Hợp đồng lao động phải có những nội dung chủ yếu sau đây: a) Tên, địa chỉ của người sử dụng lao động và họ tên, chức danh của người giao kết hợp đồng lao động bên phía người sử dụng lao động; b) Họ tên, ngày tháng năm sinh, giới tính, nơi cư trú, số thẻ Căn Trong trường hợp làm thủ tục đăng ký kết hôn có yếu tố nước ngoài thì phải dán ảnh của hai bên nam, nữ vào mẫu tờ khai đăng ký kết hôn theo quy định. Mẫu tờ khai đăng ký kết hôn. Mẫu số 1: CỘNG HÒA Xà HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM. Độc lập - Tự do - Hạnh phúc Căn cứ vào nơi cú trú của bị đơn (Người không có nhu cầu ly hôn) để xác định thẩm quyền giải quyết của tòa án. Việc nộp đơn ly hôn đơn phương phải được tiến hành tại nơi bị đơn đang sống hoặc cư trú gần nhất. 4. Mẫu đơn xin ly hôn đơn phương 2022. Ông Chủ, xin ký tên ly hôn for Android Truyện ngôn tình hiện đại; Truyện "Ông Chủ, xin ký tên ly hôn" chia làm hai. Bộ thứ nhất: Fall In Love, bộ thứ hai: Lost In Marriage. Xếp hạng: 4 6 Phiếu bầu : Ghi thời gian kết hôn và chung sống, địa điểm chung sống tại đâu và hiện tại có đang chung sống cùng nhau hay không, phần này cần thể hiện tình trạng mâu thuẫn vợ chồng và nguyên nhân mâu thuẫn . Làm đơn này đề nghị tòa giải quyết việc ly hôn. Bạn đang tìm mẫu đơn ly hôn chuẩ n 2020 , bài viết này chúng tôi sẽ gửi đến các bạn mẫu đơn xin ly hôn chuẩn của tòa án để không phải mất nhiều thời gian đi lại , cũng như cách viết vào đơn ly hôn hợp tình hợp lý nhé .. Mẫu đơn xin việc. Chú đại bi tiếng phạn. Mẫu đơn xin ly hôn đơn phương hay mẫu Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn Giới Thiệu Đọc truyện hay ngôn tình sắc , ngôn tình sủng , ngôn tình tổng tài , ngôn tình cổ đại , ngôn tình xuyên nhanh , giới giải trí - showbiz . Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn Được 8.50 / 10 từ 5 phiếu bầu. Truyện Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn, nói về những câu chuyện tình cảm đau thương và đầy những bi kịch khi bước vào cuộc sống hôn nhân, ban đầu chỉ nghĩ hôn nhân nó rất đơn giản chỉ cần chúng ta biết yêu thương cho nhau biết bao dung thì có thể hạnh phúc. Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Từ mười sáu tuổi đến hai mươi ba tuổi, nàng yêu hắn suốt bảy từ bỏ lối sống thường nhật nhỏ bé của mình, chuyển đến trường trung học mà hắn học, thật sự quả giống như trong tưởng tượng của nàng, hắn nổi bật dị thường, thậm chí vượt qua tất cả những sự tưởng tượng của yêu có thể khiến người mù quáng, nàng như không còn thuốc chữa nữa. Chỉ cần có thể nhìn hắn từ phía xa, nàng có thể hạnh phúc rối tinh rối với cảm tình quyến luyến của nàng, người thiếu niên trong trẻo nhưng lạnh lùng kia cũng chỉ là cười dung túng, không phủ nhận, thái độ gần như tương đương chấp nhận, lập tức làm cho nàng cảm nhận được hạnh phúc’ như muôn ngàn đóa hoa hi vọng nở rộ.….. Mãi đến nhiều năm sau đó, như là ngày hôm nay, nàng mới hiểu được, sự không phủ nhận của hắn cũng không phải đối với nàng dung túng, mà là cam chịu đối với bối cảnh gia thế khổng lồ phía sau của dung túng rất nhiều người, thí dụ như bạn bè của hắn, dì Đỗ Phi Phàm, và đứa con của Chung Minh Hiên, lại tỷ như, mẹ của cái tên Kiều Ngữ Thần này đối với hắn mà nói, có thể làm hắn chịu được đến nay có lẽ chỉ là bởi vì dòng họ Kiều Thị’ này mà thôi, về phần phía sau tên là Ngữ Thần’ hay là Thần Ngữ’, là ai hắn hoàn toàn không quan khi nàng bị tình yêu che mờ mắt, đem sự dung túng của hắn trở thành tình yêu. Vì thế nàng nhớ lại lời mẹ đã nói Tình yêu là cần linh hoạt nhạy khi tốt nghiệp trung học, nàng dứt khoát rời khỏi học viện mỹ thuật tạo hình ở Paris – Ước mơ từ thuở bé của nàng, mà là theo hắn cùng đi Luân Đôn, học ở học viện danh tiếng nhất dành cho giới thương học về ngành quản lí là học viên xuất sắc nhất hiện thời, vì thế nàng cũng liều mạng làm cho mình trở thành một học viên về kinh tế nổi trội nhất, vì cái gì? Chính là có thể cùng hắn đứng chung một bạn bè, người nhà, bạn học, mỗi người đều không thể tin được đối với sự lựa chọn của nàng. Nàng là thiên kim tiểu thư chân chính, nàng từ nhỏ chịu giáo dục không bao gồm danh từ chịu đựng khổ sở để học ngành quản kí kinh doanh như thế này. Nhưng ý chí nàng kiên định, nàng muốn học về sau có thể có thêm tri thức giúp được phần truyện tranh của nàng, trò chơi của nàng, tất cả những nhiệt tình yêu thương gì đó của nàng từ sau khi gặp được hắn, đều bị nàng từ bỏ. …….23 giờ 30 phút, cửa không có một chút tiếng xiết chặt nắm tay, khớp xương dần dần trở nên trắng bệch.