Thông tin truyện Jake được gọi đến buổi lễ nhưng người anh gặp lại là tên The Shape đáng ghét. Họ bị nhốt trong một căn phòng cùng tờ giấy yêu cầu anh phải làm tình với Shape để thoát khỏi nơi đây. Tức giận, Jake đã đi ngủ. Nhưng phàm là trong truyện BL 18+, đừng bao giờ ngủ khi thằng top thức. Cho đến một hôm tôi cầm điện thoại vợ đọc trộm tin nhắn , thằng kia nt là yêu vợ tôi Tôi cấm không được nt gọi điện gì với nó nữa cả . Cho đến hôm hai đứa ra quán net ngồi chơi .Thằng kia chát thế là tôi đứng dậy bảo nó về nó không về . Một anh lực sĩ tập tạ có thân hình vạm vỡ với những bắp thịt cuồn cuộn. Một hôm anh làm quen được một cô gái trẻ ở quán rượu, và cô gái đồng ý theo anh về nhà chơi. Khi hai người vô tới phòng ngủ, anh ta cởi áo ra rồi gồng bắp tay ra khoe: - Em thấy gì chưa KookV | Jeon Jungkook Em Đây, Rất Rất Yêu Anh ! 6. Tôi ghét cậu! "Ê, ê!" - Jimin. Jimin đang rất rất bất lực với thằng bạn của mình, nãy giờ cậu cứ ngồi cười cười một mình, nãy còn đánh bôm bốp vô chân Jimin nữa chứ, lay lay nãy giờ mà cậu vẫn chưa có ý định thoát ra Khoảnh khắc ấy, tôi ngẩng đầu, ánh mắt chống cự lại anh ấy. Sau đó tôi sửng sốt. Ánh mắt của anh ấy… vô cùng giống với ánh mắt mà năm ngoái anh ấy nhìn tôi khi tôi nói tôi thích anh ấy. Khi ấy, tôi còn không rõ ánh mắt ấy rốt cuôc có ý gì, nhưng giờ đây tôi mơ hồ có thể hiểu được. Là chán ghét! Hóa ra là chán ghét. Rõ là là vậy. Anh ấy ghét tôi. Tiếng trầm trầm nhưng lại có vẻ nạt nộ của anh Hoàng hỏi nó. (Bao giờ nói với con, anh Hoàng cũng có cái giọng dậm doạ buồn cười ấy). Thằng bé líu ríu những gì tôi nghe không rõ. Rồi thấy tiếng thanh thanh của chị Hoàng giục con: - Ngữ xích con chó lại. Xích con chó lại cái cột tít đằng kia. Anh Hoàng đi ra. Bạn gái của anh ta, Kiri!'-----18/7/2022¹: Màu xanh mòng két (teal) là màu xanh lá cây ánh xanh lam, với sắc lục nhiều hơn xanh lơ và vì thế sẫm hơn. Nó có tên như vậy là do có màu gần với màu lông cánh của mòng két. Tôi cho thế rồi mà không đoán được ai thì chịu ¯\_(ツ)_/¯. Truyện ngắn: Nỗi nhớ mang tên anh Tác giả: Trần Tú [IMG] "Cô bé à! Đông! Tôi thấy ghét phải nhắc đến chữ "Đông", tôi ghét mùa đông, tôi nghĩ thế. Nhưng không phải, tôi vẫn mong mùa đông về nhanh đấy chứ, nhắc đến "Đông" làm tôi nhớ anh, phải chăng nỗi nhớ khi nó Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Bầu trời trong vắt ném xuống những tia nắng chói chang dưới tán lá xanh của một khu vườn hai có hai đứa trẻ con đang ở đó ngồi chơiNgười anh ngồi đọc sách còn cô em gái thì đang ăn bánh kem. Người anh trai rời mắt khỏi cuốn sách khẽ liếc nhìn cô em gái. -Anh nói bao nhiêu lần rồi phải ăn cẩn thận, xem mặt em dính kem rồi. Đây để anh lau cho- người anh trách nhẹ nó -Onii-chan là số một! Mai mốt em sẽ làm cô dâu Onii-chan thôi- cô bé cười -Phải không đó- người anh hoài nghi -Yêu Onii-chan nhất luôn- nói rồi cô bé hôn vào má của anh trai -Vậy anh cũng sẽ yêu em nhất luôn được chứ- người anh xoa đầu cô bé -Ừm...................................... *"* ._.