!Thầy dừng xe trước cửa trung tâm Anh Ngữ gần nhà. Trước khi tôi mở cửa xe bước xuống, ổng phải kéo người tôi lại hôn tới tấp trên mặt mày tôi như thủ tục thường ngày, mỗi khi tôi rời ổng đi đâu đó. Thấy tôi bước vào cửa, ổng mới yên tâm cho xe chạy đi. Khi xe của thầy hoà vào dòng xe cộ đang cùng lưu thông trên đường, rồi xa tít mất dấu. Tôi quay ngược trở ra, không muốn đi học nữa. Đúng thế, là tôi cúp tiết. Bước chân nặng nề đi dạo đến công viên gần đó để có thể bình tâm suy nghĩ. Lựa cho mình 1 góc ghế đá trống gần đường, để có thể ngắm đường phố tấp nập xung quanh. Cả người toát ra sự cô đớn trống trải và nhiều tâm sự nặng Làm sao con khóc!Tôi giật mình ngước lên sau tiếng nói của người đàn ông nào đó, đã giả giọng Mr. Bụt trong mấy vở tuồng kịch Tấm Cám. Dưới ánh đèn đường, bóng dáng thằng Khoa từ trên ngó xuống nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười ấm áp như vầng thái dương ban ngày chiếu sáng, sưởi ấm sự lạnh lẽo cô đơn đang lan rộng tối mịt trong lòng tôi lúc này. Tôi vội quệt nước mắt đọng trên mi, cười nói đáp lại nó - Đi đâu đây cha nội?Thằng Khoa ngồi xuống cạnh tôi, đưa tay vỗ đầu tôi nhè nhẹ, giọng an ủi vụng về- Mày cười nhìn đẹp hơn á, khóc trông xấu thấy Ơ hay, tao có khóc đâu, bụi bay vào mắt nhởn nhơ mặt, tỏ vẻ vô tư như mọi khi đáp lại nó. Nó cười khẩy rồi nói tiếp- Có chuyện gì buồn à? Chồng già mày đâu rồi! Sao để mày lông bông ngoài đây? Không sợ xe hốt động vật hoang dã đi ngang tống mày vào sở thú sao?Tính thằng này không khịa tôi là nó không chịu nổi hay gì á. Tôi lườm nó miệng lầm bầm- Thằng quỷ mất dạy. Tao đang ngồi đây bế quan để tu tâm dưỡng tánh, mong ngày nào đó có thể tu thành chánh quả. Đâu ra mặt chó mày ở đây xuất hiện, phá đảo chuyện tu luyện của tao thế này. Mà ủa? Xe mày đâu. Tự nhiên quởn quởn ra đây vậy?Nó hất cằm chỉ về chiếc Audi Q5 đang đậu gần đó, rồi quay lại trả lời tôi- Tao mới bên nhà ba mẹ tao về, đậu dừng đèn đỏ ở góc kia. Thấy mày băng qua đường trước mặt xe tao mà trông mặt mày cứ như mới bị chó cắn. Nên dừng xe tấp vào hỏi thăm mày nè. Mà sao? Chuyện đầu đuôi thế nào? Kể khúc giữa tao nghe, xem tao có thể giúp mày chuyện gì được không?- Ồ, đâu có gì đâu. Ở nhà riết buồn chán quá, nên ra ngoài đi dạo cho khuây khoả xíu thôi. Con gái tụi tao mà, lúc nắng lúc mưa mày ơi!Tôi nhún vai trả lời nó cách bình thản, còn nó thì tự nhiên nghiêm túc đến kì lạ, nhìn thẳng vào đôi mắt tôi nói rằng- Vy Anh à! Có lẽ, đã đến lúc tao nên mở lòng bắt đầu 1 mối quan hệ với người khác ha!Tôi hơi đơ người, khi nó tự dưng lại nói chuyện này với mình cách thẳng thắn đến nghiêm túc như vậy. Nên vội thắc mắc hỏi- Ủa? Thì mày quen đi Khoa. Tao có quyền cấm mày được à, tao còn cầu mong cho mày được hạnh phúc không thua kém gì 2 con mắm kia đâu, thiệt đó! Tự dưng bữa nay mày bị gì vậy cà?- Bộ mày không hề cảm nhận được rằng, lúc trước, tao đã từng rất thích mày hay sao hả con ngốc kia? Bạn đang đọc truyện Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng? full đã hoàn thành của tác giả Hạnh Pinky. Lại bắt đầu 1 năm học mới, năm nay là năm 3 đại học rồi nên tâm trạng tôi đây chả còn hồi hộp, bỡ ngỡ như mấy mắm sinh viên mới vô trường đang lóng nga lóng ngóng tìm người quen như thế kia. Thang máy kêu "ting" tới lầu 6, tôi thất thểu tìm phòng học 603 theo chỉ định của học phần ở cổng thông tin trên website của trường. Nay đầu năm nên dân chúng có vẻ hơi vắng, chắc lại còn chưa muốn tạm dừng những cuộc chơi trong hè hay vẫn còn dưới quê lên thành phố không kịp. Ngó đồng hồ đã 6h50, còn 10 phút thầy cô sẽ vô lớp, tôi ráng lôi ổ bánh mì ra gặm cho đỡ đói. Chưa kịp táp miếng đầu tiên thì bọn lâu la trong lớp bắt đầu xì xào " Giáo viên mới vô khoa mình năm nay đó tụi mày, đúng soái luôn, chị tao khoá trên nói bữa giờ mà tao không tin" , " trai đẹp đâu ra vậy tụi bay? Dạy lớp mình môn này hả?" vàn bình luận nhốn nháo vang lên trong lớp. Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ông Xã Vô Tâm Phu Nhân, Còn Muốn Chạy? hay Mạt Thế Trùng Sinh Bạn Gái Hung Tàn Đánh giá từ 75 lượtCứ ngỡ rằng con tim này quá sắt đá không muốn mở lòng với ai, nhưng ngày mà em ngã vào lòng tôi thì bức tường băng giá ấy sụp đổ. Đôi mắt trong veo của em, nụ cười xinh đẹp của em, sự thuần khiết của em, mọi thứ của em tôi đều muốn chiếm hữu của riêng mình. Tôi nguyện dùng cả phần đời còn lại để thương yêu, chăm sóc và cưng chiều em luôn thêm »Các chương mới nhất Chương 94 Chốt Đơn End Chương 93 Nhìn Chung 3 Con Cũng Nhàn Chương 92 Khổng Ái Ái Chương 91 Em Muốn Đám Cưới Như Thế Nào Chương 90 Con Nhà Người Ta

nên gọi anh là thầy hay chồng