**** **** ****Bằng lương tâm mà nói, hắn đối với tất cả mọi người rất tốt bao gồm cả nàng. Như thế nàng ở trong lòng của hắn cũng là bình thường như bao nhiêu người khác, hoàn toàn không có gì đặc năm nàng hai mươi hai tuổi, hắn chính thức tiếp nhận tập đoàn tài chính Đường Viễn, trong vòng một đêm giá trị con người tăng vọt, hắn cũng từ vẻ thiếu niên trong trẻo nhưng lạnh lùng trước kia chuyển biến thành một người đàn ông dị thường tỉnh chính là tại đây một năm trước, vào hôm sinh nhật của nàng hắn đã cầu hôn. Trước mặt toàn bộ các nhân vật nổi tiếng trên thế giới, trước mặt tất cả những phóng viên truyền thông hắn lấy ra một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo vạn phần, quì một gối cao hứng không kiềm được khóc vẫn luôn tinh khiết nhưng lạnh lùng, cho nên không ai ngờ được hắn sẽ cưới vợ sớm dù mọi người từ già trẻ lớn bé hãy còn độc thân ai cũng trông mong hắn ngỏ lời. Nhưng hắn vĩnh viễn không thuận theo lẽ thường, đúng vào năm nàng hai mươi hai tuổi, lại đem nhẫn mang lên trên ngón tay của là một cô dâu hạnh phúc nhất trên thế giới, đây là những gì nàng có thể suy nghĩ được trong giờ phút đó. Xem, hắn vừa lên làm tổng giám đốc, liền lập tức hướng nàng cầu hôn, buông tha cho nhiều cơ hội vui đùa trong tương lai như thế, người đàn ông như vậy, thật là hiếm có trên thế giới nên sau một năm, bọn họ đính hôn thuận lý thành chương, một năm sau đó, vào ngày sinh nhật nàng hai mươi ba tuổi, nàng rốt cuộc, phủ thêm áo cưới màu trắng tượng trưng cho hạnh phúc vĩnh hằng. Mãi đến sau này, khi nàng tinh tế hồi tưởng lại, nàng mới phát hiện ra hắn chưa bao giờ nói qua một câu Anh yêu em’. Câu này luôn là câu nói cửa miệng mà những người đàn ông thường dùng để dỗ dành phụ nữ... Bọn họ trong lúc đó, luôn là nàng quấn quít lấy hắn, nói với hắn Học Khiêm, em yêu anh’. Hắn chỉ cười, đáp lại một câu Anh biết’.Nàng ôm hắn, cắn môi không nói lời nào.…… Không đủ, nàng không cần hắn biết, nàng muốn hắn cũng có thể yêu sống sau hôn nhân, kỳ thật thật sự không thể dùng từ không hạnh phúc’ để hình tuyệt đối rất ít có tin đồn tình cảm, cho dù có tạp chí bát quái chụp đến một tấm ảnh mơ hồ nhỏ bé, hắn cũng sẽ lập tức giải quyết, thanh danh vô cùng tốt có một không hai, cũng làm cho thiếu phu nhân như nàng trở nên rạng rỡ gấp mấy lần, trở thành đối tượng để toàn bộ phụ nữ trên thế giới ghen không phải là người đàn ông luôn quấn quýt lấy gia đình, nhưng mỗi ngày đều điện thoại cho nàng, buổi tối chín giờ, điện thoại của hắn chuẩn đến mức so với đồng hồ đều chính xác hơn. Nàng đương nhiên cũng là người hiểu chuyện, bỏ qua một bên tất cả mọi ham muốn, đam mê, thói quen, ở nhà làm tròn trách nhiệm của một thiếu phu nhân. Có một lần hắn ăn một món ăn do Chung Minh Hiên mang về từ nước Pháp xa xôi, trong mắt biểu lộ khen ngợi không tầm thường, nàng lập tức không ngại học hỏi kẻ dưới, quấn quít lấy đầu bếp trưởng của khách sạn học hỏi cách thức tiêu chuẩn nấu nàng đã là cao thủ về nấu nướng, hắn lại khen ngợi nàng, nhưng nàng biết, trong mắt của hắn không có dao động. Hắn chính là đang làm theo phép tắc thông thường, tựa như hắn gọi điện thoại cho nàng, về nhà bồi nàng ăn cơm, đều là trợ lý vạn năng của hắn nhắc nhở hắn Ngữ Thần cảm thấy ủy khuất, bởi vì nàng thật sự thương hắn, yêu đến cam tâm tình nguyện đem mình giao cho hắn, bao gồm tâm, bao gồm thân đêm tân hôn hôm đó, hắn cũng không có ôm nàng. Chỉ hôn nhẹ lên trán nàng, nói với nàng “Hôm nay có lẽ em rất mệt, nghỉ ngơi sớm một chút, con gái không nên để thân thể quá mệt mỏi sẽ không tốt đâu.” Nàng gật gật đầu, trong lòng hạnh phúc đến mức căng tràn như bong bóng. Xem, hắn đối với nàng săn sóc nhiều như vậy. Có bao nhiêu người đàn ông có thể nhịn vào đêm tân hôn? Đại đa số đều là lập tức biến thân làm sắc lang, ngao ô một tiếng liền nhào lên, không đến hừng đông không bỏ lại nàng mới biết được, đêm tân hôn ấy, nghiệp vụ của công ty hắn ở bên New York xảy ra chuyện. Hắn lập tức triển khai mở cuộc hội nghị vào lúc đêm đó nàng cảm thấy hắn rất tuấn tú, người đàn ông khi công tác là đẹp trai nhất chứ sao. Nàng không có hiểu được, tình yêu cùng công tác, gia đình cùng sự nghiệp, ở trong lòng hắn, tình yêu luôn xếp ở vị trí cuối cùng, thậm chí không lên được bảng xếp hạng trong lòng giờ suy nghĩ một chút, đêm đầu của hắn và nàng, kỳ thật cũng là nàng chủ đó hắn uống rượu thường xuyên xã giao, tửu lượng tốt lắm, lại hiểu được quy tắc ngầm khi vào buổi tiệc, cho nên rất ít khi say. Ngày đó là vì nàng không chịu một mình đợi ở nhà, quấn quít lấy hắn bồi hắn đi, kết quả nàng không uống rượu, cũng ít xã giao, mọi người nhìn ra được nhược điểm này của nàng điên cuồng tiến công, hắn nở nụ cười cái gì cũng không nói, một ly lại một ly thay nàng chắn, luôn che chở, che chở bảo vệ nàng đến hốc mắt của nàng đỏ ở toilet vụng trộm khóc, trách cứ chính mình tại sao lại may mắn, có thể gả cho người đàn ông tốt như thế tối hôm đó, nàng kìm lòng không đậu hôn hắn, trên đôi môi hắn còn mang hương vị của rượu, trong nháy mắt độ ấm chung quanh tăng cao lên. Uống rượu say hắn không chịu nổi khiêu khích, hành động của nàng lại như đang tán tỉnh mê hoặc như có như không không thể nghi ngờ. Hắn mở mắt ra, bỗng nhiên đưa tay ôm eo của nàng, đem nàng đặt ở trên