*"* '*. .*' "*_*" ________★°☆ /_______/_\ 。....画_画____ ☆。↑↑_↑↑_↑↑_↑↑_↑↑*★* *★ ♧♧♣♧♧♣♧♧♣ /_/ ○▪○ ** - ▶↓▶↑◀↓◀↑▶↓▶↑◀↓◀↑ -Onii-chan..... -Hở cô gọi tôi là gì cơ- hắn ngạc nhiên -Hể....không có gì sất- nó chối bay biến -Cô vừa gọi tôi là 'Onii-chan' mà phải hông- hắn cố tình hỏi lại -Không phải- nó ngượng chín cả mặt -Ha ha trông mặt cô lúc này tức cười thiệt- hắn cười lớn -Grừ....nó đã bắt đầu điên tiết rồi -Này thì cười này- nó nhếch môi- bộp Khuôn mặt điển trai của hắn đã được nó tặng cho một ly kem mà nó đang ăn dở giờ trông hắn thật ngộ làm sao -Này cô làm gì vậy- hắn la lối -Không có gì trượt tay thôi hô hô- nó đưa tay lên miệng cười hô hố -Onii-sama- Mia chạy ra ngoài -Anh vào nhà wc đây- hắn bực tức nói rồi bỏ đi Ở ngoài chỉ còn nó với Mia đang đứng, bắt chợt nó cảm nhận được có gì đó bất ổn thoát ra từ người của Mia -Đúng là một cô gái bạo lực- Mia trề môi nói -Này nhóc từ sáng đến giờ nhóc trêu chị hơi nhiều à- nó cố kìm nén cơn bực mình -Nhưng Onii-sama có vẻ rất vui khi ở bên cạnh cô thì phải, đây là lần đầu tiên anh ấy vui kể từ ngày hôm đó- giọng Mia pha chút buồn Nó thực sự khá bất ngờ trước cử chỉ và lời nói của Mia. Tuy rằng nó không biết đã có chuyện gì xảy ra với hắn nhưng nó chắc chắn một điều là Mia rất quan tâm đến hắn -Đã xảy ra chuyện gì à- nó thăm dò -Có vẻ như anh ấy rất quan tâm đến cô thì phải- Mia thay đổi thái độ -Onii-sama anh nên về nhà gấp, có chuyện....- Mia nói giọng lo lắng-Rồi được anh biết rồi tí nữa anh sẽ về- hắn nói rồi cúp điện thoại cái rụpHắn tắt điện thoại nhét đại vào túi quần chạy theo nó vừa chạy vừa gọi-Yusa-chanNó đang bận suy tư nên không nghe thấy tiếng hắn nghĩ nó cố tình làm bơ hắn nên chạy nhanh hơn, vừa đi nó vừa miên man suy nghĩ về chuyện hôm trước thì nó giật mình lùi lại khi nó đụng trúng vào cái gì đó-Ơ anh làm gì ở đây- nó khẽ liếc hắn-Nãy giờ tôi gọi cô mà cô bơ tôi là sao- hắn bức bối-Chuyện này....bộ anh có gọi à- nó ngây mặt hỏiNó vô tình làm cho hắn khẽ đỏ mặt vì hành động dễ thương của mình, hắn cúi xuống hôn nhẹ má nó và phán một câu đầy ý dâm tà-Em đừng tỏ dễ thương như vậy nữa, không tôi sẽ 'ăn' em đấyNó đỏ mặt ○\\\\○ khi hắn hun má mình và đặc biệt là cái câu nghe thật là làm người ta đứng hình"Úi dễ thương quá"- hắn cười -Xem kìa, có kẻ bệnh hoạn đang