giường đè nặng dưới thân ta thường nói một người người đàn ông khi yêu, mới để lộ ra bộ mặt thật, bị hắn ôm làm nàng cảm thấy hỗn loạn, trong mắt ẩm ướt. Hắn vừa tắm rửa xong, cho nên sợi tóc ướt đẫm, có giọt nước nhỏ, dừng ở trên mặt hắn, không biết là nước tắm chưa khô hay là mồ hôi hắn. Nàng mở mắt ra nhìn hắn, tuấn mỹ, gợi cảm, khác hẳn với vẻ lạnh nhạt thờ ơ của ngày thường, trở nên mạnh mẽ chiếm đoạt, đồng thời cũng làm khiếp đảm hồn xảo làm tình của hắn rất cao siêu, rất lão luyện, trong lòng nàng rõ ràng, người đàn ông giống như hắn vậy, làm sao có thể mơ ước được như tờ giấy trắng. Tuy rằng nhiều năm bên cạnh hắn luôn vẫn chỉ có một mình nàng, nhưng hắn cũng không thể vì nàng mà thủ thân như ngọc được. Hắn vừa trêu đùa, nhưng cũng hiểu được trêu đùa như thế nào là đúng mực, không quá phận, lại tận tình, đây là bản năng thiên phú của hắn, người bên ngoài hoàn toàn không thể học mơ hồ miên man suy nghĩ, mãi đến khi một cảm giác đau đớn bén nhọn từ hạ thân truyền đến. nàng mới thốt ra một tiếng đau. Kỳ thật sau lại ngẫm lại, lúc ấy cũng không thực sự đau lắm, hắn đã vô cùng ôn nhu dịu dàng rồi, hắn trêu chọc, đủ chín mùi mới đi vào nàng. Chính là nàng được nuông chiều từ bé, toàn thân trên dưới không một vết thương, cho nên không chịu nổi một chút đau đớn không có khống chế được nước mắt đau đớn, đây là lần đầu tiên của nàng, mẹ mất sớm, cho nên trước kia không có ai nói với nàng những chuyện như thế này, những kinh nghiệm của nàng từ vấn đề này non nớt như mèo ba chân, vụng trộm học được từ truyện tranh Nhật Bản. Kinh nghiệm lý luận non nớt của nàng chưa đến đâu, chứ đừng nói đến kinh nghiệm thực nhìn thấy nước mắt của nàng, có điểm tỉnh rượu. Hoàn toàn không hề không kiên nhẫn giải quyết lung tung một chút sau đó rời đi, mà là càng ôn nhu, càng săn sóc, cắn lỗ tai của nàng nói “Để anh dạy cho em.” Lại nói với nàng “Có anh ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu.”Sáng sớm ngày thứ hai, nàng ngủ thẳng đến giữa trưa mới tỉnh. Kinh ngạc phát hiện hắn vẫn còn nằm ở bên cạnh nàng, mà hôm nay, cũng không phải chủ nhật. Hắn cười với nàng, nói “Hôm nay anh ở nhà với em, không đến công ty.” Nàng vô cùng hạnh phúc hôn hắn là quý trọng nàng như vậy. Nhưng mà sau đó, theo thời gian trôi qua, nàng dần dần phát hiện, hắn không hề chạm vào nàng. Một năm hôn nhân, số lần hắn ôm nàng có thể đếm được trên đầu ngón tay, nàng vốn là một cô gái trẻ, ngày thường lại ít giao thiệp nên đối với những chuyện vợ chồng như thế này vẫn luôn xấu hổ khó mở miệng. Có mấy lần cố lấy dũng khí đối với hắn khiêu khích, không biết là nàng ám chỉ không đủ, hay là hắn giả bộ không phát hiện, dù sao hắn cũng nghĩ là nàng đang làm nũng, ôm nàng dỗ nàng vài câu rồi rời là nàng không đủ kiên định, thật sự rất dễ bị dỗ ngọt, hắn tùy tiện nói vài câu tâm tình là có thể đem nàng dỗ dành xong, kết quả chính là nàng đối với chính mình làm mãnh liệt khinh bỉ Rất không biết xấu hổ a, làm sao gặp người đàn ông không biết phụ nữ muốn…Nếu không phải trong lúc vô tình nghe thấy Chung Minh Hiên nói một câu “Không phải tớ phê bình cậu nha Học Khiêm, có một số việc cũng nên nghĩ thoáng hơn một chút, lão bà của cậu đối với cậu tốt như vậy, nếu tương lai gia đình cậu có xảy ra vấn đề gì, tớ sẽ không giúp cậu đâu……” Bị chất vấn, nhưng Học Khiêm vẫn bình thản tao nhã cười cười nhưng cũng lạnh thấu xương như băng nghe được ngây người, cũng bị vẻ lạnh lùng của hắn làm chấn kinh, vì thế khi trước khi bọn hắn phát hiện mình, cuống quít chạy khắc này, nàng có một loại ảo giác Giống như nàng chưa từng hiểu được người người đàn ông mang tên Đường Học Khiêm cố lấy dũng khí hỏi hắn có phải ở bên ngoài có người phụ nữ khác hay không, hắn trầm mặc một chút, bỗng nhiên đưa tay đem nàng kéo vào trong lòng. Một tay khóa lại cái eo mảnh khảnh của nàng, tay trái nắm người của nàng, tựa tiếu phi tiếu hỏi “Em nghe ai nói?”Hắn bỗng nhiên trở nên làm cho người ta sợ hãi, khí thế sắc bén, ánh mắt sắc bén. Nàng trong nháy mắt hiểu được vì sao trên tạp chí lại hình dung hắn thành người lãnh mạc vô tình, trên thực tế, đó chính là con người thật của không hề có kinh nghiệm cãi nhau hay nói dối, lại càng không nói đến chuyện có thể trở thành đối thủ của người đàn ông trước mắt này, vì thế nàng thực không có cốt khí, đành lùi bước “Là em đoán……”Hắn cười rộ lên, không có độ ấm, gần như khiến cả người nàng muốn vỡ tung. Sau đó hắn bỗng nhiên đem nàng kéo vào lòng, dùng sức hôn, mút hấp như muốn nuốt trọn cả đôi môi, hòa tan cả thân thể nàng vào lòng hắn, đến khi nàng được buông ra, nàng cả người gần như đứng không vững, thân thể cùng ý chí, tất cả thua ở trong tay cúi đầu cắn nhè nhẹ lên xương quai xanh tinh xảo của nàng, miệng ẩn ẩn có uy hiếp “Về sau, không nên đùa với anh những chuyện như thế này, anh không thích.”Nàng liều mạng gật đầu, nàng bị hắn hù dọa rồi, dường như sợ hắn không tin, đầu gật lia lịa muốn gãy tự tay sờ sờ mặt của nàng, hôn hôn khóe môi nàng, nói hai chữ —“Thật ngoan.” Say công tử 1Đường Học Khiêm thay đổi, thật sự thay không hề nhìn như ôn hòa kì thực cự tuyệt người ngoài ngàn dặm, cả người hắn trở nên có độ ấm, có thể chạm tay đến. Toàn bộ cao thấp Đường Viễn đều mẫn cảm phát hiện lão bản nhà mình có biến hóa, nhất là các quản lí cấp cao thường cùng hắn giao tiếp trực kia các quản lí cấp cao của Đường Viễn đều nhất trí cho rằng, cùng Đường Học Khiêm bàn luận thực sự là một chuyện vô cùng đau đầu. Nên nói cái gì, nên nói như thế nào, một chữ cũng không thể sai. Hắn có khuynh hướng chuẩn bị tất cả mọi chiến lược, lại am hiểu tất cả mọi chi tiết trong kinh doanh, nên đương nhiên có thể dễ dàng phát hiện chỗ sai lầm cùng hàm hồ trong báo cáo của mọi người, hắn có thể trong thời gian ngắn nhất phán đoán tầm quan trọng của các sai lầm này, sắc bén chỉ ra những điểm trọng yếu nói trúng tim đen của mỗi bây giờ, hắn thay đổi, ánh mắt sắc bén như trước, nhưng cách diễn tả từ miệng hắn bất giác trở nên mềm nhũn. Hắn hiểu được tâm lý làm sao không thương tổn đối phương đồng thời đem vấn đề sai sót nêu ra, có một chút liền ngừng lại nhắc nhở cùng chỉ điểm, tinh tế sắc bén nắm chắc nâng cao một kia Đường Học Khiêm không thường cười, cho dù ở trường hợp nghênh đón mọi người không thể không đưa ra khuôn mặt tươi cười để tiếp đón, hắn cũng chỉ có một chút thản nhiên cười yếu ớt, ba phần đùa cợt, bảy phần đạm mạc, chỉ có lúc hắn đang ở cùng người bạn Chung Minh Hiên mới có thể thấy hắn lộ ra một chút tươi cười thật nay, hắn luôn không tự chủ hơi hơi nhếch lên khóe môi, khóe mắt đuôi lông mày, đầy sức sống lấp lánh. Dáng vẻ gần gũi cười nhẹ nhàng trong phút chốc sẽ vạn phần làm say lòng Ngữ Thần gần đây thường xuyên đến tổng bộ Đường Viễn chờ hắn tan tầm, Đường Học Khiêm không có giờ giấc cố định tan việc, thường thường một hội nghị chấm dứt cũng đã là lúc muôn nhà đều sáng đèn. Một khi hắn làm việc như đang đắm mình trong đó, là không biết mệt mỏi, Đường Viễn đã từng là toàn bộ tánh mạng của buổi tối ngày nào đó hắn ở phòng bếp nấu cơm, khi lơ đãng cười nói với nàng Có lúc anh vẫn cho là anh chỉ là vì Đường Viễn mà tồn tại….Lúc ấy trong lòng nàng căng thẳng, không nói gì, chỉ là đi lên phía trước, từ phía sau lưng ôm hắn. Hắn ngừng tạm, bàn tay của hắn phủ trùm lên tay nàng, lòng bàn tay hắn vô cùng lạnh lẽo, cái loại cảm giác hầu như không có độ ấm này làm nàng đau lòng. Đối với quá khứ của hắn, nàng không biết, có lẽ trên thế giới này hoàn toàn không người nào biết được. Trong suốt hơn hai mươi năm trong đời hắn luôn là tiêu điểm dị thường vĩ đại của mọi người, cái loại không thể có nhược điểm’ này, trong cuộc sống một mình hắn kiên trì lâu như vậy. Lâu đến mức làm cho nàng muốn giữ chặt tay hắn, nói cho hắn biết, anh sẽ không chỉ có một mình.**** **** ****Sáu giờ tối, Đường Học Khiêm vẫn còn đang bận rộn trong công việc không thể thoát thân, một phần định giá kế hoạch đầu tư tiền triệu đặt ở trước mặt hắn, không đếm được số người trong tay chờ vào sự quết định khởi công của hắn mà ăn Ngữ Thần im lặng ngồi ở một bên, từ trong văn phòng hắn cầm lấy quyển sách tiếng Đức tinh tế lật xem. Tính cách Kiều Ngữ Thần thiên hướng về yên tĩnh, trầm tĩnh như nước, chỉ cần trong tay có quyển sách, ngồi xuống là có thể ngồi cả một biết qua bao lâu, thanh âm nam tính trầm thấp bỗng nhiên vang lên “Kiều Ngữ Thần, đến phòng riêng của anh ngủ một lát đi.”Kiều Ngữ Thần ngẩng đầu, nghi hoặc khó hiểu “Em không buồn ngủ.” Sớm như vậy tới phòng ngủ, nàng cũng không phải là heo a…Đường Học Khiêm vùi đầu ở bên trong một đống văn kiện nước ngoài, đầu cũng không ngẩng, thanh âm không cho cự tuyệt “Vậy đi qua đọc sách.”Kiều Ngữ Thần không biết dây thần kinh hắn lại là suy nghĩ thế nào, mở trừng hai mắt nói “Em không quấy rầy anh a.”Đường Học Khiêm đóng hạ ánh mắt, thanh tú quay mặt đường cong rõ ràng, nhìn không ra cảm xúc gì dao động.“Thật không đi sao?”Kiều Ngữ Thần cúi đầu đọc sách “Không đi.”“Vậy lại đây!”Người đàn ông bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, ôm lấy eo của nàng đem nàng mang vào trong lòng. Hắn để sát vào môi của nàng, gằn từng chữ “Em quấy rầy đến anh.”Kiều Ngữ Thần nín thở “Anh không nói đạo lý…” Nàng một không nói chuyện, hai không chạy loạn, im lặng giữ khuôn phép ngồi ở một bên xem sách của nàng, làm sao quấy rầy đến hắn?Điển hình của Đường Học Khiêm người này đại biểu là không nói đạo lý, ngón tay dọc theo đường cong phần lưng của nàng một đường tuột xuống, tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng nói “Em ngồi ở bên cạnh anh, anh chỉ nghĩ về em, làm sao còn nhìn văn kiện được a.”Kiều Ngữ Thần không nói, mặt cọ hơi ửng hồng vào ngực hắn, ra dáng muốn chạy “… Em đi phòng nghỉ ngủ thì được rồi.”