cười- một giọng nói vang lên-Jun ý mày là gì hả- hắn liếc xéo Jun-Ai biết đâu- Jun cười lượn sang đứng cạnh nó-Nè Yusa Kyoya nói hôm nay cậu ấy bận công việc club rồi Kyoya nhờ anh đưa em về- Jun nói-Không sao đâu em về một mình được, không cần phiền vậy đâu- nó từ chối-Anh em nói nên anh sẽ đưa em về- Jun cười ẩn ý-Khỏi cần lo tao sẽ đưa Yusa về- hắn trước lúc kéo nó đi vẫn kịp liếc xéo JunKhi hai người đi khuất thì Jun bật cười-Cặp đôi này dễ thương thiệt ^^~~trên đường~~-Thật không biết thằng đó chứa gì trong đầu- hắn vừa lôi nó vừa bực mình-Anh định kéo tôi đi đâu vậy- Nó lườm hắn-Chết quên méng nó rồi- hắn vò đầu- •____________• ???-Chúng ta đi chơi, đi đâu bây giờ- hắn hỏi-Ai biết đâu tự dưng lôi tôi đi giờ còn hỏi là đi đâu, cái tên đầu đất- nó tức giận-Vậy đi dạo phố thôi- hắn lôi nó lên chiếc taxi-Hở~~trung tâm thành phố~~Đi taxi gần nửa tiếng đồng hồ hai người đã tới khu thương mại sầm uất của Tokyo. Bước xuống xe hắn lôi nó vào trong tòa nhà cao ốc đi thang máy lên tầng mua sắm, bước vào cửa hàng quần áoCô nhân viên hớn hở chạy lại-Xin quý khách xem qua đây là những bộ quần áo thời trang nhất khu này-Ờ kiếm cho cô ấy mấy bộ đẹp nhất ở đây đi-VângThế là nó bị cô nhân viên lôi vào phòng thay đồ. Nó bị bắt mặc những bộ váy dễ thương, đến những bộ đồ sang trọng, nhưng nó lại chọn cho mình một bộ thật cá tính. Chiếc quần soóc nhung đen, áo phông rộng màu xanh dương đi kèm là đôi bata cổ cao màu da bòHắn cũng thay một bộ khá bụi, chiếc quần jean rách, áo thun màu trắng in hình đâu lâu màu đen đi kèm là đôi bata đen nốt-Vậy chúng ta làm gì ở đây vậy ?- nó hỏi-Đi chơi, chúng ta lên tầng trên xem phim đi- hắn nói rồi thanh toán tiền rồi lại kéo nó điLúc đi mua vé xem phim nó rất háo hức được coi bộ 'Hành tinh bị diệt chủng' thế mà hắn lại đi mua vé phim 'Cặp đôi ngọt ngào' mới ghê chứ-Hả sao anh lại mua vé phim này chứ-Ừ...Ừm không còn vé phim đó tên chọn đại thôi- hắn nói dối trắng trợn-=.=Thế là hai người đành vào coi chứ biết sao. Coi phim ra nó cùng hắn ăn ở một quán cà phê ở gần đó. Sát bên cạch đó là thùng gắp gấu bông, bên trong là những chú gấu dễ thương khiến nó cứ liếc ra điều đó hắn hỏi-Muốn gắp gấu không ?-Có-Vậy chúng ta lại đấy điHắn với nó đi llại mua đồng xu bỏ vào để gắp gấu-Yusa muốn con nào-Con thỏ màu trắng đó- nó chỉ chỉ-Được thôi- hắn bắt đầu trò chơiGần nửa tiếng trôi qua mà hắn vẫn không lấy được con đó, thật ức chế quá, lần này là lần quyết định và hắn đã gắp được cái tai của chú thỏ bông-Một chút nữa thôi- nó hồi hộpCạch~~-Oa gắp được rồi- nó nhảy cấng vui mừng mà không tự chủ ôm lấy hắnLúc nhận ra thì nó ngượng chín quay đi chỗ khác-Cũng