Đáng tiếc, đã quá muộn….Hắn đã cho nàng cơ hội chạy trốn, là chính nàng không cần, vậy không thể trách hắn không khách đàn ông mặc kệ nàng kêu sợ hãi, ôm lấy nàng đặt lên bàn làm việc, văn kiện ào ào rớt xuống đất, Đường Học Khiêm hôm nay quyết tâm công việc, hay việc riêng cái nào mới quan trọng hơn chẳng phân biệt răng cắn nút thắt trước ngực váy liền áo của nàng, thân thể mềm mại trắng nõn ẩn hiện sau lớp quần áo hoàn toàn bộc lộ ra ngoài, người đàn ông tinh tế hôn lên. Đây là người hắn yêu nhất, là người hắn muốn lấy lòng nói người đàn ông là động vật dùng nửa thân dưới để suy nghĩ, Kiều Ngữ Thần vốn không tin, nhưng hiện tại, nàng tin! Ấn tượng mà Đường Học Khiêm làm cho người ta luôn luôn nhìn thấy đó là lý trí, bình tĩnh, công và tư rõ ràng, nhưng gần đây, chỉ cần nàng ở bên cạnh hắn, hắn tùy thời tùy chỗ cũng có thể nghĩ ra được biện pháp sàm sỡ nàng, khí thế bức người, hoàn toàn không cho phép nàng cự tuyệt. Kiều Ngữ Thần rốt cuộc cũng thấy rõ bộ mặt thật của hắn Tuy rằng người người đàn ông này là điển hình của sự lạnh lùng, muốn hắn động tâm không dễ dàng, nhưng một khi hắn đã động tâm, đó chính là thiên lôi động đến địa hỏa, hỏa thiêu liên đàn ông cắn môi của nàng, vừa ngậm vừa mút hôn, nhìn trên đôi môi nàng từ hồng chuyển sang đỏ ửng hắn mới chịu buông Ngữ Thần người này có một ưu điểm, sẽ không giống những người phụ nữ khác luôn luôn õng ẹo giả vờ kêu không muốn không muốn’, nàng hiểu rõ hắn, biết hắn một khi đã động thủ chính là không đạt mục đích sẽ không bỏ qua, cho nên nàng cho dù không muốn cũng sẽ không cự tuyệt, bởi vì nàng biết kết quả cuối cùng, nhất định là nàng thua ở trên tay hắn. Huống chi, nàng cũng yêu hắn, nàng hoàn toàn phản kháng hắn không Học Khiêm cười rộ lên, sự thuận theo của nàng làm cho hắn luyến tiếc dùng sức mạnh đối với nàng, nàng làm cho hắn trở nên mềm mại, không tự giác thả chậm tốc giây sau, hắn chôn mặt xuống khiêu khích điểm mẫn cảm trước ngực nàng, thanh âm mơ hồ không rõ, gợi cảm nói không nên lời “Ngữ Thần….”Gian phòng này là văn phòng ở cao tầng, dưới đất bên ngoài lớp cửa sổ bằng thủy tinh trong suốt ánh đèn đã sáng rực rỡ hẳn lên. Nhà nhà sáng đèn. Một cái xoay tròn, hắn ôm lấy nàng áp lên vách cửa kính, từ phía sau lưng cắn cái cổ trắng nõn của nàng. Đường Học Khiêm thật sự là cao thủ tình trường, mỗi lần làm tình đều lựa chọn rất kĩ vị trí hữu tình nhất. Từ góc độ của bọn hắn hướng ra phía ngoài xem, cả tòa thành thị đều thu hết vào mắt, cửa thủy tinh trải rộng trong suốt tựa như không có, bọn họ giống như đang đứng trên những đám làm cho thân thể nàng lung lay sắp đổ, toàn bộ thế giới ở trước mắt dần dần lay động, hắn mang theo nàng quên quy tắc trần thế, hắn mang nàng tiến vào một lĩnh vực thần bí hoàn toàn xa lạ. Hắn lấy đi đạo đức cùng lý trí trong đầu nàng, mê hoặc nàng khuất phục cho dục vọng nguyên thủy Ngữ Thần rốt cuộc vẫn làm không được tự nhiên với hắn như thế, cúi đầu hút không khí “Tắt đèn, còn có... đi khóa cửa….”Đường Học Khiêm làm như không nghe thấy. Ai dám hiện tại tiến vào? Sẽ chiên hắn như cá mực!Người cho dù thế nào, cũng không thể tự tin như vậy, nhất là những chuyện yêu đương vụng trộm như thế này. Thí dụ như chuyện Nữ chủ nhân trước khi tan sở về sớm muốn cho nam chủ nhân kinh hỉ lại gặp được nam chủ nhân cùng tiểu bảo mẫu ở trên giường quay cuồng’, nguyên nhân cũng là bởi vì đương sự tự tin quá bạn họ Đường của chúng ta, hiển nhiên tự tin quá đáng một chút. Ngay lúc hắn không chỗ nào cố kỵ nghĩ muốn tiến lên, xâm nhập chôn sâu vào bên trong nàng, cùm cụp’ một tiếng, cửa ban công bị người đẩy ra.“Tổng giám đốc, tư liệu ngài muốn đã đến…” Một trợ lý bộ dáng như thanh niên cầm văn kiện đi vào văn phòng, cứ như vậy bị chấn động “Ách ——!!”Này... Này, này… là xuân cung đồ a!Tiểu trợ lý dù sao cũng không có năng lực như anh bạn trợ lí đặc biệt Chung Minh Hiên gặp nguy không loạn, không học được cái loại tươi cười cười hắc hắc sau đó nói các ngươi tiếp tục a’ phản ứng kịp thời ngay tại hiện trường, lần đầu gặp được trường hợp lửa nóng bỏng của lão bản hiển nhiên bị chấn động không nhẹ, ngay cả chạy trốn cũng quên, cứ ngây ngốc không nhúc nhích như thế đứng ở một bên, cầm trong tay văn kiện vội tới cần Đường Học Khiêm ký tên rớt trên Học Khiêm ngay khi tên phá rối này tiến vào đã thu hồi thần trí, nhưng đã không thể ngừng lại kịp cũng không thể ngăn cản nên cứ giả vờ như không biết tiếp tục dấn tới, để cho chính tên kia biết khó lui ra ngoài, ai ngờ vị trợ lý này lại là một cậu bé trai ngây ngô thuần khiết như thế, khi bị chấn động ngay cả đi đường cũng sẽ không Học Khiêm thực bất đắc dĩ, không thể không dừng lại. Ngẩng đầu, ý vị thâm trường nhìn trợ lý nhà mình liếc mắt một cái, chậm rãi nói “Tôi muốn nói, cậu muốn đứng ở chỗ này xem tôi và lão bà của tôi sao?”Tiểu trợ lý đương nhiên vẫn còn muốn sống vội vã chạy đi ra Học Khiêm vui mừng, trong lòng suy nghĩ lần sau nhất định phải nhắc nhở bộ nhân lực tài nguyên, khi đề bạt trợ lý tổng giám đốc nhất định phải thẩm tra trọng điểm năng lực đề kháng kinh hoảng, đề kháng đả kích’ mới bạn họ Đường hưng trí bừng bừng đang muốn tiếp tục thì lại bị người nặng nề đẩy Ngữ Thần mặc quần áo tử tế giống như không muốn sống chạy ra ngoài, lưu lại một câu “Em về nhà!” Nàng nhanh chóng chạy trốn, hoàn toàn không cho hắn một chút thời gian phản ứng. Kiều Ngữ Thần hận không thể lập tức rời khỏi Địa Cầu bay lên Hoả Tinh Hắn làm mất thể diện, nàng cư nhiên cùng hắn cùng nhau làm mất thể diện như thế! Nàng nhất định bị hắn tẩy não rồi, ô….“……”Đường Học Khiêm bị nội thương không thôi, trơ mắt nhìn nàng chạy trốn, lần đầu tiên cảm nhận được Con vịt tới tay mọc ra cánh bay đi’ là loại cảm giác gì.**** **** ****Chuyện làm cho Đường Học Khiêm bị nội thương không chỉ là chuyện này, sau lại hắn mới biết, Kiều Ngữ Thần nói muốn về nhà, không phải trở lại ngôi biệt thự nhỏ của hai người hắn và nàng, mà là quay về nhà chồng! Chú ý, là nhà chồng, không phải nhà mẹ đẻ….Đường Học Khiêm sau khi tan tầm đi ô tô đến nhà cha mẹ, Kiều Ngữ Thần chết sống không chịu cùng hắn trở về, lôi kéo tay Tiêu Tố Tố nói muốn ngủ cùng mẹ. Nàng không có cái gan to như hắn, nàng bị hắn làm cho sợ tới mức không nhẹ, nàng hiện tại cũng ngượng ngùng nhìn vợ chồng Đường Úc đồng loạt nhất trí nhìn về phía Đường Học Khiêm, trong ánh mắt tràn đầy đều là trách cứ, ý tứ rất rõ ràng Tiểu tử ngươi, tại sao lại khi dễ con dâu nữa rồi!“…….”Đường Học Khiêm ủy khuất đến cực điểm Hắn rõ ràng là muốn yêu thương nàng a…… Tuy rằng thủ đoạn có điểm thô bạo một chút…Liên tục một tuần, Kiều Ngữ Thần đều ở tại nhà của vợ chồng Đường Úc, rốt cuộc, ngoại trừ Đường Học Khiêm, còn có một người đàn ông khác cũng chịu không nổi. Ngày nào đó Đường Học Khiêm trước khi tan việc nhận được một cú điện thoại, Đường lão cha ở đầu điện thoại bên kia nghiêm túc nói “Chuyện của bản thân con, con còn không biết giải quyết sao?”Đường Học Khiêm thời gian này bận choáng váng đầu, đang trên máy bay bay khắp nơi trên thế giới để dự hội nghị, một nhắc nhở này mới nhớ tới, lão bà còn ở lại nhà cha mẹ không chịu trở về. Trong đầu vừa chuyển, Đường Học Khiêm là người đàn ông khôn khéo bậc nào, đối với tâm tư lão cha nhà mình nhất thời hiểu rõ, nhịn không được cười ra tiếng “Mẹ bị Ngữ Thần chiếm đoạt, ba ba cũng chịu không nổi rồi?”Này con thỏ nhỏ chết tiệt kia…. Không có việc gì tại sao lại thông minh như vậy chứ!Điện thoại bị cắt đứt một cách vô tình, Đường Học Khiêm nghe thấy trong điện thoại một tiếng tút dài, vì thế để điện thoại xuống, không che dấu được ý cười trong Ái Linh từng đem đàn bà chia làm hai loại, khi rời khỏi nhà là hoa hồng trắng, ở nhà là hoa hồng đỏ Kiều Ngữ Thần... Đường Học Khiêm cười, rõ ràng trong hay ngoài đều là hoa hồng Kiều Ngữ Thần không muốn làm đóa hồng đỏ thẳm, đối với hắn mà nói cũng tuyệt đối không phải là chuyện tốt gì. Ừm, Đường Học Khiêm suy nghĩ sâu xa Vấn đề thoạt nhìn hình như có điểm lớn một chút a…Hắn thấy qua bộ dạng kìm lòng không đậu của nàng, từng gặp qua bộ dạng nàng bị hắn mê hoặc nở rộ như đóa hồng đang khoe sắc rực rỡ, nhưng nàng vẫn sống thật cẩn thận, sợ chọc hắn tức giận, hắn chưa thấy qua thiên kim nhà giàu có nào có thể nhẫn nại chịu đựng được so với đàn ông đã về gần đến nhà, đang ngồi ghế vòng vo nửa vòng. Hắn vuốt vuốt nhẫn kim cương kết hôn trong tay, trong mắt hiện lên một tầng tầng quang Học Khiêm hai nắm tay chống cằm cười Xem ra hắn nên nghĩ một biện pháp, đem nàng hảo hảo dạy dỗ một chút mới được. Đã trôi qua thời mẹ luôn nhẹ nhàng nhắc nhở bên tai của nàng Hôn nhân có thất năm chi dương khúc ngoặt của bảy năm – Sau bảy năm là ngứa ngáy, cho nên chờ con sau khi lớn lên lập gia đình, nhất định phải linh hoạt trong hôn nhân, làm một người vợ thật gian như nước bé ngây thơ năm đó nay đã trở thành một cô gái hoạt bát thông nàng vừa tròn hai mươi bốn tuổi, nàng rốt cuộc ủy khuất mà nghĩ khóc Mẹ ơi, hôn nhân của con rõ ràng mới qua một năm a……Rõ ràng mới chỉ có một năm, vì sao đã muốn cho nàng nhận hết ủy khách của ngôi biệt thự xa phòng là những đóa hoa Mân Côi kiều diễm, lẳng lặng nở rộ ở từng góc của khu biệt thự. Khúc nhạc Mozart nhẹ nhàng vang lên như dòng nước đang chảy xuôi theo dòng, hòa quyện trong không gian như những làn gió bay lượn. Trên bàn cơm bày biện những ngọn nến tinh xảo, bên cạnh là nàng tự mình làm bữa tối, theo đúng phong cách chính quy của tiêu chuẩn nhà ngồi ở bên cạnh bàn ăn, trang điểm thật cẩn thận đồ trang sức trang nhã, phối hợp với lễ phục màu vàng nhạt Valentino được chọn lựa tỉ mỉ, mái tóc được búi lại thành những lọn tinh xảo khéo léo, chỉ chừa vài sợi tóc buông rơi một cách nhẹ nhàng trên vầng trán, dịu dàng động lòng người, thật thu hút mọi ánh vẫn cho rằng mình là tiểu thư, nàng không cho rằng đây là tự kỷ, đây là tự tin của đến khi gặp hắn, nàng mới hiểu được, thì ra cho dù nàng đẹp đến đâu, cho dù toàn bộ thế giới vì nàng điên cuồng, nếu không chiếm được một chút ít chú ý của hắn, chính là không có chút ý nghĩa hồ trên tường lặng lẽ nhích dần đến, 22 giờ 30 Ngữ Thần hai tay đặt ở trước ngực, cố gắng đè nén sự lo âu của chính mình. Nàng tự nói với bản thân, không sao đâu, thời gian còn rất sớm, chậm một chút nữa, hắn sẽ trở lại.