muộn rồi chúng ta về thôi- hắn nói-Ukm- nó gật đầu rồi lấy chú thỏ ômHắn đưa nó về nhà rồi cũng về nhà luôn. Vừa bước vào nhà thì hắn thấy Mia cô em gái đang ngồi chờ ở ghế sofa-Onii-sama anh đi vậy- Mia tức giận-Chỉ là anh có công việc bận thôi- hắn cười trừHắn ngồi rót trà uống tủm tỉm cười nhớ về lúc nãy thì Mia nói làm cắt đứt dòng hồi tưởng về chuyện lúc nãy-Onii-sama ông đã về đây rồi- Mia nói nhỏ-Ông sao, chẳng phải ông đang ở Anh, sao lại về đột ngột như vậy- hắn thắc mắc-Ông quay về là muốn đưa anh sang đó với ông-Vì sao chứ-Cái lý do ông về đây và muốn đưa anh sang đó em không biết được- Mia cảm thấy lo lắng-Anh sẽ đi gặp ông- hắn nói rồi đứng dậy-Con muốn biết lý do đúng không ?- một giọng nói khiến hắn ngước nhìn...... Màu nền Font chữ Font size Chiều cao dòng Phạm Mộc Lan nó-Là một cô gái có tính cách vui vẻ hoà đồng, ương bướng tinh nghịch- Rất thích đi du lịch, những câu chuyện kinh dị và rất mê truyện manga-IQ 140/150-vì học giỏi nên đã giành được suất học bổng sang NhậtStukimori Ken hắn-Là một cậu ấm của gia đình giàu thứ nhất thế giới chuyên về lĩnh vực kinh doanh khách sạn, bệnh viện và trường học.....-Một con người lạnh lùng thờ ơ với cuộc sống và luôn lấy người khác là thú vui tiêu khiển. Đặc biệt là rất "đập troai"-IQ 150/150Hino Miyuu bạn nó- Là một cô gái có tính bất thường sáng nắng chiều mưa,rất tốt bụng và thẳng thắn nhưng một khi giận lên thì có thể phá tan ngôi trường đang học-Là con gái của tập đoàn đá quý lớn nhất nước-IQ 110/150Shuja Mizuki bạn nó- Là một cô gái dễ thương thân thiện và ngây thơ vô số tội- Con gái của tập đoàn công nghệ điện tử mẹ là một diễn viên nổi 130/150Takahashi Kyoya bạn hắn- Đập troai không kém cạnh hắn chỉ hơn hắn tính dịu dàng hay quan tâm giúp đỡ người khác-con trai của tập đoàn chuyên về xe hơi, lĩnh vực y tế và kinh doanh khu thương mại.....vân vân...mây mây... lớn ngang ngửa gia đình Ken-IQ 150/150Yadashi Jun- Đẹp trai có độ sát gái rất cao thay bồ như thay áo nhưng một khi đã yêu thì rất chung tình-Con trai của tập đoàn chuyên về ngành du lịch-IQ 130/150Còn một số nhân vật khác sẽ giới thiệu có thể viết truyện không được hay lắm nhưng xin mọi người chiếu cố và ủng hộ cho mình. Cả lớp há hốc miệng trước câu nói sét đánh của cô Dương rồi bắt đầu bàn tán về nó-Con nhỏ đó mà học giỏi gì chứ-Chắc nhỏ đó hối lộ để được đi du học chứ gì..............