**** **** ****Trước khi gặp được một người người đàn ông tên là Đường Học Khiêm, nàng trải qua một cuộc sông điển hình của một thiên kim tiểu thư ở xã hội thượng lưu. Thiên chi kiều nữ, thế giới này luôn xoay quanh nàng coi nàng như là trung tâm của vũ trụ. Nàng có một gia đình thực hoàn mỹ, cha mẹ nàng xuất thân là những nhân vật nổi tiếng, tuy rằng mẹ nàng sớm qua đời khi tuổi nàng còn nhỏ, nhưng cũng may cha cực kỳ sủng ái nàng, thân là chủ tịch đại tập đoàn tài chính số một số hai ở Đài Loan, cho dù mẹ nàng đã qua đời nhiều năm như vậy, nhưng vẫn kiên cường sống độc thân không hề cưới thêm vợ hiểu được, cha luyến tiếc sợ nàng chịu ủy khuất, ông hiểu được nàng không thích tồn tại loại mẹ kế’ sống của nàng, thuận buồm xuôi gió. Tiền tài, quyền lợi, vô số theo người đàn ông đuổi nàng. Vào năm nàng mười sáu tuổi, nàng nhận hết sủng ái, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, cha sủng ái, gia tộc hiển hách, nàng lại là đứa con gái rượu duy nhất của chủ tịch tập đoàn tài chính lớn nhất nhì ở Đài Loan. Thiên thời địa lợi nhân hoà, đều tập trung vào trên người thường xuyên nói với nàng Ngữ Thần, con muốn gì? Chuyện con muốn làm, ba ba đều sẽ thỏa mãn cho là một lời nói vô cùng mê hoặc nàng cũng không chịu thua kém, không hề tiêm nhiễm lối sống sa đọa của các cậu ấm, tiểu thư con nhà danh giá. Thuốc phiện, vũ trường, quán bar, tất cả những thứ đó chưa bao giờ xâm nhập được vào đầu óc nàng dù chỉ một mảy may. Nàng chỉ thích duy nhất xem truyện tranh Nhật Bản, chơi trò chơi của các cô gái bình lẽ là do mẹ thích loài hoa anh đào, nên nàng cũng thích loại hoa diễm lệ này như một cách tưởng nhớ mẹ. Nàng thường xuyên cầm ảnh chụp mẹ vụng trộm ảo tưởng Ba tháng nữa sẽ đến mùa hoa anh đào nở rộ, cô gái mặc một bộ quần áo màu hồng nhạt cùng người yêu mến dắt tay tản bộ cùng nhau. Những cánh hoa anh đào rơi rụng bay theo gió sẽ vướng lên những lọn tóc rối của nàng, lão công của nàng ôn nhu đưa tay nhẹ vuốt tóc đó nàng chỉ có mười sáu tuổi, tấm lòng còn rất ngây thơ trong sáng. Bởi vậy nàng đang chờ đợi, chờ đợi một người, người đàn ông xứng đáng để nàng yêu suốt cả cuộc đời, người có thể nắm tay nàng, ôn nhu hôn lẽ là trên trời nghe được tiếng lòng của nàng, mà ngay cả ông trời cũng giúp sớm không muộn, đúng vào năm nàng mười sáu tuổi, nàng gặp được người người đàn ông để nàng tin tưởng giao phó cả cuộc đời sau Học lần đầu tiên nhìn thấy hắn là lúc cha cho nàng xem ảnh, cha nói cho nàng biết, “Hắn là khách lớn nhất hiện tại công ty nhà chúng ta là người thừa kế, tiền đồ vô hạn, không thể đếm được.”Câu nói cuối cùng của cha ý nghĩa thật sâu xa, thông minh như nàng lập tức hiểu được ý ngầm trong đó Đại tập đoàn tài chính Đài Loan, tập đoàn tài chính Đường Viễn tương lai sẽ là vật trong lòng bàn tay của thiếu gia Đường gia mắt nhìn người của cha chưa bao giờ sai, tựa như ông chấp chưởng công ty qua nhiều năm như vậy, nàng tin tưởng khả năng phán đoán của nàng đối với lần này không có hứng thú. Gia thế nàng đã vô cùng hiển hách, hoàn toàn không cần sự trợ giúp của lực lượng bên một buổi tối của một ngày nào đó, nàng chính là đang nhìn truyện tranh đến ánh mắt mệt mỏi, chợt nhớ tới tên Học cái tên vô cùng quân tử nha!Nàng mỉm cười, thật khờ, nghĩ gì thế. Buông sách xuống, vươn tay tắt cái đèn nhỏ ở đầu giường, nàng im lặng đi vào giấc ngủ.. . . . . .23 giờ, hắn vẫn chưa về, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không Ngữ Thần tiếp tục an ủi mình Không sao, hắn nhất định có việc trì hoãn, hắn sẽ không quên, bởi vì, hắn chính miệng đã đáp ứng nàng sẽ trở lại.**** **** ****Nàng không phải là một người con gái dễ dàng động tâm, cũng không phải loại con gái thấy người đàn ông có dáng vẻ tuấn tú liền miên man suy nghĩ, nàng từ nhỏ được giáo dục thành cô gái tao nhã, đối với người khác phái dù dáng vẻ có suất đến đâu, nàng cũng không có cảm giác đặc ràng khi đó không có cảm giác đối với hắn, vì sao sau lại, biến thành như vậy?Kiều Ngữ Thần nhìn trước mắt mọi thứ trống rỗng, nhớ tới yến hội long trọng mười sáu tuổi năm phu nhân— Tiêu Tố này nằm trên cửa miệng của những người trong giới thượng lưu, đó là biểu tượng gần như là kì tích. Bà rất ít khi xuất hiện, nhưng mỗi một lần đều là kinh diễm. Truyền thuyết năm đó tổng giám đốc Đường Viễn là Đường Úc từng vì Tiêu Tố Tố mà điên cuồng, cho dù sau khi kết hôn dần dần phát hiện nàng mang trong mình chứng bệnh trầm cảm, cũng vẫn kề cận nhau như hình với bóng không hề rời xa dù chỉ một giây suốt bảy năm. Bảy năm sau, dưới sự trợ giúp của Đỗ Phi Phàm – Chuyên gia dụ dỗ các cô gái trẻ, Tiêu Tố tố đi ra từ bóng ma ám ảnh, Đường Úc lại một lần nữa điên cái hoạn là tự nhiên bế chứng nữ nhân tại sao lại có thể làm cho tổng giám đốc tập đoàn tài chính Đường Viễn có thể hô phong hoán vũ kia mê mẩn tâm hồn? Đáp án chính là Quá xinh thật sự rất Ngữ Thần rõ ràng nhớ rõ chính mình lần đầu tiên nhìn thấy Đường phu nhân thì bị sắc đẹp như thế này làm kinh sợ. Lúc ấy Kiều Ngữ Thần chỉ có mười sáu tuổi, đi theo cha được mời tham gia lễ hội hàng năm của Đường gia, lúc Đường phu nhân trong truyền thuyết từ cầu thang chậm rãi được người cặp tay đi xuống, toàn bộ thế giới giống như bị chìm vào trạng thái không tiếng vẻ đẹp kinh tâm động vẻ đẹp đến mức không thể tin Ngữ Thần cũng ngơ ngác giống như mọi người, ngơ ngác nhìn Đường phu nhân xuất hiện ở trước mặt mọi người, sau đó, tầm mắt không tự chủ chuyển dời đến bên lấy cánh tay của bà là một thiếu niên, tuấn mỹ, sạch sẽ, trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại vô cùng hoa lệ, giơ tay nhấc chân đều hiển lộ khí chất quý tộc không thể nghi ngờ. Hắn đối với bà săn sóc tỉ mỉ, sự ôn nhu gần như tràn cả ra gia đình giàu có, một đứa bé có thể đối xử với mẹ như vậy thật sự rất hiếm có. Mà Đường Học Khiêm, hiển nhiên chính là cực buổi yến hội ánh mắt Đường Học Khiêm vĩnh viễn đều không có rời xa mẹ của hắn, bởi vì thiên tiên thân thể không được khỏe mạnh lắm, Tiêu Tố Tố tố chất mảnh mai, cho dù bà đã có Đường Úc bảo hộ, nhưng phía sau bà cũng vĩnh viễn có một người khác trông Học Khiêm, cảm tình của hắn đối mẹ, phức tạp, thâm trầm. Khó trách Đỗ Phi Phàm trong nhiều năm trước cũng đã nói Tiêu Tố Tố nhất định sẽ được người đàn ông Đường gia yêu mến, cho dù là chồng, hay là con trai, đều yêu bà như hôm đó, Kiều Ngữ Thần mất ngủ, tim đập dồn dập, lần đầu tiên chính mình không thể khống rốt cuộc tin tưởng, thì ra trên thế giới này, thật sự có nhất kiến chung tình. Đường Học Khiêm kế thừa dung mạo của mẹ, thậm chí càng thêm siêu việt, kết hợp với tố chất sắc sảo lạnh lùng của người Đường gia, quả thực sặc sỡ loá Ngữ Thần mơ mộng, nàng hâm mộ Đường phu nhân, nàng thật sự là hâm mộ bà, hạnh phúc như vậy, Đường Học Khiêm trong mắt hoàn toàn không có những người khác, chỉ có mẹ của hắn. Giới thiệu Editor Quảng Hằng Nam chính Đường Học Khiên Nữ chính Kiều Ngữ Thần Phối hợp Chung Minh Hiên, Hoắc Vũ Thần Truyện Ông Chủ, Xin Kí Tên Ly Hôn! Chia làm hai bộ viết, bộ thứ nhất Fall In Love, bộ 2 Lost In Marriage. Bộ thứ nhất chủ yếu viết về chuyện Đường Học Khiêm không hề yêu Kiều Ngữ Thần, bộ thứ hai viết về chuyện Đường Học Khiêm hoàn toàn rơi vào tay giặc sau hôn nhân. ~*~*~*~ Bộ thứ nhất Fall In Love» —— “Anh có thể không thương em, nhưng không thể gạt em, anh có biết anh chỉ cần vươn tay một cái em sẽ nhịn không được chạy đến bên cạnh anh, cho nên anh không thể để cho em đối với anh càng lún càng sâu.” —— Kiều Ngữ Thần “Các bạn có từng nghe qua một câu chuyện xưa không? Cung khẽ nói nhỏ với mũi tên sắp bắn ra Tự do của em là của anh.” —— Đường Học Khiêm “Em từng nói với anh Nếu anh thật sự chịu đem cả cuộc đời bỏ vào, thế giới này cũng sẽ không bạc đãi anh. Nhưng em không biết là, toàn bộ cuộc sống của anh vẫn luôn đặt ở trong tay em.” —— Hoắc Vũ Thần Bộ thứ hai Lost In Marriage» —— “Anh đối với em ra sao cũng được, nhưng em tuyệt không cho phép anh đụng đến ba ba dù chỉ một chút. Nếu không… chúng ta gặp nhau trên thương trường.” —— Kiều Ngữ Thần “… Anh không xuống tay được.” —— Đường Học Khiêm “Em vì hắn rơi lệ, anh… không muốn lại nhìn thấy.” —— Hoắc Vũ Thần Giới thiệu Ebook Tác giả Triêu Tiểu Thành Thể loại Ngôn Tình Nguồn Editor Quảng Hằng Trạng thái Full Chương cuối Chương 47Giới thiệu truyện Truyện Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn, nói về những câu chuyện tình cảm đau thương và đầy những bi kịch khi bước vào cuộc sống hôn nhân, ban đầu chỉ nghĩ hôn nhân nó rất đơn giản chỉ cần chúng ta biết yêu thương cho nhau biết bao dung thì có thể hạnh tất cả chỉ là ảo tưởng, thật chất hôn nhân là một nấm mồ tình yêu không giống như những gì cúng ta từng mơ thấy, sự thật rất tàn khốc. Có biết bao nhiêu điều cầm phải nghĩ phải lo, không chỉ riêng chúng ta mà còn phải biết quan tâm tới người khác phải biết bao dung cho người hôn nhân bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt đó cũng chính là lúc phải chia lìa nhau, khi thật sự đã ly hôn nhau thì có nhiều trường hợp không thể coi nhau là bạn, thậm chí còn coi như là kẻ thù không muốn gặp Ebook Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn – Triêu Tiểu Thành FullEbook Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn – Triêu Tiểu Thành – Full Epub – FullEbook Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn – Triêu Tiểu Thành – Full Prc/Mobi – FullEbook Ông Chủ, Xin Ký Tên Ly Hôn – Triêu Tiểu Thành – Full Pdf – Full

ông chủ xin ký tên ly hôn