- Ồ không ngờ Mộc Lan giỏi vậy- Nghe nói bạn ấy thi lấy học bổng đó................vân vân.......mây mây......nói chung là ghen tị có rồi khen ngợi cũng có-Mộc Lan tí em lên văn phòng thầy hiệu trưởng muốn gặp em- cô Dương nói to cho nó ở dưới có thể nghe thấy- Em đi thi lấy học bổng mà sao anh không hề biết- Hải Nam thắc mắc hỏi nó-À thì mới đầu em thi cho vui thôi không ngờ lại thi đậu- nó nói mà vẫn không thể tin được-Haizzz có vụ thi cho vui luôn à- anh nó thở dài- Mộc Lan vậy cậu sẽ đi du học sao- Như hỏi-À mình không biết nữa chưa quyết định được- nó phân vân nói- Nhưng đi du học thì sẽ có tương lai hơn cậu cứ từ từ suy nghĩ- Hằng khuyên nó-Ừm để coi tí nữa lên phòng văn phòng thầy hiệu trưởng cái gì đã- nó giờ họcCộc cộc- tiếng gõ cửa vang lên khô khốc-Mời vào- bên trong vọng ra tiếng nóiNó nhanh chóng mở cửa bước vào- Em chào thầy- nó lễ phép thưa-Có phải em là Mộc Lan lớp 9a1 không-Vâng thầy gọi em có chuyện gì ạ-Hôm trước em đã đăng kí thi lấy học bổng giờ đậu rồi em có muốn đi du học không ?-Chuyện đó thầy có thể cho em thời gian để suy nghĩ được không ?-Em cứ suy nghĩ kĩ thầy không ép nhưng thầy nghĩ với cuộc sống bây giờ thì đi du học là rất có lợi sau này-Vâng, nếu không còn gì thì em xin phép- À tí quên đây là đồng phục và sách hướng dẫn của trường và vài thứ khác do bên đó gửi cho em- Em cảm ơn thầy vậy em xin phép-ĐượcKết thúc cuộc nói chuyện nhàm chán nó lê bước trên con đường của dãy hiệu bộ, trên tay cầm một cái hộp to đùng gồm đồng phục và một số thứ do trường đó nhanh nhẹn chạy ra cổng trường nơi anh nó đứng đợi nó-Anh chưa về sao nãy em nói anh cứ về trước đi mà- nó cằn nhằn-Anh chỉ sợ heo lười không về tới nhà được- anh nó nói với vẻ lo lắng- Rùa đi chậm hơn heo mà bày đặt làm màu à- Thôi chúng ta về thôi- nó nói rồi nhanh chân bước không đợiĐi được một lúc - Anh hai em sẽ đi du học- nó nói nhỏ- Em vẫn còn ám ảnh chuyện của quá khứ à-Tuy là cuộc sống bây giờ của em rất hạnh phúc nhưng em cũng muốn tìm được gia đình của mình-Em chỉ có mỗi tí kí ức và sợi dây chuyền này thôi không biết em có tìm được họ không- nó nói mà trong lòng cảm thấy có gì đó buồn-Em còn nhớ lúc em ngồi khóc ở giữa lòng thành phố Tokyo không ?- anh nó hỏi-Nhớ chứ lúc đó em đã rất sợ giữa lòng thành phố không có ai quen biết lúc đó ba mẹ đã đưa em về Việt Nam và nuôi dưỡng em-Em sẽ không hối hận chứ- anh nó hỏi-Điều gì- nó thắc mắc-Việc đi du học-Em rất muốn được nhìn thấy nước Nhật Bản bằng con mắt sau 12 năm này hehe-Đây mới là mục đích thật của em phải không-Thì sao đâu chứ- nó nói rồi chạy nhanh vào nhàTối hôm đó khi cả nhà đang ăn cơm-Ba mẹ con đã đi thi và được một suất học bổng du học bên nhật-Vậy con đã quyết định chưa- ba nó hỏi- Dạ con quyết định sẽ đi du học-Vậy sao- mẹ nó nói với giọng buồn buồn- Con sẽ trở về trong kì nghỉ đông và xuân mà thời tiết bên đó khác bên này mà- nó an ủi-Vậy bao giờ con đi- mẹ nó hỏi-Hình như là tuần sau bắt đầu nhập học-Sớm vậy sao- anh nó nói-Ừm tí em sẽ làm hồ sơ chắc đi trong tuần này luôn để thuê nhà trọ và làm quen với khí hậu bên đó-Tiện thể rảnh thì đi du lịch luôn chứ gì- anh nó mỉa mai-Hai là người hiểu em nhất- nó cười nói-Mộc Lan con ăn cơm nhanh rồi chuẩn bị đồ đạc- ba nó nóiBữa cơm của gia đình trở nên nhàm chán không nói thêm gì. Nó lên phòng mở cái hộp to đùng do thầy hiệu trưởng đưa bên trong là một bộ đồng phục rất dễ thương váy carô màu đỏ đen+áo sơ mi trắng thắt nơ cùng màu váy và áo khoác cũng cùng tông và một đôi giày búp bê màu nâu rất đẹpMột quyển sổ hướng dẫn của trường làm riêng cho nó+ quyển sổ học sinh của trường-Ồ đồng phục trường đẹp chắc trường này là của nhà giàu rồi đúng vậy mừ chị, không người ta cho chị học bổng làm j- Vậy chắc sẽ có nhiều anh chàng "đập troai" nhà giàu- nó mơ mộng chị này "hám troai" dữ -Cộc cộc- tiếng gõ cửa vang lên kéo nó về thực tại.......... -Anh là Ichise Kuroba....- nó cực sốc -Hèn gì nghe tên quen quen- hắn chống cằm nói -Không.....thể.....nào...- nó lắp bắp -Kyo-nii chúng ta về đi em không có hứng đến nhà sách nữa- nó lay tay Kyoya -Mới nãy em có hứng lắm kia mà- Kyoya nói -Em không muốn đi nữa- Nó kiên quyết -À cô không cần đi mua, có gì tôi mang qua cho. Mà tôi cũng làm chương đặc biệt đấy- hắn hào hứng -Miễn đi, thật sai lầm khi tôi lại mê tiểu thuyết của anh- nó bực bội nói -Mê tiểu thuyết hay 'mê' người viết ra nó- hắn cười gian ra mặt -Bớt giỡn đê- nó quay xuống nhéo má hắn -Á đau sao nhéo tôi- hắn la lên -Đừng nói mấy lời ẩn ý đó- nó liếc xéo hắn -Đầu óc cô đen tối thật- hắn cười gian -Nói gì đó hả- nó quay xuống 'múc' hắn -Á...đừng đánh... đau...- hắn la hét -Hai người có thôi không, Yusa em ngồi im cho anh lái xe- Kyoya bực mình nói ~~~Im ắng~×___×~ -Im lặng vậy thì tốt- Kyoya cười -À Kyo-nii hôm nay lớp em phổ biến hoạt động vui lắm- Nó hí hửng -Là gì vậy ?- Kyoya hỏi -Chuẩn bị thi học kỳ đó ai có thành tích cao trong bảng xếp hạng 100 toàn khối sẽ được nhà trường cho đi suối nước nóng đấy- nó nói -Hoạt động mới à- Kyoya ngạc nhiên -Vậy năm ngoái anh có đi không ?- nó hỏi -Năm ngoái anh đi tham quan Kyoto- Kyoya trả lời -Em cũng nên chuẩn bị cho kế hoạch đi chơi thôi- nó tươi cười -Cô có tự cao quá không vậy- hắn nói móc nó -Hứ vậy anh nghĩ tôi vào trường này bằng cách nào- nó lạnh lùng nói -Cô nhắc mới nhớ sao cô vào trường được vậy- hắn giả ngu -.......... -Nói đi- hắn hối -......... Sự kiềm chế của nó cũng có giới hạn, nó đã hết kiên nhẫn để có thể nghe hắn léo nhéo. -Tới nhà.....- Kyoya đang nói dở -A tới nhà của anh rồi kìa- nó đạp phăng hắn xuống

truyện tên kia tôi ghét anh